Ban đêm, Tru Tiên trấn yên tĩnh, chẳng còn sự phồn hoa ngày trước. Phố lớn ngổn ngang một mảng, tựa như vừa trải qua một trận chiến loạn. Dù là tửu quán hay thanh lâu, đều cửa đóng then cài, những chiếc đèn lồng đỏ chót từng treo, nay chẳng còn ánh nến. Mọi tiếng huyên náo cũng mai danh ẩn tích.
Không sai, tất cả đều đã đi lánh nạn, chỉ còn những người già yếu tàn tật, vẫn nằm lại tại chỗ, không muốn trở thành gánh nặng, ở nhà chờ chết.
"Bổn soái ra lệnh, vây kín Tru Tiên trấn!"
Rất nhanh, đêm tĩnh mịch vốn có, bị một tiếng quát to triệt để đánh vỡ.
Đao Ba tướng quân đã tới, dẫn theo một vạn đại quân, tạo thành thế vây kín, bao vây Tru Tiên trấn chật như nêm cối. Những lá cờ lớn phấp phới, nhuốm máu tươi, gào thét trong gió.
"Ta đây cơ trí, may mà chạy nhanh." Nhìn qua bóng người đen nghịt, Dương Huyền trốn ở đỉnh núi phương xa, không khỏi tặc lưỡi. Đao Ba tướng quân dưới trướng Yến Vương, hắn từng chạm mặt, tuyệt đối là kẻ hung tàn, nếu hắn buông tha Tru Tiên trấn mới là chuyện lạ.
"Ngươi ngược lại không ngốc chút nào!" Tiếng cười đùa vang lên, Diệp Thần hiện thân, đứng bên cạnh Dương Huyền, cũng nghiêng nhìn về phía Tru Tiên trấn.
Phía sau, còn có Dương các lão và Hiệp Lam đi theo. Cả ba đều là cao thủ, có khinh công, di chuyển tất nhiên nhanh nhẹn. Hiệp Lam còn tốt, giữ vẻ lạnh lùng, ngược lại là Lão Dương đầu, tay lại chẳng mấy thành thật, thường nhân lúc lơ đãng, sờ về phía Hiệp Lam, thừa cơ bóp một cái, cảm giác cực kỳ đã tay.
Mỗi khi gặp như thế, Hiệp Lam đều sẽ ném đi ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống, sau đó, hung hăng giẫm lên Lão Dương một cước.
"Trên giang hồ, người ta gọi cảnh tượng này là liếc mắt đưa tình." Dương Huyền thâm ý sâu xa nói.
"Ở chỗ ta, người ta gọi cảnh tượng này là rải thức ăn cho chó." Diệp Thần thần sắc cũng đầy vẻ thâm thúy.
Bị hai người bọn họ nói như vậy, gương mặt Hiệp Lam thoáng chốc đỏ bừng.
Hai kẻ nghịch ngợm kia, cũng rất biết che đậy. Ở cạnh Diệp Thần lâu ngày, da mặt cũng trở nên dày hơn.
"Lăng Phong, ngươi được đấy! Nhiều cao thủ như vậy, và một vạn đại quân, mà ngươi vẫn cứu được, thật khiến Dương gia ta bất ngờ." Dương Huyền cảm thán, nhịn không khỏi giơ ngón tay cái với Diệp Thần. "Quả không hổ là Độc Cô Kiếm Thánh, quả không hổ là người đứng đầu bảng xếp hạng, việc này, hắn tuyệt đối không làm được."
"Ta chính là Thiên Hạ Đệ Nhất." Diệp Thần thâm trầm nói, sống lưng thẳng tắp, khí chất cũng dần vào cảnh giới.
"Biết ngươi là Thiên Hạ Đệ Nhất rồi, không cần cả ngày treo ở bên miệng." Dương Huyền nhịn không được mắng.
"Cái gì Thiên Hạ Đệ Nhất?" Dương các lão cùng Hiệp Lam nghe rất kinh ngạc. Đều là người trong giang hồ, ai mà chẳng biết, người đứng đầu bảng xếp hạng võ lâm, chẳng phải là Độc Cô Kiếm Thánh sao? Ngươi nha xem náo nhiệt gì.
"Ta nói, trận chiến này của bọn hắn có chút lớn đấy!" Diệp Thần vội ho một tiếng, vội vàng chuyển đổi chủ đề, sợ cái miệng thối của Lão Dương, đem chuyện không nên tiết lộ, cho tiết lộ ra.
Bởi vì, trong mắt Dương các lão, hắn chính là đồ nhi của Âm Sơn Lão đạo.
Chuyện này không có gì sai sót, nhưng nếu rơi vào tai Dương Huyền, thì sẽ rất phiền phức. Kẻ đứng thứ ba bảng xếp hạng kia, đang muốn giết chết Âm Sơn Lão đạo đấy. Chỉ một câu thôi, sẽ khiến mọi chuyện trở nên rất phức tạp. Bây giờ thì rất tốt, thân phận trọng yếu hơn của hắn, rơi vào trong sương mù, vừa đúng lúc.
Đừng nói, đề tài này hắn chuyển hướng quả thực rất tốt, khiến ba người Dương Huyền đều nhíu mày.
Người dân Tru Tiên trấn, mặc dù sớm đã chạy, nhưng ba người chắc chắn, trên trấn nhất định còn có người, mà lại, đều là già yếu tàn tật. Nếu đại quân tấn công vào, bọn hắn sẽ chết rất thê thảm.
"Là ta suy nghĩ không chu toàn." Hiệp Lam áy náy nói.
"Thế đạo như thế, không trách ngươi." Dương các lão trấn an nói.
"Vị Bán Tiên này, ngươi không chuẩn bị đưa ra chủ ý gì sao?" Dương Huyền thu ánh mắt, liếc về phía Diệp Thần.
"Yên tâm, Tru Tiên trấn không sao đâu." Diệp Thần cười vuốt râu.
Lời hắn nói, khiến ba người đều tỏ vẻ không tin. Quân địch đã áp sát thành, chỉ kém một mệnh lệnh là có thể san bằng Tru Tiên trấn, chẳng lẽ còn có Thiên Binh Thiên Tướng tới cứu thế sao?
Diệp Thần cười không nói, hắn vốn là người coi bói, không gì không biết, sớm đã tính tới rất nhiều chuyện.
Đương nhiên, cũng có phương pháp trực tiếp hơn, đó chính là hắn xông thẳng tới, dùng công lực hiện giờ của hắn, có thể giết cho một vạn đại quân này toàn quân bị diệt. Một chiêu Vạn Kiếm Quy Tông tung ra, còn đơn giản hơn quét lá cây.
Nhưng, hắn không định làm như thế. Diệt một vạn đại quân này thì dễ dàng, nhưng nếu lại dẫn tới mấy chục vạn đại quân, thì đó không phải là chuyện đùa.
Hắn thực lực mạnh, tất nhiên không sợ, phủi mông một cái là có thể rời đi, thiên hạ này, không ai ngăn được. Thế nhưng, người dân Tru Tiên trấn lại trở thành vật hi sinh của chiến hỏa. Hắn tuy không phải chúa cứu thế, nhưng cũng sẽ không làm ác nhân.
Nói cho cùng, dân chúng là vô tội. Một cuộc chiến của phàm nhân, cũng không thể chọc nghiệp chướng.
"Ai nha, thật sự rút lui rồi." Dương Huyền kinh ngạc nói.
"Kỳ lạ, sao lại lui binh?" Dương các lão cùng Hiệp Lam cũng có phần kinh ngạc. Với bản tính bạo ngược của Đao Ba tướng quân, quân địch đã áp sát thành, không có lý do gì để lui binh mới phải.
Diệp Thần cười khẽ, cảnh tượng này, nằm trong dự liệu của hắn.
Dưới cái nhìn chăm chú của bốn người, một vạn đại quân lại xuất phát, thẳng tiến về một hướng. Mà lại đi rất gấp, những vật nặng mang theo đều bị vứt bỏ, chỉ mặc khinh giáp tiến lên.
"Trở về tất diệt Tru Tiên trấn!" Phía trước đại quân, Đao Ba tướng quân thúc ngựa lao nhanh. Đi ra rất xa rồi, hắn vẫn không quên quay đầu lại, sắc mặt dữ tợn nhìn Tru Tiên trấn một cái.
Hắn lui binh, không phải là không có lý do.
Ngay trước một khắc khi hắn hạ lệnh, mệnh lệnh của Yến Vương đã tới: Ngũ đại chư hầu liên hợp công kích, biên cương chiến sự căng thẳng, mệnh hắn nhanh chóng trở về phòng thủ.
Quân lệnh như núi, hắn không thể chống lại. Nếu làm lỡ chiến sự, thì hậu quả sẽ không tầm thường.
"Lần này, Tru Tiên trấn có thể yên tĩnh mấy ngày." Nhìn qua đại quân đi xa, Dương các lão hít sâu một hơi, lo lắng rằng, với bản tính của Đao Ba tướng quân, ngày khác ắt sẽ tới trả thù.
"Hợp sức ngươi và ta, ám sát hắn, không khó." Dương Huyền nghiêm nghị nói, lời nói rất có thâm ý.
Lời này, chính là nói với Diệp Thần.
Hai người bọn họ, một kẻ là Thiên Hạ Đệ Nhất, một kẻ là người đứng thứ ba võ lâm, trong vạn quân lấy thủ cấp thượng tướng, vẫn có thể làm được.
"Sao phải khiến chúng ta khó khăn?" Diệp Thần cười một tiếng, quay người đi xuống đỉnh núi. "Lần này, hắn không về được đâu."
"Ý ngươi là sao, chẳng lẽ hắn còn có thể chiến tử sa trường sao?"
"Đều nói, ấn đường hắn đã biến thành màu đen."
"Câu trả lời này, thật dễ hiểu." Ba người đều cười. Đã là Diệp Thần nói, tám chín phần mười là thật. Đao Ba tướng quân phách lối ương ngạnh, hung tàn bạo ngược, cả đời làm đủ chuyện ác, cũng nên gặp báo ứng rồi.
Bốn người một trước một sau, lại tiến vào Tru Tiên trấn.
Dương Huyền vặn vẹo eo cổ, trở về Quán trà.
Diệp Thần ngáp một cái, trở về tửu lâu.
Mà Dương các lão, thì rất có chủ ý riêng. Trở về phòng, tắm nước nóng, thay bộ quần áo sạch sẽ, mái tóc hoa râm kia bóng loáng, vui vẻ đi tới phòng Hiệp Lam.
Sau đó, Hiệp Lam liền ném hắn ra ngoài.
Một đêm kinh ngạc, lặng yên mà qua.
Hôm sau, Diệp Thần sớm ra Tiểu Viên. Chuyện lớn đến mấy, cũng không cản nổi hắn bày quầy đoán mệnh.
Bất quá, bởi vì Đao Ba tướng quân, hôm nay Tru Tiên trấn rất là quạnh quẽ, gần như không thấy bóng người. Cũng chỉ vẻn vẹn mấy lão nhân cao tuổi, chống gậy, run rẩy, nhặt nhạnh thức ăn trên đường cái.
Cơm còn ăn không đủ no, đương nhiên sẽ không có người đi xem bói. Diệp Thần cũng vui vẻ hưởng sự thanh nhàn.
Dương các lão ra ngoài một lần, lần nào cũng thảm hại hơn lần trước. Muốn chạy đến phòng Hiệp Lam, cùng nàng tâm sự lý tưởng nhân sinh, lại kém chút bị Hiệp Lam đánh chết.
Diệp Thần chắp tay sau lưng, xem rất vui vẻ. Đối diện, Dương Huyền cũng cắn hạt dưa, xem cảnh tượng thú vị.
Mấy ngày sau đó, đều là như thế, Tru Tiên trấn rách nát khắp nơi.
Ngày thứ chín, Dương Huyền rời đi, chỉ để lại cho Diệp Thần một tờ giấy, nói là đi tìm Âm Sơn Lão đạo tính sổ. Bây giờ chư hầu hỗn chiến khốc liệt, chính là thời cơ tốt để ra tay.
Vậy mà, trớ trêu là, hắn tìm khắp hơn nửa nước Yến, thế mà không tìm được Âm Sơn Lão đạo.
Sau ba tháng, hắn lại trở về, còn mang đến một tin tức: Yến quân đại bại, Đao Ba tướng quân bị quân địch, một mũi tên bắn xuyên đầu, chết bất đắc kỳ tử ngay tại chỗ. Sau chiến trận, ngay cả thi thể cũng không tìm thấy.
Tin tức này, thật sự phấn chấn lòng người. Bách tính Tru Tiên trấn đang đào vong bên ngoài, đều lần lượt trở về.
Tru Tiên trấn dần dần khôi phục sự phồn hoa ngày trước.
Yến Vương trận chiến này, tổn thất nặng nề, liên tiếp mất đi mấy chục tòa thành trì. Lập tức thay đổi chiến lược, từ tiến công lúc trước, biến thành phòng thủ bây giờ. Vốn là quân phí căng thẳng, một trận đánh xuống, càng là đã rét vì tuyết lại lạnh vì sương.
Kết quả là, chuyện đuổi bắt Dương Huyền, lại bị hắn liệt vào hạng mục quan trọng nhất.
Yến Vương cần dùng đầu người của Dương Huyền, mời Âm Sơn Lão đạo rời núi, xuống mộ khám phá mộ huyệt, để dùng kho báu trong mộ sung vào quân phí, sau đó, dùng nó để rửa sạch sỉ nhục của trận chiến này.
Lệnh truy nã cao thủ, lại dán đầy khắp các thành trấn, phố lớn ngõ nhỏ. Tiền thưởng tức thì được nâng lên mười vạn lượng.
Vì thế, Yến Vương còn hứa hẹn, kẻ giết Dương Huyền, sẽ được ghi nhận nhất đẳng công. Đợi ngày sau hắn thống nhất thiên hạ, ắt sẽ phong hầu bái tướng.
Thật vậy sao! Lời hắn nói, khiến võ lâm nhân sĩ đều cảm thấy hứng thú mãnh liệt, từng người kết thành liên minh, hợp lực đuổi bắt Dương Huyền.
Đây cũng chính là nguyên nhân Dương Huyền lại quay trở lại Tru Tiên trấn. Yến Vương đã làm đến mức này, hắn nào còn dám đi lang thang bên ngoài? Vẫn là Quán trà là tốt nhất, ít nhất, có Diệp Thần có thể chiếu cố hắn.
Ánh nắng sáng sớm, ấm áp dịu dàng.
Sau khi trải qua một trận chiến loạn, phố lớn Tru Tiên trấn đã trở lại như lúc ban đầu, tiếng huyên náo không ngừng.
Trước cửa tửu lâu, Diệp Thần ngồi an tọa.
"Cái lão cẩu Âm Sơn kia, rốt cuộc trốn ở đâu." Dương Huyền lầm bầm lầu bầu, liền đặt tay chắp sau lưng, ngồi bên cạnh Diệp Thần.
Mà Diệp Thần, cũng rất thanh nhàn, một tay chống cằm, lẳng lặng nhìn qua tấm bố cáo cách đó không xa, nói nhỏ: "Yến Vương thật có đại phách lực a! Mười vạn lượng, cả một đời cũng xài không hết đâu."
Nói rồi, hắn còn liếc mắt nhìn sang Dương Huyền: "Sao ta thấy ngươi, ấn đường có chút biến thành màu đen đấy!"
"Ngươi tin hay không, lão tử lật bàn của ngươi bây giờ!" Dương Huyền mắng.
"Sớm muộn gì cũng chết, tiện nghi người khác, không bằng tiện nghi ta."
"Hừ!"
"Ồ, hai vị đều ở đây à?" Đúng lúc Dương Huyền muốn vật lộn với Diệp Thần, Dương các lão tới, cười ha hả.
Hôm nay Lão Dương, gọi là rạng rỡ, hình như có việc vui, cả người trông, đều trẻ lại không ít. Mà lại hắn cười, rất là gian xảo.
"Ba ngày sau đại hôn." Dương các lão cười, đưa ra hai tấm thiệp mời, chính là thiệp cưới. Lật ra xem, khắc đúng là tên hắn và Hiệp Lam.
"Ngươi cái lão tiểu tử, được đấy!" Dương Huyền vỗ vỗ Lão Dương, một bàn tay không nhẹ không nặng, kém chút khiến Lão Dương thổ huyết.
"Ta cũng muốn lây chút hỉ khí." Diệp Thần cười cười.
"Đến lúc đó nhớ tới nhé." Dương các lão xoa xoa hai bàn tay. "Người tới hay không cũng không quan trọng, phần tiền mừng đến là được."
"Ta nói, cái tiểu mập mạp kia, đi đường thật phách lối a!"
"Ừm, ấn đường còn có chút đen."
"Nhìn ra, là thiếu gia nhà phú hộ địa phương."
"Trói lại hắn, có thể không thiếu tiền chuộc."
Đối với Dương các lão, Diệp Thần cùng Dương Huyền coi như đánh rắm, căn bản không thèm phản ứng hắn. Hai người ngươi một lời ta một câu, nói chuyện rất vui vẻ.
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽