Virtus's Reader
Tinh Giới

Chương 12: CHƯƠNG 12: TRẢ THÙ!

“Tứ đệ, ngươi thật chăm chỉ, biến cả mật thất thành phòng ngủ luôn rồi!” Đoàn Dự cười khẽ nói.

Lâm Thiên nói: “Không còn cách nào khác, đệ vừa mới tiếp xúc võ học, so với những người luyện từ nhỏ thì đã chậm hơn rất nhiều. Nếu không nỗ lực, sau này ra giang hồ chẳng phải sẽ làm mất mặt nhị ca và tam ca sao?”

Đoàn Dự nói: “Lúc ta bắt đầu tập võ còn lớn tuổi hơn đệ. Không cần sốt ruột, học võ kỵ nhất là vội vàng hấp tấp. Nếu kinh mạch bị tổn thương thì không phải một sớm một chiều là chữa khỏi được. Đương nhiên, đệ có năng lượng trị liệu nên vẫn tốt hơn người khác. Tứ đệ, không biết năng lượng trị liệu của đệ đã khôi phục chưa?”

Lâm Thiên đi tới, gật đầu nói: “Đã khôi phục rồi, bây giờ đệ sẽ trị liệu cho tiểu Vân một chút!”

Vương Ngữ Yên nghe vậy vội vàng đưa Đoàn Vân cho Lâm Thiên. Lâm Thiên tay trái ôm Đoàn Vân, tay phải nhẹ nhàng đặt lên ngực con bé để Tiểu Linh tiến hành trị liệu.

Hôm nay giới lực của hắn đã đạt 28 điểm, nếu dùng toàn bộ thì có thể chữa dứt bệnh cho Đoàn Vân, nhưng Lâm Thiên không định làm vậy. Nghe thì có vẻ hơi cực đoan, nhưng nếu hắn dùng hết giới lực, lỡ gặp nguy hiểm ở thế giới thực thì sẽ không thể ứng phó được. Lăng Ba Vi Bộ tuy đã học được, nhưng biết và thực hành là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau! Dù Lâm Thiên tự tin mình nhất định sẽ thành thạo, nhưng với mức độ quen thuộc hiện tại, hắn không cho rằng bản thân có thể né được đạn bắn. Đương nhiên, nếu sau này hắn đã vô cùng thuần thục thì may ra có thể!

10 điểm giới lực được truyền vào cơ thể Đoàn Vân, gương mặt cô bé lộ ra nụ cười rất dễ thương, hai bàn tay nhỏ bé không ngừng khoa chân múa tay, trông rất thân thiết với Lâm Thiên.

“Bé con, không lâu nữa cháu sẽ khỏi bệnh thôi, sẽ không khiến cha mẹ phải lo lắng nữa!” Lâm Thiên vừa đùa giỡn với Đoàn Vân vừa nói.

“Tam ca, mấy ngày tới đệ sẽ ở đây làm quen với Lăng Ba Vi Bộ. Sau khi chữa khỏi bệnh cho Đoàn Vân, đệ sẽ đi lịch lãm giang hồ. Linh Thứu Cung của nhị ca, đệ nhất định sẽ tới, đệ cũng muốn tới Nhạn Môn Quan để bái tế đại ca!”

“Tốt, nhị ca của đệ cũng có không ít thứ tốt đâu!” Đoàn Dự nói tiếp: “Nhưng chỗ của nhị ca mỹ nhân rất nhiều, đệ cẩn thận coi chừng không có đường về… ha ha…!”

“Chàng sao lại nói với tứ đệ những lời như vậy!” Vương Ngữ Yên trừng mắt nhìn Đoàn Dự.

“Tẩu tử ôm Đoàn Vân đi, thêm một lần trị liệu nữa là có thể chữa dứt điểm rồi!” Lâm Thiên đưa Đoàn Vân vào tay Vương Ngữ Yên.

Nghe Lâm Thiên nói vậy, Đoàn Dự vui mừng hỏi: “Tứ đệ, thật sao? Nhanh như vậy đã có thể chữa khỏi cho Vân nhi?”

Lâm Thiên gật đầu: “Đúng vậy, trong lúc tu luyện nội công, đệ cảm thấy năng lượng trị liệu trong cơ thể cũng tăng lên không ít, cho nên chỉ cần thêm một lần nữa là có thể chữa dứt cho tiểu Vân!”

“Ha ha, tốt! Nếu nội công và năng lượng trị liệu của đệ có thể hỗ trợ lẫn nhau thì thành tựu sau này của đệ khó mà lường được!” Đoàn Dự nói tiếp: “Tứ đệ, ta và tẩu tử của đệ không làm phiền đệ tu luyện nữa. Bá phụ và Khô Mộc đại sư cũng chưa biết Vân nhi sắp khỏi bệnh, ta và tẩu tử của đệ chuẩn bị đến Thiên Long Tự một chuyến!”

“Tam ca, tẩu tử đi thong thả!” Lâm Thiên nói.

Sau khi vợ chồng Đoàn Dự rời đi, Lâm Thiên ở trong viện luyện tập Lăng Ba Vi Bộ. Hắn cảm thấy bước chân càng ngày càng nhẹ nhàng, tốc độ cũng ngày càng nhanh. Tới lúc Lâm Thiên có thể thi triển ra tốc độ lưu lại vài đạo tàn ảnh thì cũng đã trôi qua một ngày một đêm. Lúc này, hắn đi hết một ngàn bước của bộ pháp chỉ cần năm phút đồng hồ, tốc độ này đã ngang với tốc độ mà hắn thấy Đoàn Dự thi triển lúc trước. Nhưng Lâm Thiên biết, đó không phải là tốc độ nhanh nhất của Đoàn Dự. Với thực lực của y, thi triển hết một ngàn bước này đoán chừng cũng không quá một phút!

“Lăng Ba Vi Bộ thật sự có thể lăng ba (đi trên nước) sao?” Lâm Thiên liếc nhìn hồ nước trong viện, quyết định thử một lần, cùng lắm thì xuống bơi một chút mà thôi!

Hắn giẫm chân một cái, thân ảnh nhoáng lên đã tới bên hồ. Đề khí, khinh thân hướng mặt hồ bước tới. Lâm Thiên kinh ngạc phát hiện, hắn thật sự có thể lướt đi trên mặt nước, chỉ là do luyện chưa đủ thành thạo nên đôi giày đều bị ướt sũng. Thân ảnh hắn di động trên mặt hồ, kiên trì được đúng một phút rồi mới hưng phấn huýt một tiếng sáo dài, trở lại trên bờ.

“Ha ha, lăng ba mà đi, phiêu bồng như tiên, quá đã!” Lâm Thiên hưng phấn nói. Lăng Ba Vi Bộ là ước mơ của hắn khi đọc tiểu thuyết ngày trước. Hôm nay có thể miễn cưỡng đạp nước mà đi, Lăng Ba Vi Bộ cũng coi như có chút thành tựu. Sự thống khoái trong lòng hắn lúc này thật sự không thể diễn tả bằng lời!

Trời đã bắt đầu tối, trong hiện thực chắc cũng đã sáng rồi. Lâm Thiên tắm rửa, thay quần áo và giày rồi đi vào mật thất.

Ý thức trở lại hiện thực, Lâm Thiên không lập tức đứng dậy mà dùng ý niệm hỏi Tiểu Linh: “Tiểu Linh, thông số tế bào hiện tại của ta thế nào rồi?”

“Chủ nhân, cường độ tế bào của người là 91, sức sống tế bào là 89, tinh thần lực là 75. Cường độ tế bào và sức sống tế bào đã gần bằng tố chất thân thể của chiến sĩ bình thường, còn tinh thần lực thì cao hơn một chút.”

“Ừm!” Lâm Thiên biết, nếu không dùng Lăng Ba Vi Bộ, chỉ dựa vào thân thể thì cho dù tố chất của hắn có cao hơn chiến sĩ bình thường, sức chiến đấu vẫn yếu hơn họ rất nhiều. Dù sao người ta cũng đạt được thông qua khổ luyện, còn hắn lại đi bằng con đường tắt. Do đó, một chiến sĩ bình thường có thể phát huy 100% thực lực, còn hắn cùng lắm chỉ phát huy được 80%.

“Xem ra mình cần phải trải qua thực chiến nhiều hơn. Thông số cao cũng vô dụng, tố chất thân thể không đồng nghĩa với sức chiến đấu!” Lâm Thiên thầm nghĩ.

Mở mắt ra, Tiêu Bạch, Tả Vân Phi, Nguỵ Phong đã đi đâu không biết. Lâm Thiên đoán chừng ba người họ đã đi tập luyện. Muốn đi xa trên con đường võ học thì không thể lười biếng. Trong lòng muốn thử xem Lăng Ba Vi Bộ trong hiện thực ra sao, thân hình hắn nhoáng lên đã từ trên giường đáp xuống đất.

“Không tệ, xuống giường thoải mái hơn rồi, không cần dùng thang nữa!” Lâm Thiên thầm nói, rồi đi đánh răng rửa mặt.

“Cốc, cốc, cốc!”

“Ai thế?” Lâm Thiên nhíu mày. Từ tiếng gõ cửa, hắn biết không phải là Tả Vân Phi, Tiêu Bạch hay Nguỵ Phong. Vì Tả Vân Phi thì sẽ đập cửa chứ không gõ, Nguỵ Phong thì tiếng gõ rất to, còn Tiêu Bạch thì Lâm Thiên chưa thấy cậu ta quên chìa khoá bao giờ!

Mở cửa ra, quả nhiên là một gương mặt xa lạ.

“Anh tìm ai?” Lâm Thiên lạnh nhạt hỏi. Hắn cho rằng người này đến tìm đám Tả Vân Phi, bởi vì ngoài họ ra, ở đại học Hải Thiên này Lâm Thiên cũng không có người bạn nào khác. À, còn có Chu Dao nữa.

“Mày là Lâm Thiên?” Người này có thái độ rất cao ngạo, giống như hắn là vua ở đây vậy. Đối với loại người này, Lâm Thiên chỉ coi như một thằng hề nên lạnh lùng hỏi: “Có chuyện gì?”

“Tránh xa Chu Dao một chút, cô ấy không phải là người mà mày có thể với tới. Cho dù mày có cứu mạng cô ấy thì chênh lệch giữa mày và cô ấy vẫn như một tên ăn mày và một nàng công chúa thôi!” Hắn nói tiếp: “Nhớ kỹ, tao là Lâm Uy. Nếu mày vẫn còn dây dưa với Chu Dao thì hãy cẩn thận, có ngày mày sẽ biến mất khỏi thế giới này mà không ai hay biết!”

“Rầm!” Lâm Thiên mạnh tay đóng sập cửa lại: “Chuyện quái gì thế này!”

Lâm Uy ở ngoài cửa suýt chút nữa đã bị cánh cửa đập trúng mũi. Hắn nắm chặt nắm đấm, hừ lạnh một tiếng rồi xoay người rời đi.

Lâm Thiên thấy bản thân cũng đâu có quấn quýt gì Chu Dao, không ngờ hôm nay lại gặp phải một tên tự cao tự đại tìm tới cửa, khiến hắn cũng không biết nói gì hơn!

“Họ Lâm, cũng cùng họ với mình, nhưng cho dù năm trăm năm trước có là người một nhà đi nữa, nếu dám chọc đến ta thì đừng trách ta không khách khí!” Lâm Thiên thầm nghĩ.

Người không phạm ta, ta không phạm người. Nếu người phạm ta, ta sẽ trả lại gấp mười lần! Đây chính là nguyên tắc của Lâm Thiên!

“Tiểu Linh, đã điều tra ra thế lực đứng sau kẻ tập kích ta lần trước chưa?” Lâm Thiên nhẹ giọng hỏi.

“Đã điều tra được. Kẻ liên hệ với tay súng bắn tỉa lúc đó tên là Sơn Bản Thái Dương, thuộc thế lực hắc đạo Tổ chức Sơn Khẩu của Nhật Bản. Sơn Bản Thái Dương là người phụ trách của Tổ chức Sơn Khẩu tại phía bắc Trung Quốc, phụ trách ở phía nam là một người phụ nữ tên Y Điền Tịch Hương, nhưng người khác đều gọi cô ta là Độc Mân Côi*.”

“Sơn Bản Thái Dương? Tên nghe oai thật!”

“Tổ chức Sơn Khẩu là thế lực hắc đạo lớn nhất Nhật Bản, hiện giờ ta còn chưa thể đụng vào. Nhưng gây cho chúng chút phiền toái thì vẫn có thể! Tiểu Linh, có tìm được bằng chứng phạm tội của Sơn Bản Thái Dương không?”

Tiểu Linh cười hì hì nói: “Đương nhiên là có thưa chủ nhân, máy tính cá nhân của hắn chứa rất nhiều thứ đó, Tiểu Linh đã sao chép lại rồi!”

Lâm Thiên nói: “Gửi những tài liệu đó tới Cục An ninh Quốc gia đi. Chú ý đừng để lại dấu vết!”

“Yên tâm đi chủ nhân, Tiểu Linh là một quang não văn minh cấp mười hai siêu cấp, cho bọn họ thêm một ngàn năm nữa cũng không thể nào phát hiện được!” Tiểu Linh tự hào nói.

Lâm Thiên hiếu kỳ hỏi: “Ta cứ nghe ngươi nói văn minh cấp mười hai, cấp mười hai rất lợi hại sao? Trái Đất thuộc cấp mấy?”

Tiểu Linh nói: “Đương nhiên là lợi hại rồi, văn minh cấp 12 đã là văn minh đỉnh cao của vũ trụ. Trái Đất chỉ có thể coi là văn minh cấp 3 mà thôi.”

Cấp 3 so với cấp 12, không cần Tiểu Linh nói Lâm Thiên cũng biết chênh lệch lớn đến mức nào! Trong mắt người thuộc nền văn minh cấp 12, Trái Đất chẳng qua chỉ là một nền văn minh nguyên thuỷ mà thôi!

Cục An ninh Quốc gia.

“Những tài liệu này từ đâu ra vậy?” Cục trưởng Cục An ninh Lôi Bằng vừa từ bên ngoài trở về, chỉ vào hơn mười một tập tài liệu trên bàn, hỏi trợ lý Tiểu Vương.

“Cục trưởng, tôi cũng không rõ. Tôi vừa thấy chúng trong lúc chỉnh lý lại sự kiện về cuộc đấu súng ở lễ quốc khánh.” Tiểu Vương ngẩng đầu lên từ trong một đống tài liệu nói.

Lôi Bằng gật đầu, ngồi xuống từ từ mở một tập tài liệu ra xem. Nội dung bên trong khiến hắn càng đọc càng bốc hoả!

“Ngày X tháng Y năm Z, thanh trừng tổ chức…!”

“Ngày A tháng B năm C, nhận hối lộ một trăm vạn, hoàn thành sơ bộ khống chế!”

“Ngày T tháng H năm G, trả tiền cho tổ chức… một ngàn vạn, để thực hiện ba sự kiện khủng bố làm hơn 100 người chết!”

Lần lượt xem hết các tập tài liệu, sắc mặt Lôi Bằng càng lúc càng đen, càng lúc càng âm trầm, khiến cho Tiểu Vương đang vùi đầu trong đống hồ sơ cũng phải ngẩng lên nhìn.

Mở tập tài liệu cuối cùng ra, bên trong chỉ có một tờ giấy nên Lôi Bằng đọc xong rất nhanh.

“Đây là tài liệu trong máy tính cá nhân của Sơn Bản Thái Dương – người phụ trách Tổ chức Sơn Khẩu tại phía bắc Trung Quốc.

Ký tên: Một hacker hảo tâm của Trung Quốc.”

“Tiểu Vương, lập tức thông báo cho đội trưởng đội hành động đặc biệt – Hứa Cường, bảo cậu ta dẫn tổ A đi bắt Sơn Bản Thái Dương!” Lôi Bằng tức giận nói.

“Cục trưởng, nếu không có chứng cứ, bắt Sơn Bản Thái Dương về e rằng sẽ gây ra tranh cãi quốc tế!” Là trợ lý của cục trưởng, đương nhiên Tiểu Vương biết Sơn Bản Thái Dương là ai.

“Chứng cứ đã đủ, lập tức để Hứa Cường hành động!”

“Vâng, cục trưởng!” Tiểu Vương nhanh nhẹn trả lời. Bọn họ cũng đã bắt Sơn Bản Thái Dương một lần nhưng vì không đủ chứng cứ nên đành phải thả. Hôm nay lại có cơ hội bắt hắn, tự nhiên là rất vui mừng.

“Nếu phản kháng, cứ giết!” Lôi Bằng bồi thêm một câu.

Tiểu Vương rùng mình, gật đầu, lập tức nhấc điện thoại lên gọi.

---

*: Hoa hồng có độc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!