Virtus's Reader
Tinh Giới

Chương 13: CHƯƠNG 13: CHIẾC LAPTOP MẤT TÍCH

“Cái gì? Sơn Bản Thái Dương đã trốn về Nhật Bản?” Lôi Bằng giận dữ hỏi. “Các người làm ăn kiểu gì vậy hả? Đã điều động cả Tổ A mà vẫn để hắn chạy thoát! Chẳng phải Tổ A có vài thành viên thực lực cao cường sao?”

Hứa Cường đứng trước mặt Lôi Bằng, cười khổ nói: “Cục trưởng, Sơn Bản Thái Dương ẩn giấu rất sâu, nhẫn thuật của hắn e rằng đã đạt tới cảnh giới Thượng Nhẫn rồi. Lần này, lẽ ra nên để Long Tổ ra tay. Mặc dù Tổ A cũng có vài người thực lực không tệ, nhưng so với một Thượng Nhẫn thì chênh lệch vẫn còn quá lớn. Lần truy bắt này không tổn thất thành viên nào đã là may mắn lắm rồi!”

Lôi Bằng nhíu mày: “Sơn Bản Thái Dương lại là một Thượng Nhẫn. Tin tức quan trọng như vậy mà chúng ta không hề hay biết. Hứa Cường, Cục tình báo phải tăng cường công tác hơn nữa!”

Lôi Bằng giao cho Hứa Cường một chiếc USB rồi nói tiếp: “Trong này có tư liệu về một số quan viên bị tổ chức Sơn Khẩu mua chuộc, cậu đi mời bọn họ tới Cục bảo an uống trà đi!”

Hứa Cường cầm lấy USB rồi nhận lệnh rời đi.

“Tiểu Vương, lập tức gọi mấy người bên bộ phận kỹ thuật qua đây. Máy tính của tôi lại có thể dễ dàng bị xâm nhập như vậy, lần này may mắn đối phương là một người Trung Quốc có lòng tốt. Nếu là người của thế lực thù địch thì hậu quả khôn lường. Mẹ nó, dù biết máy tính không đáng tin nhưng vẫn phải dùng!” Lôi Bằng hít sâu một hơi, cố gắng điều chỉnh lại tâm trạng. Việc Sơn Bản Thái Dương chạy thoát khiến tâm tình của hắn vô cùng bực bội. Hắn nhấc điện thoại nội bộ: “Lão Long, tôi Lôi Bằng đây. Báo cho ông một tin: một kẻ phụ trách của tổ chức Sơn Khẩu tại Trung Quốc – Sơn Bản Thái Dương – là một Thượng Nhẫn. Tôi cho người đi bắt hắn, không ngờ lại để hắn trốn thoát về Nhật Bản. Hắn phạm vào rất nhiều trọng tội, nếu có cơ hội, tôi sẽ để Long Tổ của ông đi diệt trừ hắn!”

“Thượng Nhẫn à? Đây là thất trách của Long Tổ chúng tôi, yên tâm, chuyện này tôi sẽ xử lý. Lão Lôi, nghe giọng ông có vẻ tức giận lắm, hạ hỏa đi, lớn tuổi rồi mà nổi nóng không tốt cho sức khỏe đâu!” Trong điện thoại truyền ra tiếng cười sang sảng.

“Gần đây tôi không thể nào cười nổi. May mắn là sự việc ở Quốc Khánh cuối cùng cũng hữu kinh vô hiểm trôi qua. Chờ thêm một thời gian nữa, chắc là tôi có thể thoải mái một chút, lúc đó sẽ ra ngoài giải sầu. Được rồi, Lão Long, không nói với ông nữa, còn một đống việc chờ tôi giải quyết đây!”

Vừa cúp điện thoại thì người của bộ phận kỹ thuật đã tới.

“Các cậu kiểm tra xem, máy tính của tôi có lỗ hổng nào không. Mặt khác, thử xem có tìm được vết tích mà kẻ xâm nhập kia để lại không!” Lôi Bằng đứng tránh ra, để mấy người bên bộ phận kỹ thuật tới kiểm tra.

Bận rộn hơn nửa tiếng đồng hồ, Chủ nhiệm bộ phận kỹ thuật – Phùng Cương – cười khổ nói: “Cục trưởng, không tìm được lỗ hổng, vết tích cũng không có. Những tư liệu này giống như tự dưng xuất hiện trong máy vậy!”

“Các cậu ra ngoài đi!” Lôi Bằng cũng không trách mắng đám người Phùng Cương mà khoát tay nói. Hắn biết rõ Phùng Cương, đây là một chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực công nghệ cả trong nước lẫn quốc tế. Ngay cả ông ta cũng không tìm ra chút manh mối nào thì có thể nói, kỹ thuật của kẻ xâm nhập lần này đã vượt xa lẽ thường rồi!

“Đất nước chúng ta có nhân tài như vậy, ta nên vui mừng mới phải!” Lôi Bằng khẽ thở dài một tiếng rồi ngồi xuống.

Trải qua chuyện này, một người có mật danh Vô Danh đã được lập hồ sơ trong Cục bảo an quốc gia, bên trong ghi lại tỉ mỉ sự việc xảy ra lần này.

Phòng 306.

“Tiểu Linh, Sơn Bản Thái Dương thật sự đã trốn thoát à?” Lâm Thiên có chút bất ngờ hỏi. “Với thực lực của Cục bảo an mà không bắt nổi một tên tội phạm Nhật Bản sao?”

“Chủ nhân, Sơn Bản Thái Dương không phải người thường, mà là một Thượng Nhẫn. Thực lực của Thượng Nhẫn tương đương với một cao thủ có tu vi 50 năm nội lực!” Tiểu Linh giải thích. “Cục bảo an quốc gia về cơ bản chỉ nhắm vào người bình thường, trong đó tuy cũng có vài cao thủ nhưng thực lực so với Sơn Bản Thái Dương vẫn kém hơn không ít!”

“Ý cô là trên Cục bảo an còn có thế lực đặc thù khác?” Lâm Thiên hỏi.

Tiểu Linh nói: “Đúng vậy, từ trong máy tính của Cục trưởng Cục bảo an – Lôi Bằng, Tiểu Linh biết được trên Cục bảo an có một đội ngũ gọi là Long Tổ, trong đó toàn là cao thủ và dị nhân; còn trên Long Tổ có lực lượng nào khác hay không thì Tiểu Linh không biết.”

“Thôi bỏ đi, lần này coi như Sơn Bản Thái Dương mạng lớn, nhưng cho dù hắn có trở về Nhật Bản thì e là cũng không sống yên ổn đâu. Tiết lộ nhiều tư liệu mật của tổ chức Sơn Khẩu như vậy mà không bị trừng phạt nghiêm khắc mới là lạ!” Lâm Thiên nói. “Tiểu Linh, còn Độc Mân Côi – người phụ trách ở phía nam của tổ chức Sơn Khẩu thì sao?”

“Độc Mân Côi này rất cẩn thận, Tiểu Linh không tìm được chứng cứ phạm tội nào!” Tiểu Linh có vẻ bất mãn nói.

Lâm Thiên nói: “Cho dù có chứng cứ, nếu diệt trừ ả, tổ chức Sơn Khẩu chẳng phải sẽ lại phái một người khác tới sao?” Lâm Thiên không hề muốn thấy chuyện này xảy ra.

Trường đại học Hải Thiên có tổng cộng mười căn tin. Khu ký túc xá nam của mấy người Lâm Thiên cũng có một cái, nhưng không ít nam sinh lại chạy tới căn tin ở khu ký túc xá nữ để ăn. Lâm Thiên đương nhiên sẽ không làm chuyện như vậy, hắn xuống căn tin dưới ký túc xá, tùy tiện mua chút gì đó ăn cho xong bữa sáng.

Suy nghĩ một chút, Lâm Thiên đi ra ngoài khuôn viên trường. Hắn chuẩn bị mua một chiếc laptop. Kiếm tiền dễ dàng nên hắn cũng không cần phải tiết kiệm, dù sao cũng là sinh viên khoa công nghệ, mua một cái máy tính cũng là điều cần thiết.

Lúc này, điện thoại di động của Lâm Thiên chợt vang lên. Tiếng chuông vốn do hắn tự đặt nhưng tối qua đã bị Tả Vân Phi nghịch ngợm đổi thành bài “Chuột yêu gạo”. Thấy trên màn hình là tên của Chu Dao, trong lòng Lâm Thiên có chút vui mừng, nhưng rất nhanh lại nhíu mày. Có mỹ nữ tìm tới tất nhiên là chuyện vui, nhưng bên cạnh mỹ nữ luôn luôn có phiền phức kèm theo!

“A lô!” Giọng Lâm Thiên có chút lãnh đạm.

“Lâm Thiên, có thể đi mua đồ cùng tôi một lát không?” Chu Dao ôn nhu nói, trong giọng nói có chút lo lắng Lâm Thiên sẽ từ chối.

Lâm Thiên hơi chần chừ, đợi đến lúc Chu Dao có chút khẩn trương mới nói: “Tôi cũng đang định ra ngoài mua vài thứ, vậy đi cùng nhau đi!”

“Tốt quá, tôi thay quần áo một chút, anh đợi tôi dưới ký túc xá nhé?” Chu Dao nói.

Ở đâu chờ cũng không quan trọng, nên Lâm Thiên liền đáp ứng rồi cúp điện thoại, chậm rãi bước về phía ký túc xá nữ.

Đại học Hải Thiên rất rộng, từ khu ký túc xá nam đến khu ký túc xá nữ đi nhanh cũng mất gần mười phút. Mà Lâm Thiên thì thong thả đi nên mười lăm phút sau mới tới tòa nhà số 15, nhưng đến nơi vẫn chưa thấy Chu Dao xuống. “Con gái thay quần áo lâu thật!” Lâm Thiên thầm nghĩ.

Bên dưới tòa nhà số 15 cũng có không ít nam sinh đang đứng, có người trong tay thậm chí còn ôm một bó hoa hồng rất to, quần áo bảnh bao.

“Này bạn, đang chờ mỹ nữ nào à?” Một người có vẻ thường hay đến đây thấy Lâm Thiên đi tới liền bắt chuyện.

“Lát nữa cậu sẽ biết!” Lâm Thiên lạnh nhạt nói.

“Biết? Tôi biết á? Tiễn Nhân tôi đây tuy quen không ít nữ sinh nhưng cũng không dám mạnh miệng nói là biết người cậu chờ. Lẽ nào người huynh đệ đây chờ là một trong các hoa khôi của trường? Đúng rồi, tòa nhà này có tới bốn người trong top 10 hoa khôi đấy. Đa số nam sinh tới đây không phải để chờ người mà chủ yếu là để ngắm bốn vị mỹ nữ này. Huynh đệ nói xem, người cậu chờ là ai? Tần Kha? Mộ Dung Tuyết? Chu Dao? Hay là Nam Cung Uyển Nhi?”

Lâm Thiên nhắm mắt lại không nói lời nào, hắn nghĩ mình không đáp thì tên kia sẽ thấy chán mà thôi. Nhưng hắn thật sự đã xem thường người tên Tiễn Nhân này!

“Huynh đệ không nói à? Cũng được, để tôi đoán thử xem: Mộ Dung Tuyết thì chắc không phải, lạnh lùng quá, khó tiếp cận! Nam Cung Uyển Nhi chắc cũng không thể, cô nàng này tuy đẹp thật nhưng vẻ đẹp đó lại đi cùng với sự bạo lực. Chỉ còn lại Tần Kha và Chu Dao, huynh đệ, tôi phục cậu thật đấy, Tần Kha đứng đầu danh sách hoa khôi, tính cách rất tốt, nhưng một năm qua chưa từng nghe nói có nam sinh nào tiếp cận được. Còn Chu Dao, một mỹ nữ cổ điển, nàng tựa như tiên nữ vậy, tôi…” Tiễn Nhân đang thao thao bất tuyệt thì đột nhiên há hốc mồm, có chút không dám tin nhìn Chu Dao đang đi xuống cầu thang, rồi lại nhìn qua Lâm Thiên, một lúc sau mới thốt lên được một câu: “Huynh đệ, người cậu chờ là Chu Dao thật à?”

“Lâm Thiên!” Chu Dao đi tới, dịu dàng gọi, thấy Tiễn Nhân đứng bên cạnh Lâm Thiên thì tưởng là bạn của hắn nên cũng hơi gật đầu chào.

“Đi thôi!” Lâm Thiên nói một tiếng rồi xoay người đi trước. Hôm nay Chu Dao ăn mặc rất đẹp: một bộ váy liền áo trắng tinh khiến nàng trông như tiên nữ hạ phàm. Lâm Thiên nếu không đi trước, e là sẽ bị một đám đông vây lại uy hiếp mất. Cho nên vì sự an toàn tính mạng của bản thân, hắn quyết định đi trước.

Hai người vừa rời đi, phía sau liền truyền đến những tiếng tru tréo như sói hú: “Trời ơi, Chu Dao đi cùng một thằng con trai, tôi không muốn sống nữa!”

“Thằng nhãi kia là ai? Tao muốn quyết đấu với nó!”

Trong đó cũng vang lên tiếng của Tiễn Nhân: “Ha ha, Chu Dao cười với tôi kìa!”

“Chu Dao, cô muốn hại chết tôi à?” Lâm Thiên nhỏ giọng oán giận.

Chu Dao khẽ cười nói: “Một đại cao thủ như anh mà cũng sợ bọn họ sao?”

“Đại cao thủ? Tôi không phải, nếu tôi là cao thủ thì ngày đó đã không suýt nữa mất mạng!” Nhớ tới lần đỡ đạn đó, Lâm Thiên vẫn còn thấy sợ hãi.

“Cô muốn mua gì thế? Sao lại rủ tôi? Mấy người bạn cùng phòng của cô đâu?”

Chu Dao lắc đầu nói: “Không biết nữa, mới sáng ra đã không thấy họ đâu rồi. Tôi muốn mua một chiếc laptop. Từ Bắc Kinh trở về, tôi phát hiện laptop của mình đã biến mất. Tôi thấy an ninh trong trường cũng không tệ, không ngờ lại bị mất đồ, sớm biết vậy tôi đã mua một cái két sắt rồi!”

Lâm Thiên lắc đầu: “Ký túc xá nữ các cô tỉ lệ mất trộm cao lắm. Nhưng cũng không cần vội mua cái mới, biết đâu lại tìm lại được cái cũ thì sao!”

“Hy vọng chắc không lớn, tôi ngày nào cũng cần dùng máy tính, nên cứ mua tạm một cái bình thường để dùng đã.” Chu Dao nói.

“Chủ nhân, ngài hỏi Chu Dao một chút về chiếc laptop bị mất của cô ấy đi, ví dụ như: hãng nào, kiểu dáng, màu sắc ra sao… Tiểu Linh có thể hỗ trợ tìm giúp!” Tiểu Linh nói với Lâm Thiên.

Lâm Thiên nhẹ gật đầu rồi quay sang hỏi Chu Dao: “Máy tính của cô là của hãng nào? Kiểu dáng, màu sắc thế nào?”

Chu Dao kinh ngạc nhìn Lâm Thiên rồi nói: “Là của hãng Apple, chip bốn nhân, ổ cứng 2000G, mặt trên có dán hình bức tranh thanh sơn lục thủy.”

Lâm Thiên dùng ý niệm hỏi Tiểu Linh: “Tiểu Linh, tìm được không?”

“Tìm được rồi chủ nhân, máy tính của Chu Dao đang online trong phòng quản lý dưới lầu ký túc xá của cô ấy.” Tiểu Linh hưng phấn nói tiếp: “Thế nào chủ nhân, có muốn lấy lại nó không?”

“Hắc hắc, ngươi đúng là một tiểu quỷ mà!” Lâm Thiên cười mắng một tiếng.

Làm sao để Chu Dao biết máy tính của nàng đang ở trong phòng quản lý mà không khiến nàng nghi ngờ, đúng là một vấn đề đau đầu. Nhưng Lâm Thiên lập tức không bận tâm nữa, bởi vì tên Lâm Uy lúc trước từng tìm hắn gây sự đang đứng chặn trước mặt hai người.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!