Tháp Tùng vốn đã không nhẹ, lại thêm súng máy và đạn dược thì còn nặng hơn, cũng may dây thép thực sự chắc chắn nên hắn trượt qua rất thuận lợi.
“Lăng Na, sao rồi?” Tháp Tùng cầm chắc súng máy trong tay, cẩn thận hỏi.
Lăng Na thấy Tháp Tùng đã qua, bèn thở phào một hơi, nói: “Tạm thời không phát hiện thây ma ở dưới, nhưng tất cả đều phải cẩn thận một chút. Khi được thây ma cao cấp chỉ huy, chúng rất xảo quyệt, thậm chí còn biết giả chết, cho nên bất kể nó có cử động hay không, đều phải bắn nát đầu nó!”
Câu này tuy nói với Tháp Tùng, nhưng Lâm Thiên biết Lăng Na đang nhắc nhở hắn, vì Tháp Tùng đã là đồng đội của Lăng Na, những tình huống này hiển nhiên đã nắm rõ!
“Loảng xoảng!”
Cửa sắt phía đối diện bị phá tung, một bầy thây ma đồng loạt xông ra. Thấy bọn Lâm Thiên đã đi mất, chúng tức giận gầm rống lên! Một vài con thây ma đu lên dây thép định trượt sang, nhưng may là trí tuệ của chúng còn thấp, hoàn toàn không biết dùng công cụ. Dù vậy, tốc độ của chúng vẫn khiến Lâm Thiên giật mình. Thây ma trên phim thì chậm chạp, nhưng thây ma trong Mạt Thế dường như không chậm hơn người là bao.
“Làm sao đây?” Lăng Na hỏi.
Tháp Tùng cau mày: “Nếu chúng ta xuống dưới, xung quanh đây đều bị thây ma bao vây rồi. Nếu không có chuyện gì đặc biệt, e rằng chúng sẽ lảng vảng ở đây một thời gian dài. Chúng ta xuống dưới rồi đi theo đường cống ngầm, hy vọng tòa nhà này ít thây ma một chút!”
Tháp Tùng không nói là không có thây ma, đó là chuyện không thể nào. Cả một tòa nhà thế này, cho dù đã được người đi trước dọn dẹp, sợ rằng cũng còn sót lại một ít!
“Tôi đi trước mở đường!” Lâm Thiên vung vẩy thanh đao trong tay. Hắn đến đây vốn để rèn luyện kỹ năng thực chiến, nấp ở phía sau thì còn ý nghĩa gì. Hơn nữa, hắn chết có thể sống lại, còn Tháp Tùng và Lăng Na thì chết là hết! Thế giới này không phải trò chơi, mà là thế giới thật!
Lâm Thiên đi trước mở đường, Tháp Tùng và Lăng Na yểm trợ phía sau. Ba người đi qua cửa sắt, từ từ xuống cầu thang. Sự yên lặng trong cầu thang khiến Lâm Thiên hơi rợn tóc gáy, tay cầm đao cũng dường như hơi tê cứng!
Bỗng nhiên phía trước có bóng đen lóe lên, một cái đầu thây ma từ sau góc ngoặt thò ra, gào lên một tiếng rồi cắn về phía cánh tay trái của Lâm Thiên. Lâm Thiên theo phản xạ vung đao tay phải lên, một cái đầu thây ma xấu xí bay vút lên trời, mấy giọt máu đen bẩn thỉu bắn lên bộ quần áo màu trắng của hắn!
“Ọe!”
Cảnh máu me tung tóe cùng mùi hôi thối không chịu nổi khiến Lâm Thiên nôn khan một trận. Hắn sống trong xã hội hiện đại, bình thường nhiều nhất cũng chỉ xem phim kinh dị, đâu đã thật sự tiếp xúc với cảnh tượng rùng rợn thế này. Lúc ở trên sân thượng còn đỡ, thây ma dưới lầu tuy nhiều nhưng hoàn toàn không đến gần, Lâm Thiên còn cảm thấy chẳng có gì. Nhưng khi một con thây ma bị chính tay hắn chém bay đầu, hắn mới thực sự cảm nhận được mình đang ở trong Mạt Thế. Ở đây, chém giết là chủ đề, sống sót là chân lý!
“Đoàng! Đoàng!”
Hai tiếng súng vang lên, đó là Lăng Na bắn nổ đầu hai con thây ma còn lại!
“Lâm Thiên, chẳng lẽ ngươi vẫn chưa thích ứng được sao?” Trong mắt Lăng Na lóe lên vài tia khinh thường. Tận thế đã hai năm rồi, bầy thây ma đông đảo thì ai cũng sợ, nhưng vài con lẻ tẻ thì Lăng Na còn chưa để vào mắt. Lúc đầu thấy Lâm Thiên chủ động yêu cầu đi trước mở đường, trong lòng cô còn có vài phần khen ngợi, nhưng bây giờ, biểu hiện của hắn làm cô có phần xem thường!
“Tôi không sao, một lát sẽ ổn thôi!” Sắc mặt Lâm Thiên hơi trắng bệch, nhưng đôi tay chân mềm nhũn lúc nãy đã dần hồi phục sức lực.
Tháp Tùng nói: “Để ta dẫn đường đi!”
“Không! Để tôi!” Lâm Thiên vung vẩy thanh đao trong tay. “Dùng đao dễ ứng phó với hoàn cảnh ở đây hơn!”
Ba người tiếp tục tiến lên. Vừa rồi Lăng Na dùng súng, tiếng súng đã thu hút rất nhiều thây ma kéo đến cầu thang. Chỉ đi xuống thêm ba tầng, số lượng thây ma bị Lâm Thiên chém bay đầu đã lên đến hai con số. Khi đã giết nhiều, Lâm Thiên cũng dần thích ứng. Hắn có Lăng Ba Vi Bộ, thây ma muốn tóm hay cắn được hắn đều không phải chuyện dễ. Mà chỉ cần cho hắn một cơ hội, đao quang lóe lên, lại một cái đầu lâu rơi xuống!
Đến sau này, Tháp Tùng và Lăng Na thậm chí còn không cần nổ súng, tất cả thây ma lại gần đều bị Lâm Thiên một đao chém bay.
“Lâm Thiên, thì ra cậu lợi hại như vậy!” Tháp Tùng nhếch miệng cười. Có một đồng đội lợi hại, trong thời tận thế này là một chuyện hết sức may mắn!
“Không sợ thây ma lợi hại, chỉ sợ đồng đội ngu như heo!” Câu này lưu truyền rộng rãi trong Mạt Thế. Nếu gặp phải thây ma cao cấp mà cả đội bị diệt, đó là vận rủi không trách ai được. Nhưng nếu vì một người nào đó trong đội phạm phải sai lầm nghiêm trọng dẫn tới cả đội bị diệt, vậy thì mọi người chết không nhắm mắt!
Trong lòng Lăng Na có chút nghi hoặc, biểu hiện của Lâm Thiên lúc đầu và lúc sau chênh lệch quá lớn. Mới đầu còn bị thây ma dọa cho ngẩn người, chỉ trong chốc lát đã mạnh lên như biến thành người khác! Tận thế đã kéo dài, thân thủ của cô cũng rất khá, nhưng bảo cô chém bay từng con thây ma một cách gọn gàng sạch sẽ như Lâm Thiên thì cô vẫn không làm được. Cô vẫn sở trường dùng súng hơn, trong vòng trăm bước, bắn trúng đầu thây ma đang chạy nhanh cũng dễ như trở bàn tay!
“Chủ nhân, nhịp tim ngài đập quá nhanh, đã hưng phấn quá độ rồi, cần phải điều tiết một chút, nếu không sẽ có nguy cơ rối loạn tinh thần!” Lời này của Tiểu Linh tương đối dịu dàng, nói trắng ra là Lâm Thiên đã bị kích động quá mức, nếu không dừng lại có thể sẽ phát điên!
Lâm Thiên hơi gật đầu, đè nén suy nghĩ bạo lực trong lòng, quay qua nói với Lăng Na và Tháp Tùng: “Hai người canh một chút, tôi nghỉ một lát!”
Lăng Na và Tháp Tùng đều gật đầu, súng trong tay họ lại khai hỏa. Lăng Na điểm xạ từng con thây ma một, còn Tháp Tùng thì chĩa súng máy vào chỗ đông nhất rồi xả một tràng đạn. Cơn lũ kim loại xé toạc những thây ma đang lao tới thành mảnh vụn!
Lâm Thiên làm theo lời Tiểu Linh, từ từ hít thở sâu để khống chế cảm xúc của mình. Dần dần, cảm xúc được kiểm soát, nhưng mùi xác chết hôi thối cũng theo từng hơi thở sâu mà bị hít vào nhiều hơn!
“Grào!” Một tiếng rống giận dữ từ trên đỉnh đầu truyền xuống.
“Cẩn thận, là Y2, nhất định là từ tòa nhà bên kia bò theo dây thép qua!” Lăng Na vội vàng nói.
Y2? Hẳn là phiên bản tiến hóa của thây ma, Lâm Thiên thầm nghĩ, trầm giọng nói: “Giao cho tôi!”
Tháp Tùng và Lăng Na thấy Lâm Thiên đã hồi phục thì đều thở phào một hơi. Với trình độ mà Lâm Thiên thể hiện lúc trước, đối phó với một con Y2 hẳn không thành vấn đề. Y2 chẳng qua chỉ có thân thể cứng rắn hơn thây ma bình thường một chút, tốc độ nhanh hơn một chút, ngoài ra trên trán còn có một con mắt dị dạng thứ ba.
“Rầm, rầm, rầm!”
Trên lầu truyền xuống tiếng chạy gấp gáp, Y2 đang lao xuống cầu thang. Giữa hai tầng lầu là một hành lang dài, Lâm Thiên đứng ở đầu hành lang giáp cầu thang chờ con Y2 đó tới. Mấy con thây ma bình thường xông lên đều bị hắn một đao chém bay. Lâm Thiên khi đã buông bỏ mọi thứ càng phát huy sức mạnh đáng sợ hơn, mấy nhát đao nhanh như chớp, linh động dị thường. Mấy con thây ma vừa đến gần hắn trong phạm vi 2 mét đã cảm thấy đầu mình bay lên! Lúc này, Lâm Thiên thậm chí còn không cần dùng tới Lăng Ba Vi Bộ!
“Gràào!”
Thấy đồng loại bị Lâm Thiên giết chết như vậy, con Y2 vừa xuống tới tầng của Lâm Thiên liền ngửa đầu gào lên tức giận. Đáp lại tiếng gào của nó là những con thây ma khác cũng gào thét rồi lao tới.
“Lâm Thiên! Đánh nhanh!” Lăng Na nói, rồi bắn một phát vào con mắt dị dạng trên đầu Y2. Không ngờ đầu Y2 lắc một cái, lại tránh được.
Lâm Thiên nheo mắt lại, có thể né được đạn, tốc độ của con Y2 này nhanh bất thường. Tốc độ đạn súng lục của Lăng Na rất nhanh nhưng do khoảng cách ngắn nên chưa đạt vận tốc tối đa, nhưng dù vậy cũng không dễ né tránh!
“Nếm một đao của ta!” Lâm Thiên quát khẽ, đao sắt trong tay chém tới cổ Y2 như tia chớp. Một đao này nếu trúng, Lâm Thiên tin rằng cái đầu cứng rắn của Y2 cũng sẽ bị chém bay.
Y2 vội vàng né qua trái một bước, bàn tay phải đẫm máu thò ra chộp vào ngực Lâm Thiên, động tác đó giống như muốn moi tim hắn ra. Nhìn bàn tay đẫm máu của nó, chuyện như vậy sợ rằng đã làm không ít lần!
“Gràào!” Một đao của Lâm Thiên tuy không chém được đầu Y2 nhưng cũng xẻo được một miếng thịt trên cánh tay phải của nó. Còn tay phải của Y2 không chạm tới ngực Lâm Thiên được, đã bị bộ pháp ảo diệu của hắn tránh thoát.
“Tốc độ của Lâm Thiên hoàn toàn không nhanh, nhưng làm sao lại né được công kích của Y2 dễ dàng vậy!” Lăng Na nghi hoặc nói.
“Nếu ta đoán không sai, Lâm Thiên cũng là một kẻ tiến hóa. Chẳng qua cô tiến hóa về thính giác, còn hắn tiến hóa về phản xạ hoặc thứ gì đó tương tự!” Tháp Tùng nhếch miệng cười. “Năng lực của hai người đều tương đối đặc thù, không như ta, tuy dường như cũng có tiến hóa, nhưng chỉ là sức mạnh lớn hơn người thường chút đỉnh thôi!”
Lúc này, Lâm Thiên sau khi né thêm một đòn công kích của Y2 đã chém bay được đầu nó.
“Đi thôi, một hai con Y2 còn dễ đối phó, nhiều hơn thì chúng ta cũng không kham nổi!” Lâm Thiên vẩy máu trên đao rồi nói.
Đoạn đường còn lại hoàn toàn không xuất hiện thây ma mạnh mẽ như Y2. Những con thây ma bình thường đó dưới thần uy của Lâm Thiên, một đao một mạng, bị dọn sạch như bổ dưa thái rau.
Cửa lớn tầng trệt bị đóng chặt, chẳng trách bên ngoài không có thây ma xông vào. Nhưng khi cảm nhận được hơi người trong tòa nhà, đã có không ít thây ma đập mạnh lên cửa. Ở cửa sổ cũng có không ít con đang trừng mắt nhìn vào trong, dùng răng cắn xé song sắt to lớn!
“Chúng ta đi mau, cửa sắt đó sợ chống không được bao lâu nữa, thây ma bên ngoài quá nhiều. Mẹ nó, sao lại có mấy vạn con tập trung ở đây, chẳng lẽ chúng nó tụ tập mở lễ hội à!” Tháp Tùng gấp gáp nói.
Lăng Na và Tháp Tùng đều đã sống sót trong Mạt Thế hai năm, kinh nghiệm sinh tồn cũng tương đối phong phú, rất nhanh đã tìm ra lối xuống cống ngầm.
“Nhanh lên, chúng ta đi theo cống ngầm khoảng một cây số, hẳn có thể thoát khỏi khu vực tập trung thây ma này.” Lăng Na nói, rồi dẫn đầu nhảy vào trong.
“Lâm Thiên, cậu đi giữa đi!” Tháp Tùng thấy Lâm Thiên tuy lợi hại nhưng kinh nghiệm thực chiến lại không nhiều, bèn nhường hắn đi giữa. Như vậy, dù phía trước hay phía sau có vấn đề, Lâm Thiên cũng có thể ứng phó.
Bật đèn pin cầm tay lên, mùi trong cống ngầm không dễ ngửi chút nào. Nhưng Lâm Thiên vừa chịu đủ mùi xác chết tấn công, cũng chẳng bận tâm đến mùi hôi thối trong cống ngầm nữa!
Cả ba yên lặng di chuyển. Lăng Na đi trước rất nhanh, thính giác của cô ở nơi này phát huy tác dụng cực lớn, cách rất xa đã nghe được phía trước có thây ma hay không.
Thây ma bình thường không có trí tuệ, khi không có thây ma cao cấp chỉ huy, chúng sẽ tìm đến nơi có sinh khí. Nhưng ngay cả khi không ngửi thấy sinh khí, lúc đang bất động, chúng cũng sẽ nghiến răng một cách vô thức. Ở xa, tiếng nghiến răng đó người thường không nghe được, nhưng người tiến hóa về thính giác như Lăng Na thì có thể.
Dưới đường cống có thây ma, nhưng đều đã chết không thể chết lại được nữa, hẳn là đã bị người đi trước dọn dẹp. Bọn Lâm Thiên không ngờ có thể thuận lợi đi một quãng đường dài. Khi chui ra khỏi cống, họ đã cách nơi thây ma tập trung một con phố!
Trên đường hoàn toàn không có thây ma qua lại, hẳn là toàn bộ đã tập trung về bên kia, cũng không biết ở đó có thứ gì hấp dẫn chúng.
“Cơ hội tốt, ở kia có bãi đỗ xe ngầm, ta đi xem có xe không. Lâm Thiên, cậu và Lăng Na đi tìm thức ăn, lần này chúng ta có thể thu hoạch không ít!” Tháp Tùng nhếch mép cười, vác súng nhanh chóng đi về phía bãi đỗ xe ngầm cách đó không xa.
Tận thế đã hai năm, xe cộ ở ngoài trời tuyệt đại đa số đã bị phá hỏng không thể sử dụng. Chỉ có những nơi như bãi đỗ xe ngầm hay nhà kho mới còn một số xe có thể dùng được. Chẳng qua, có xăng hay không mới là vấn đề lớn!
“Đi thôi, bên đó có một cái chợ, chúng ta đi tìm thức ăn!” Lăng Na gọi Lâm Thiên.
Lâm Thiên gật đầu, theo sau Lăng Na. Bỗng nhiên, Lăng Na ra hiệu cho hắn dừng lại.
“Sao vậy?” Lâm Thiên lại gần Lăng Na nhỏ giọng hỏi.
“Trong chợ có người, cẩn thận!”
Lâm Thiên thấy lạnh trong lòng. Ở Mạt Thế không chỉ có thây ma, con người cũng rất nguy hiểm. Điều này tuy hơi châm biếm, nhưng đó là sự thật. Vì thức ăn, vì sống sót, không ít người đã vung dao về phía đồng loại!
Gần đó chỉ có cái chợ này là có thể có lượng lớn thức ăn, Lăng Na không có lựa chọn nào khác, cầm súng cảnh giác đi về phía chợ.
“Vì thức ăn mà lại phải liều mạng, ài!” Lâm Thiên thầm than một tiếng, rồi bước lên đi trước Lăng Na tiến vào chợ. Nấp sau lưng một người phụ nữ, Lâm Thiên hoàn toàn không muốn làm vậy! Lần này hắn đến để thực chiến, hoàn cảnh càng nguy hiểm càng khiến hắn tiến bộ nhanh hơn. Thậm chí Lâm Thiên còn tính đến chuyện cho dù bọn Lăng Na rời đi, hắn cũng sẽ ở lại. Trong thành thị nguy hiểm hơn bên ngoài, ở đây có thể rèn luyện tốt hơn. Có Lăng Ba Vi Bộ, cái mạng nhỏ này cũng không dễ dàng bị thây ma lấy đi.
“Đứng lại, từ từ lui ra, nếu không đừng trách bọn ta không khách khí! Chợ này đã bị bọn ta chiếm rồi, các ngươi muốn tìm thức ăn thì làm ơn đi chỗ khác!” Một gã chột mắt hói đầu từ trong góc tối đi ra, tay cầm súng máy ngắm thẳng vào Lăng Na và Lâm Thiên.
Lăng Na nhìn xung quanh một lượt. Đây là một siêu thị cỡ lớn, vì thuộc khu vực tương đối gần trung tâm thành phố nên có nhiều thây ma, trên các quầy hàng bên trong vẫn còn không ít bao bì thức ăn.
“Thức ăn ở đây nhiều như vậy, cho dù chúng ta cùng lấy cũng không hết.” Lăng Na nhẹ giọng nói.
“Đại ca, nói nhảm với chúng làm gì, nam thì giết, nữ thì, hè hè!” Từ một góc khác, một thanh niên chui ra cười dâm đãng.
“Đồ ngu!” Tên hói đầu thầm mắng một tiếng. Nếu ra tay chắc chắn phải nổ súng, mà tiếng súng sẽ dẫn dụ mấy vạn thây ma trong phạm vi một cây số tới! Nếu không vì kiêng kỵ chuyện này, hắn còn nói nhiều làm gì, đã nổ súng ngay khi bọn Lăng Na còn chưa kịp đến gần rồi