Virtus's Reader
Tinh Giới

Chương 17: CHƯƠNG 17: LẦN ĐẦU CHƠI SÚNG!

Lăng Na nhận ra sự kiêng dè của đối phương, trong lòng thầm thở phào. Chỉ cần không dùng súng, với đao pháp lợi hại của Lâm Thiên, cậu chưa chắc đã chịu thiệt. Cô liền cười nói: “Các ngươi chỉ có hai người, ta không thấy xe bên ngoài, đoán chừng xe của các ngươi đã hỏng rồi. Một đồng đội của bọn ta đã tìm được xe, lát nữa chúng ta có thể cùng nhau lái xe ra khỏi thành phố!”

Hiển nhiên đề nghị của Lăng Na khiến gã hói đầu có vài phần động lòng, nòng súng hơi hạ xuống một chút.

“Các ngươi xem, chỗ chúng ta hiện tại đã gần trung tâm thành phố rồi. Thêm một người là thêm một phần hy vọng thoát khỏi đây! Dù sao đi nữa, chúng ta đều là con người, kẻ thù chung của chúng ta là lũ thây ma đáng chết kia, các ngươi thấy sao?”

“Được, phải thừa nhận rằng đề nghị của cô đã thuyết phục được ta! Ta xin lỗi vì lời lẽ vừa rồi của thằng em ta!” Gã đầu trọc rõ ràng là một người lý trí, lập tức chấp nhận đề nghị của Lăng Na, đồng thời làm dịu đi sự thù địch do lời nói của gã thanh niên lúc nãy gây ra.

Bốn người hành động rất nhanh, khẩn trương chuyển những thức ăn đóng gói như mì gói trong quầy hàng ra cửa chợ. Mười phút sau, cửa chợ đã chất hai đống thức ăn. Đúng lúc này, tiếng động cơ xe vang lên, Tháp Tùng đã tìm được một chiếc xe buýt và lái tới.

“Nhanh lên, tiếng xe có lẽ đã bị lũ thây ma ở xa nghe thấy rồi!” Tháp Tùng nhìn thấy bọn đầu hói thì hơi sững lại, nhưng thấy Lăng Na gật đầu liền vội vàng thúc giục.

Thực ra thức ăn đóng gói cũng không nhiều lắm, chẳng mấy chốc đã được chuyển hết lên xe.

“Thây ma đã nghe thấy động tĩnh bên này, một bộ phận đang kéo về phía chúng ta, không còn thời gian nữa, đi thôi!” Lăng Na nói. Tốc độ của thây ma không hề chậm, một cây số đối với thây ma bình thường chỉ mất khoảng ba phút, còn với loại cao cấp như Y2, chỉ cần một phút là đã đuổi tới nơi!

Thật ra không cần Lăng Na nói, bọn Lâm Thiên đã nghe được tiếng gào rú của thây ma ngày càng gần. Những tiếng gào thét dị thường xen lẫn trong đó cho họ biết, trong đám thây ma đang kéo đến có ít nhất ba con Y2!

“Lên xe, lên xe! Có Y2 tới!” Gã đầu hói vội la lên, nhanh nhẹn nhảy tót lên xe. Gã thanh niên kia, Lăng Na và Lâm Thiên cũng nhanh chóng lên theo. Không gian bên trong chiếc xe buýt hạng trung không nhỏ, chứa chừng đó đồ ăn và năm người vẫn còn khá rộng rãi. Ở ghế lái phụ đặt súng của Tháp Tùng nên không ai ngồi.

“Grào!”

Khi con Y2 đầu tiên xuất hiện trong tầm mắt bọn Lâm Thiên, chiếc xe buýt cuối cùng cũng lăn bánh.

“Nhanh, nhanh, bắn ra phía sau! Trên đường có vật cản, tốc độ không cắt đuôi được Y2!” Tháp Tùng vừa lái xe vừa lớn tiếng hét lên gấp gáp.

Lúc này không ai nhiều lời, Lăng Na và gã đầu hói mỗi người nép vào một bên cửa sổ bắn ra phía sau. Tiếng súng lục “đoàng đoàng” và tiếng súng máy “tạch tạch” vang lên dồn dập. Cách bắn của Lăng Na cực chuẩn, mỗi phát súng đều nhắm thẳng vào đầu một trong ba con Y2, khiến chúng phải liên tục né tránh. Tuy không thể giết chết Y2 ngay lập tức, nhưng cũng thành công làm chậm tốc độ của chúng. Trong khi đó, độ chính xác của khẩu súng máy trong tay gã hói dường như không tốt lắm, đạn toàn sượt qua bên cạnh ba con Y2.

Bỗng nhiên, một con Y2 bị súng máy của gã hói đầu bắn cho máu thịt tung tóe. Con Y2 xui xẻo này vừa né được viên đạn súng lục của Lăng Na thì không ngờ lại đâm sầm vào làn đạn súng máy của gã.

“Tên số nhọ!” Lâm Thiên khẽ cười nói.

“Lâm Thiên, còn cả cậu kia nữa, hai người coi chừng phía trước! Mẹ nó, phía trước cũng xuất hiện thây ma rồi, chạy không thoát thì hôm nay chúng ta đều phải bỏ mạng ở đây!” Tháp Tùng điên cuồng gào lên. Giữa tiếng súng ầm ĩ, giọng hắn mà không to hơn một chút thì bọn Lâm Thiên quả thật không nghe rõ!

Lâm Thiên và gã thanh niên kia nghe vậy, cả hai đang quay ra sau liền lập tức xoay người nhìn về phía trước.

“Chủ nhân, súng của ngài còn chưa mở khóa an toàn!” Thấy Lâm Thiên dường như định nổ súng, Tiểu Linh vội vàng nhắc nhở.

Sắc mặt Lâm Thiên hơi đỏ lên, suýt nữa thì quê độ, vội vàng mở khóa an toàn theo chỉ dẫn của Tiểu Linh.

“Sức giật của súng lục tuy không lớn, nhưng chủ nhân là người mới, cũng phải khống chế cho tốt, nếu không sẽ không bắn trúng mục tiêu!” Tiểu Linh nói. “Súng lục trong tay chủ nhân có 10 viên đạn, tầm bắn hiệu quả đạt tới 100 mét, nhưng đó là đối với thây ma bình thường thôi. Đối với Y2, tầm bắn hiệu quả chỉ khoảng 40 – 50 mét.”

Lâm Thiên giữ cửa sổ bên trái xe, gã thanh niên kia giữ cửa bên phải. Lúc này, khẩu tiểu liên trong tay gã thanh niên đã khai hỏa, một loạt đạn quét qua khiến những thây ma ở gần xe lập tức bị bắn nát đầu!

“Ha, come on, baby!” Gã thanh niên cất giọng cười lớn.

“Đoàng!” Lâm Thiên ổn định tâm thần, nhắm chuẩn đầu một con thây ma cách đó hơn 30 mét rồi nổ súng.

“Chủ nhân, cách bắn của ngài tệ quá!” Tiểu Linh trong đầu Lâm Thiên khúc khích cười. Phát súng này của Lâm Thiên, do bị sức giật ảnh hưởng, viên đạn không biết đã bay về phương nào!

Lâm Thiên hơi đỏ mặt, lại bắn liên tiếp hai phát, cuối cùng khi con thây ma đến gần chỉ còn cách năm mét, cậu cũng bắn trúng đầu nó!

“Nhóc con, trước giờ chưa sờ tới súng bao giờ à?!” Gã thanh niên khinh thường liếc Lâm Thiên một cái rồi cười phá lên.

Lâm Thiên lạnh lùng trừng mắt nhìn hắn: “Lo bên của cậu đi! Nếu không đến lúc bị thây ma vồ tới thì đừng trách ta khoanh tay đứng nhìn!”

“Thằng ranh, mày muốn chết à!” Trong mắt gã thanh niên lóe lên vẻ âm độc. “Thanh Lang ta còn chưa sa sút đến mức cần một thằng ngu chưa từng đụng tới súng dạy dỗ. Sợ đến lúc đó mày bắn một phát không trúng thây ma, mà lại trúng đầu tao đấy!”

“Nếu có chuyện như vậy, thì đơn thuần là do nhân phẩm của ngươi thôi!” Lâm Thiên nhún vai, bắn hai phát, lại bắn nổ đầu một con thây ma khác.

“Chủ nhân, tầm bắn hiệu quả của ngài chỉ có mười mét, vượt quá mười mét là bắn không trúng!” Tiểu Linh dường như rảnh rỗi sinh nông nổi, cười nói với Lâm Thiên.

“Ta mới tập bắn, có tầm bắn hiệu quả mười mét đã là không tệ rồi!” Lâm Thiên đáp lại một tiếng, rồi lại liên tục nổ súng.

Mười phát đạn trôi qua, Lâm Thiên bắn trúng tổng cộng bốn con thây ma. Tỷ lệ chính xác 40% đối với một người mới tập bắn là hết sức đáng nể. Nếu không phải tố chất các phương diện của Lâm Thiên đều vượt trội, người bình thường chưa chắc đã có được thành tích này.

“Lâm Thiên, dùng súng máy của ta đi, thây ma phía trước ngày càng nhiều rồi!” Tháp Tùng vừa lái xe đâm bay một con thây ma vừa rống to.

Lâm Thiên nhét khẩu súng lục hết đạn vào thắt lưng, nhanh chóng chộp lấy khẩu súng máy của Tháp Tùng gác lên cửa sổ.

“Chủ nhân, với lượng đạn hiện tại, ngài chỉ có thể bắn với tốc độ nhanh nhất trong hai mươi giây!” Tiểu Linh thông báo.

Lâm Thiên thầm chửi một tiếng, hai mươi giây thì làm được cái rắm gì!

“Tháp Tùng, phải bổ sung đạn, nếu không chúng ta không xông ra khỏi thành phố được!” Lâm Thiên nói một câu, tì súng lên vai rồi bóp cò. Sức giật của súng máy hạng nhẹ thực ra không mạnh lắm, chỉ là độ rung khá lớn, Lâm Thiên phải gồng sức mới khống chế được hướng bắn.

Thây ma phía trước đã khá đông đúc, không cần ngắm chuẩn cũng có thể bắn trúng vài con. Lâm Thiên bóp cò bốn giây đã dọn sạch một khoảng trống, nhưng rồi bất lực dừng lại. Xả đạn liên tục rất sướng, nhưng sau hai mươi giây sung sướng đó thì sao?! Gã hói đầu ngồi phía sau lúc này cũng phải đối mặt với vấn đề tương tự, đạn của hắn xem chừng cũng chỉ đủ bắn thêm hai, ba chục giây nữa!

“Rẽ trái ở giao lộ phía trước, ở đó có một tiệm bán súng, chúng ta cần bổ sung đạn! Chết tiệt, nếu không phải xe chúng ta bị hỏng, số đạn dược trên đó đủ để chúng ta xông ra khỏi thành phố rồi!” Gã đầu hói cũng hơi sốt ruột, không có đạn, bọn họ không thể nào chống lại cả ngàn con thây ma!

“Giải quyết hai con Y2 này trước đã, nếu không để chúng đuổi kịp, chúng ta sẽ không có thời gian thay đạn!” Lăng Na nói.

Lâm Thiên lên tiếng: “Lăng Na, Tháp Tùng, ta sẽ dẫn dụ hai con Y2 này đi. Ta đã nói là ta bị lạc đồng đội, có lẽ họ vẫn chưa thoát ra được, ta đi tìm họ!”

Lăng Na vội nói: “Sao được chứ, bây giờ ngươi xuống xe, gần đây nhiều thây ma như vậy, quá nguy hiểm!”

“Hai con Y2 thôi, ta còn chưa coi vào mắt. Còn đám thây ma bình thường này, nếu không phải số lượng quá đông thì cũng không gây ra uy hiếp gì lớn đối với ta!” Lâm Thiên nói. “Ngược lại, các ngươi phải cẩn thận đấy!”

Thực ra bọn Lăng Na cũng không thân thiết gì với Lâm Thiên, nói chuyện chia tay, cô cũng không tiện khuyên can thêm, chỉ đành nói: “Vậy ngươi cẩn thận một chút. Dao và súng lục ngươi cứ dùng đi. Ngoài ra…” Lăng Na móc ra hai băng đạn đưa cho Lâm Thiên. “Cái này ngươi dùng đi, bọn ta đến tiệm súng có thể bổ sung đạn dược!”

“Cảm ơn!” Lâm Thiên nhận lấy băng đạn, một cái lắp vào súng, một cái nhét vào túi áo. Cậu đặt khẩu súng máy trở lại ghế lái phụ bên cạnh Tháp Tùng, sau đó nhét súng lục vào eo, tay cầm đao mở cửa xe rồi nhảy ra ngoài!

“Lại đây, lũ nhãi ranh chúng mày!” Lâm Thiên đứng giữa đường, gào lên với hai con Y2 đang đuổi tới.

Hai con Y2 thấy có người nhảy ra khỏi xe, liền hưng phấn lao về phía Lâm Thiên. Những con thây ma xung quanh cũng lập tức bị cậu thu hút. Đối với một người sống sờ sờ xuất hiện ngay trước mặt, những người trong chiếc xe buýt đang phóng như bay kia hiển nhiên không có sức hấp dẫn lớn bằng!

“Ngu ngốc!” Gã thanh niên kia tuy thấy động tác xuống xe của Lâm Thiên rất ngầu, nhưng vẫn cười lạnh một tiếng. Trái lại, gã đầu hói lại nhìn ra Lâm Thiên có vài phần bất phàm.

“Kẻ tiến hóa!?” Ý nghĩ này lóe lên trong đầu hắn.

Ngay sau đó, chiếc xe đã rẽ sang một con đường khác, từ đây không còn nhìn thấy bóng dáng Lâm Thiên nữa!

“Lâm Thiên nhất định sẽ không sao, hắn là một cường giả!” Tháp Tùng nói. Con đường này dường như có ít thây ma hơn, chiếc xe buýt nhanh chóng lao về phía trước. Ba phút sau, xe dừng lại trước cửa một tiệm súng.

“Nhanh, nhanh, nhanh! Thời gian ba phút, lấy được bao nhiêu hay bấy nhiêu! Sau ba phút bất kể thế nào cũng phải đi, thây ma trong các tòa nhà gần đây nhất định đã nghe thấy tiếng xe rồi!” Tháp Tùng nhanh chóng mở cửa xe, lao vào tiệm súng.

Bên phía Lâm Thiên, hai con Y2 mang lại cho cậu một chút phiền phức, nhưng cũng chỉ là một chút mà thôi. Sau khi vứt bỏ nỗi sợ hãi, sức chiến đấu của Lâm Thiên đã được phát huy tối đa. Một con Y2 bị cậu một đao chém bay đầu, con còn lại bị cậu dí súng vào đầu bắn một phát!

“Ha ha, xưa có Lý Bạch thơ rằng ‘mười bước giết một người, ngàn dặm không dừng bước’, hôm nay ta đây mười bước giết một thây ma!” Lâm Thiên tay cầm đao, ngẩng đầu cười lớn, cũng có vài phần hào hùng.

Chẳng qua lũ thây ma này không hiểu được Lâm Thiên đang làm màu ở đó, từng con một gào rống xông về phía cậu.

“Muốn chết cũng không cần phải vội thế!” Lâm Thiên hung hăng chém bay một con thây ma đang lao tới. “Mà nói đúng hơn, các ngươi vốn đã chết rồi!”

Mười con thây ma vây quanh tấn công Lâm Thiên, nhưng thậm chí không chạm được vào vạt áo của cậu! Với Lăng Ba Vi Bộ, đến cả cao thủ võ lâm còn khó đánh trúng, huống chi là đám thây ma này. Ngoài vẻ ngoài đáng sợ ra, sức chiến đấu thực tế của chúng thậm chí còn không bằng một người bình thường

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!