Trong phòng làm việc của hiệu trưởng.
“Từ những chứng cứ này và manh mối chúng ta có được, vụ án đúng là do người này gây ra!” Cao Hà chỉ vào người trong topic. “Chiếc mặt nạ y như thật này hẳn cũng là thứ hắn dùng lúc đó, nhưng có một điểm đáng ngờ, cả chiếc mặt nạ này và mặt của Lâm Thiên đều là mắt một mí, vì sao người bị camera quay lại có mắt hai mí?!”
“Ý của hiệu trưởng là chuyện này có thể không phải do người này gây ra?”
“Không, không, chính là người đó làm đấy. Chỉ là Lâm Thiên khiến ta tò mò, có thể dễ dàng xâm nhập vào hệ thống giám sát của trường ta như chốn không người, lại còn chỉnh sửa video trong đó, điều này hoàn toàn không phải người bình thường có thể làm được!” Cao Hà gõ nhẹ lên mặt bàn. “Được rồi, cậu lui ra đi, chuyện này cứ tạm dừng ở đây đi!”
Trong một biệt thự ở sườn núi của thành phố Hải Thiên.
“Mẹ nó, sao lại thế này?!” Vương Hạo nổi giận đùng đùng. “Không những không hại được Lâm Thiên mà còn khiến danh tiếng của hắn nổi như cồn!”
“Thiếu gia, Tả gia, Ngụy gia và Tiêu gia đồng loạt ra tay, chuyện này có thể kết thúc như vậy đã là may mắn lắm rồi. Nếu không phải ông chủ ra mặt cầu tình, e rằng ngay cả thiếu gia ngài cũng bị liên lụy vào. Không ngờ quan hệ giữa Lâm Thiên và ba người bạn cùng phòng lại tốt đến vậy!” Bên cạnh Vương Hạo, một gã đàn ông to lớn cao gần hai mét mặc đồ đen nói.
“Nói vậy là, sau này ta không thể dùng những thủ đoạn âm hiểm này để đối phó với Lâm Thiên nữa à?” Vương Hạo lạnh lùng hỏi.
“Thiếu gia, ông chủ nói như vậy. Nếu thiếu gia tiếp tục dùng thủ đoạn thế này, thì chẳng khác nào Huyết Lang Bang của ông chủ không coi ba nhà kia ra gì, hậu quả của chuyện đó sẽ rất nghiêm trọng!”
Vương Hạo cũng không phải kẻ ngốc, tự nhiên biết hậu quả sẽ nghiêm trọng đến mức nào. Tuy mấy năm nay Huyết Lang Bang đã bành trướng không ít, thậm chí có thể nói là hùng bá tỉnh F, nhưng vẫn không thể so sánh được với Tả gia, Tiêu gia và Ngụy gia. Ba nhà đó có thể nể mặt cha hắn đã là rất không tệ rồi.
“Thiếu gia, ông chủ bảo tôi cảnh cáo ngài, Lâm Thiên không phải người bình thường, đừng dễ dàng động đến, nếu không…” Gã đàn ông mặc đồ đen do dự một chút.
“Nếu không thì sao?” Vương Hạo lạnh giọng truy hỏi.
“Nếu không ông ấy sẽ quăng ngài tới châu Phi chơi với thổ dân!”
Vương Hạo biết tính cách của cha mình, đã nói là sẽ làm.
“Biết rồi!” Vương Hạo phất tay, gã đàn ông mặc đồ đen hơi cúi đầu rồi lui ra khỏi phòng.
“Lâm Thiên, nếu không chỉnh chết được ngươi, ta không phải là Vương Hạo!” Vương Hạo thấp giọng rít lên, trên mặt lóe lên vẻ căm hận.
Trong thế giới Thiên Long Bát Bộ, Lâm Thiên xuất hiện trong phòng khách sạn, kiểm tra lại ám ký đã lưu lại, phát hiện không có ai từng vào phòng.
“Xà Đại, Xà Nhị, trước tiên phải âm thầm quan sát tình hình đã, nếu không làm được thì phải rời đi trước!” Lâm Thiên lẩm bẩm rồi đi ra khỏi phòng.
Mấy ngày nay Song Lâm thành đã trở nên hỗn loạn. Thi thể của Xà Tam bị người ta phát hiện, tin tức nhanh chóng truyền đến tai Xà Đại và Xà Nhị. Hai người bọn họ tự nhiên vô cùng tức giận, phái ra không ít người đi thăm dò khắp nơi, khiến cả Song Lâm thành như đang trong cơn bão sắp nổi!
Lâm Thiên ra khỏi khách sạn, tiến vào một quán rượu, đi thẳng tới một chiếc bàn gần cửa sổ rồi ngồi xuống.
“Tiểu nhị, một bình rượu ngon, thêm mấy món nhắm sở trường!” Lâm Thiên nói.
“Khách quan chờ chút, có ngay!”
Ngồi ở đây, mắt nhìn ra cửa sổ, tai Lâm Thiên lại lắng nghe lời bàn tán của những thực khách khác.
“Hè hè, nghe nói Xà Tam chết thảm lắm, bị người ta dùng chính đao của hắn chém bay đầu!” Một gã béo mặt mày hớn hở thấp giọng nói với mấy người cùng bàn.
“Không biết là ai làm, lần này đúng là chọc vào tổ ong vò vẽ rồi. Xà Tam là đồ vô dụng, nhưng Xà Nhị và Xà Đại không dễ đối phó đâu. Xà Nhị tuy háo sắc nhưng mưu trí hơn người, có biệt hiệu là Tiếu Diện Hổ. Còn Xà Đại thì giết người vô số, nghe nói vụ thảm sát 48 mạng người ở một thôn thuộc huyện bên cạnh là do hắn gây ra, chẳng qua chỉ là lời đồn, không có chứng cứ gì thôi!”
“Giang hồ này, từ khi Tiêu Phong chết, Đoàn Dự trở thành hoàng đế Đại Lý không còn bôn tẩu nữa, đã bớt đi rất nhiều chuyện thú vị. Bọn Xà Đại Xà Nhị tuy chẳng là gì, nhưng nếu có người trừ được bọn chúng, vậy cũng là một chuyện đại khoái nhân tâm!” một người khác nói.
“Suỵt, nhỏ giọng chút, tuy chúng ta sắp rời khỏi Song Lâm thành, nhưng nếu gặp phải phiền phức trước khi đi thì không hay đâu!”
Mấy người kia không bàn chuyện này nữa, chuyển sang đề tài gái gú, bàn xem cô nương nào ở Liễu Phong lâu tại Song Lâm thành có gương mặt xinh đẹp hơn, thân hình quyến rũ hơn!
Lâm Thiên âm thầm thở dài, chút tin tức này tuy không hoàn toàn vô dụng nhưng lại không cụ thể lắm. Hắn muốn biết tu vi chính xác của Xà Đại và Xà Nhị, nếu cao hơn hắn quá nhiều, hắn chỉ có thể rời khỏi Song Lâm thành rồi tính tiếp!
“Chủ nhân, đối phó với một người không nhất thiết phải đối đầu trực diện, ví dụ như ngài có thể hạ độc, hoặc dùng thuốc mê!” Tiểu Linh nói trong đầu Lâm Thiên.
“Tiểu Linh, thủ đoạn như vậy có đê tiện quá không? Hơn nữa, Xà Đại và Xà Nhị đều là lão giang hồ, dùng những cách đó đối phó với bọn chúng e là không dễ thành công!” Thức ăn được dọn lên, Lâm Thiên vừa ăn vừa nói thầm trong đầu. Hắn cũng rót một ly rượu ra thưởng thức, vị nhạt hơn nhiều so với rượu trắng, chẳng trách lúc trước xem tiểu thuyết toàn thấy người ta uống rượu bằng bát lớn, cứ như uống nước lã!
“Chủ nhân, cái này phải xem ngài dùng như thế nào. Hạ độc, nếu ngài bỏ vào đồ ăn thì tự nhiên không dễ đầu độc được chúng. Nhưng nếu dùng một cây kim độc cắm lên giường chúng, chỉ để hở mũi kim ra ngoài, hoặc ghim kim độc vào giày của chúng, ngài nói xem chúng có để ý không?” Tiểu Linh nói.
Lâm Thiên ngạc nhiên: “Tiểu Linh, ngươi trở nên vô sỉ như vậy từ bao giờ thế? Chiêu thức hạ lưu như vậy mà cũng nghĩ ra được!”
“Đối phó với loại người nào thì dùng thủ đoạn tương ứng. Xà Đại và Xà Nhị đều không phải thứ tốt lành gì, bọn chúng chết không oan!” Tiểu Linh nói.
“Tiểu Linh, cách này của ngươi tuy hay nhưng độ khó thực hiện không nhỏ. Đầu tiên là ta đào đâu ra kịch độc như vậy, độc bình thường không đối phó nổi những kẻ có nội lực như bọn chúng. Tiếp đến, ta làm sao vào được phòng của chúng?!” Lâm Thiên nói.
“Vậy cũng đúng, thôi, không nghĩ kế cho chủ nhân nữa, ngài tự xem mà làm đi, ta phải nghỉ ngơi đây!”
Lâm Thiên bất lực cười cười, Tiểu Linh có lúc như người lớn, có lúc lại như một đứa trẻ.
Ra khỏi quán rượu, Lâm Thiên nhìn thấy phía trước có một đám đông tụ tập, cũng vội vàng đi tới.
“Là người này giết Xà Tam gia à, trông cũng xinh đẹp đấy!” Trong đám người có kẻ chỉ vào một bức vẽ trên tường mà bàn luận.
Lâm Thiên nhìn về phía bức vẽ đó, thiếu chút nữa đã bật cười thành tiếng. Người trên bức vẽ không phải Độc Tam Nương Tử thì là ai!
“Chỗ Xà Tam chết có dấu chân của Đạp Tuyết, lại có người thấy Độc Tam Nương Tử cưỡi Đạp Tuyết đi qua, Xà Đại và Xà Nhị nhầm lẫn như vậy cũng không có gì lạ!” Lâm Thiên thầm nghĩ rồi xoay người rời đi.