“Xà Đại và Xà Nhị dán cáo thị truy nã thế này, rất có thể Độc Tam Nương Tử vẫn còn ở trong thành Song Lâm!” Trong lòng Lâm Thiên có chút nóng nảy, hắn không sợ Xà Đại và Xà Nhị giết Độc Tam Nương Tử, hay ả ta giết ngược lại bọn chúng, mà chỉ sợ họ giao đấu làm Đạp Tuyết bị thương. Đạp Tuyết là do Đoàn Dự tặng, bản thân hắn cũng vô cùng yêu thích nó, nếu xảy ra chuyện gì, hắn sẽ tự trách mình không nguôi.
“Chủ nhân, ngài đúng là người trong cuộc u mê, loại thần mã ngàn dặm như Đạp Tuyết, dù là Độc Tam Nương Tử hay Xà Đại, Xà Nhị cũng đều không nỡ làm hại nó đâu!” Tiểu Linh nói trong đầu Lâm Thiên.
Lâm Thiên lắc đầu: “Không thể nói vậy được, Tiểu Linh, ngươi không hiểu nhân tính rồi, nếu một trong hai bên bị dồn đến đường cùng, Đạp Tuyết rất dễ trở thành vật hy sinh. Nếu bọn Xà Đại, Xà Nhị thua, với nguyên tắc dù không giết được Độc Tam Nương Tử cũng phải khiến ả tổn thất nặng nề, Đạp Tuyết rất có thể bị chúng kéo theo làm đệm lưng. Còn nếu Độc Tam Nương Tử thua, ngươi nói xem trước khi chết ả có thể hạ độc Đạp Tuyết để khỏi cho bọn Xà Đại, Xà Nhị dùng không?! Đạp Tuyết tuy là ngựa quý, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là một con ngựa, làm sao chống đỡ nổi công kích của cao thủ võ lâm!”
“Thật không hiểu nổi loài người các ngươi, chết thì chết cho dứt khoát đi, dù sao chết rồi cũng chẳng còn cảm giác, còn để ý nhiều như vậy làm gì!” Tiểu Linh lẩm bẩm.
“Chẳng phải có câu nói thế này sao? Dù ta có chết, cũng không để ngươi sống yên ổn!” Lâm Thiên thầm than một tiếng, bước nhanh hơn về phía Xà phủ.
Ba anh em họ Xà xưng vương xưng bá ở thành Song Lâm, Xà phủ đương nhiên là không nhỏ. Trước cánh cổng màu đỏ sẫm cao một trượng là hai con sư tử đá uy vũ, hai bên là tường vây cao ngất, kéo dài cả trăm mét, bao trọn toàn bộ Xà phủ!
“Mưu trí của Xà Nhị, võ lực của Xà Đại, gây dựng được cơ nghiệp thế này cũng không dễ!” Lâm Thiên ẩn mình trong bóng tối, âm thầm cảm thán.
Chẳng bao lâu, một gã thanh niên gầy gò cầm thanh đao to bản từ trong Xà phủ bước ra. Lâm Thiên bám theo gã một đoạn, khi đến một nơi vắng vẻ, hắn đột nhiên lao lên đoạt lấy thanh đao rồi kề vào cổ gã.
“Đại hiệp tha mạng! Đại hiệp tha mạng!” Lưỡi đao sắc bén kề trên cổ, hai chân gã thanh niên run rẩy, lắp bắp nói.
“Ta hỏi câu nào ngươi đáp câu đó, nếu có nửa lời gian dối, hậu quả tự ngươi biết!” Lâm Thiên hừ lạnh một tiếng. Sau khi giết vô số thây ma, hắn tự nhiên cũng tích tụ được vài phần sát khí, một cái trừng mắt này khiến hai chân gã thanh niên càng thêm mềm nhũn!
“Tiểu nhân nhất định biết gì nói nấy, tuyệt không dám giấu giếm!” Gã thanh niên nói.
“Ừm!” Lâm Thiên gật đầu. “Ngươi là người của Tam Xà Phủ, à không, bây giờ phải là Nhị Xà Phủ do ba anh em nhà họ Xà dựng nên phải không?”
“Đúng vậy, tiểu nhân phụ trách dò la tin tức.” Gã thanh niên cẩn thận đáp.
“Các ngươi tìm được chỗ ở của Độc Tam Nương Tử rồi à?” Lâm Thiên hỏi.
“Vâng, Độc Tam Nương Tử đã đến Thanh Phong Sơn cách thành Song Lâm một trăm dặm, vừa vào thành đã bị người của chúng ta phát hiện. Chẳng qua độc công của ả quá lợi hại, chúng ta không dám manh động, chỉ đành về bẩm báo đại gia chủ và nhị gia chủ!” Gã thanh niên nói.
“Bây giờ Độc Tam Nương Tử ở đâu?”
“Khách điếm Song Lâm!”
Lâm Thiên ngẩn người, hắn cũng đang ở khách điếm Song Lâm, không ngờ tìm kiếm một vòng, cuối cùng Độc Tam Nương Tử lại ở cùng khách điếm với hắn.
“Xem ra Độc Tam Nương Tử không có ý định rời đi, nếu ả ta và bọn Xà Đại, Xà Nhị lại liên lạc với nhau, biết ta mới là kẻ giết Xà Tam thì gay to!” Lâm Thiên thầm nghĩ. “Xà Đại là kẻ lỗ mãng, tuy giết người không ghê tay nhưng không đáng lo. Nhưng Xà Nhị lại rất giảo hoạt, còn Độc Tam Nương Tử kia đã lừa được ngựa của ta, cũng không phải kẻ dễ đối phó, phiền phức thật!”
Hắn dùng cạnh tay chém vào gáy gã thanh niên khiến hắn ngất đi, hút sạch chút nội lực ít ỏi của gã rồi ném vào bụi cỏ, sau đó nhanh chóng rời khỏi!
“Tu vi nội lực hai năm, đổi thành giới lực cũng được khoảng năm sáu mươi duy, cũng không tệ!” Một tên tay sai quèn cũng có nội công, không thể không nói vận may của Lâm Thiên rất tốt. Phải biết rằng, bang chúng bình thường nhiều nhất cũng chỉ luyện tập chút công phu quyền cước mà thôi.
“Hôm ấy khi Độc Tam Nương Tử rời đi đã nói sẽ tìm bọn Xà Đại, Xà Nhị gây sự, xem ra giữa họ có thù oán!” Lâm Thiên suy nghĩ kỹ một hồi, cuối cùng quyết định trở về khách điếm Song Lâm xem xét tình hình. Chuyện này nếu hắn nhúng tay vào, không chừng có thể làm ngư ông đắc lợi, đến lúc đó đoạt lại Đạp Tuyết, hút hết nội lực của Độc Tam Nương Tử và hai anh em họ Xà, chẳng phải là một công đôi việc hay sao?!
Khi Lâm Thiên trở về khách điếm Song Lâm, không ngờ lại phát hiện Độc Tam Nương Tử đang ở trong phòng mình, trên mặt vẫn còn vệt nước mắt, dường như vừa mới khóc.
“Độc Tam Nương Tử, ngươi trộm ngựa của ta, không ngờ còn dám xuất hiện trước mặt ta!” Phản ứng đầu tiên của Lâm Thiên là có bẫy. Hắn liền để Tiểu Linh kiểm tra xung quanh, nhưng lại không phát hiện ra bọn Xà Đại, Xà Nhị, Đạp Tuyết cũng được nhốt kỹ trong chuồng ngựa.
“Tiểu ca à, chuyện lần trước là bất đắc dĩ, mượn ngựa quý của ngài, xin ngài thứ lỗi!” Độc Tam Nương Tử hành lễ với Lâm Thiên.
“Lỗi?” Lâm Thiên cười lạnh, ấn tượng lần trước của hắn về Độc Tam Nương Tử quá xấu. Cho dù bây giờ ả tỏ ra lễ phép, trong lòng hắn cũng không có chút hảo cảm nào. “Ngươi thì có lỗi gì? Trộm thì cứ nói là trộm, còn viện cớ làm gì!”
Độc Tam Nương Tử không để tâm đến giọng điệu không khách khí của Lâm Thiên: “Tiểu ca, ngài có thể giết chết Xà Tam, quả thực khiến ta có chút kinh ngạc, đồng thời ta cũng phải cảm ơn ngài. Chẳng qua, ngài giết Xà Tam, Xà Đại và Xà Nhị sẽ không bỏ qua cho ngài đâu. Lần này ta đến tìm ngài là muốn hợp tác!”
“Ngươi có thù với ba anh em họ Xà, muốn cùng ta đối phó với Xà Đại và Xà Nhị?” Lâm Thiên tỏ vẻ nghi ngờ.
Độc Tam Nương Tử cười duyên dáng: “Nói chuyện với người thông minh thật thoải mái. Tiểu ca à, không biết ngài có đồng ý hợp tác với ta không?”
Lâm Thiên cười lạnh: “Vì sao ta phải hợp tác với ngươi? Ngươi có thù với bọn Xà Đại, Xà Nhị, sao ta không đợi các ngươi đấu đá đến một mất một còn rồi tiện tay hốt trọn một mẻ!”
“Tiểu ca thật độc ác, xem ra vẫn chưa tin tưởng Độc Tam Nương Tử ta. Chẳng qua nếu tiểu ca làm vậy, ta đành phải nói rõ cho bọn Xà Đại, Xà Nhị biết ai đã giết Xà Tam. Không biết lúc đó tiểu ca có cản nổi cơn thịnh nộ của chúng không?” Độc Tam Nương Tử hỏi ngược lại.
Lâm Thiên im lặng. Theo hắn thấy, với cách làm người của Độc Tam Nương Tử, chuyện như vậy ả ta tuyệt đối có thể làm ra. Nếu vô sỉ hơn một chút, ả còn giúp Xà Đại, Xà Nhị một tay, dù hắn có Lăng Ba Vi Bộ cũng khó lòng thoát chết!
“Nói xem, vì sao ta có thể tin ngươi thật lòng muốn đối địch với Xà Đại và Xà Nhị? Ta không muốn lúc giao chiến lại bị người khác đâm sau lưng!” Lâm Thiên nói.
Vẻ mặt Độc Tam Nương Tử thoáng nét u buồn: “Tiểu ca đã nghe tin tức về Xà Đại, Xà Nhị, không biết có nghe qua vụ thảm sát ở một thôn trang huyện bên cạnh mấy năm trước không?”
Lâm Thiên khẽ gật đầu, trong lòng đã đoán ra được phần nào câu chuyện.
“Bốn mươi tám mạng người trong thôn chúng ta đều chết dưới tay Xà Đại. Lúc đó ta vừa có được một bản bí kíp, vào núi sâu tìm độc vật luyện công nên mới thoát được một kiếp. Mấy năm nay, ta không lúc nào không muốn báo thù, nhưng công lực của Xà Đại cao hơn ta rất nhiều, Xà Nhị lại giảo hoạt như cáo, ta luôn không tìm được cơ hội. Còn Xà Tam, tuy ta có thể giết được hắn, nhưng lại không thèm ra tay, thứ phế vật đó giết lúc nào mà chẳng được.”