Virtus's Reader
Tinh Giới

Chương 61: CHƯƠNG 61: LỄ VẬT

Tùy tiện ghé một quán nhỏ ăn tạm cho qua bữa trưa, Lâm Thiên lại đi khắp nơi mua sắm đồ đạc để bài trí cho không gian trong Tinh Giới. Mua sắm đủ thứ đồ đạc lớn nhỏ, cũng mất đứt ba bốn tiếng đồng hồ mới xong. Nếu không phải sợ người khác mua không vừa ý mình, hắn đã sớm nhờ người mua giúp cho nhanh. Tất cả đồ đạc đều được người ta chuyển tới căn biệt thự ven hồ hắn mới mua, sau đó được Lâm Thiên thu vào trong Tinh Giới. Căn nhà một sảnh hai phòng trống rỗng trong Tinh Giới cuối cùng cũng được trang hoàng ấm cúng!

Tốn hai đơn vị giới lực, viên kim cương xanh 10 carat trong Tinh Giới của Lâm Thiên được chế tác thành hai viên kim cương hình trái tim 5 carat. Hai viên kim cương này được treo bằng hai sợi dây bạch kim nhỏ, trở thành một đôi hoa tai tinh xảo tao nhã!

“Lâm Thiên, ngươi thật quá lãng phí! Đôi hoa tai này giá trị không dưới 20 triệu đô, không ngờ lại bị ngươi đựng trong cái hộp mua giá mười đồng!” Tiểu Linh bất mãn nói trong đầu Lâm Thiên.

Viên kim cương xanh đó vốn giá mười triệu đô, được Tiểu Linh dùng giới lực chế thành hai viên kim cương nhỏ giống hệt nhau, giá trị không giảm mà còn tăng, đã lên tới 20 triệu đô! Vốn Lâm Thiên không định tặng món quà quý giá này, theo hắn nghĩ, đôi hoa tai này cho dù có được, e rằng cũng chẳng mấy ai dám đeo nó ra đường. Đeo hai chục triệu đô trên người, hơn nữa còn phô ra ở chỗ dễ thấy nhất, đây chẳng khác nào thách thức bọn trộm cướp ra tay! Nhưng hắn đã đi dạo phố cả buổi chiều mà vẫn không tìm được thứ gì hợp ý. Mấy món quá bình thường, nói thật, không xứng với một cô gái xuất sắc như Chu Dao, hơn nữa, đến lúc đó chắc chắn sẽ bị Lâm Uy cười chê trước mặt mọi người! Cuối cùng, hắn quyết tâm, mẹ kiếp, chẳng phải chỉ là một viên kim cương thôi sao? Thứ này hắn có rất nhiều, ít nhất đối với hắn thì nó không phải là thứ gì quá quý giá, tặng thì cứ tặng.

Làm hoa tai rồi thì không thể không gói lại, nhưng Lâm Thiên lại mua một cái hộp gỗ giá 10 đồng trên vỉa hè để đựng đôi hoa tai trị giá 20 triệu đô, cũng khó trách Tiểu Linh lại oán thán trong đầu hắn.

“Khi muốn nâng tầm một món đồ, người ta sẽ đóng gói nó thật cẩn thận. Nhưng ngươi nghĩ đôi hoa tai này cần phải làm thế sao? Đừng nói ta đựng bằng hộp gỗ, cho dù là gói bằng giấy lộn, giá trị của nó cũng không hề suy giảm chút nào!” Lâm Thiên nói trong đầu.

“Nói thì nói vậy, nhưng ngươi vẫn lãng phí!” Tiểu Linh nói xong thì im bặt, có lẽ đang mải tán gẫu với chị em Dương Thi, Dương Tuyết rồi.

Về đến phòng đã là sáu giờ tối.

“Trời ạ, cuối cùng lão tam ngươi cũng về rồi, đã mua được quà chưa?! Ặc, không lẽ ngươi định mặc bộ đồ này đi dự tiệc sinh nhật của Chu Dao đấy chứ?!” Ngụy Phong nhìn bộ đồ mặc ở nhà của Lâm Thiên, hết nói nổi.

Lâm Thiên đánh giá Ngụy Phong từ trên xuống dưới một lượt, nghiêm túc nói: “Không tệ, lão Ngụy mặc bộ lễ phục này vào trông cũng ra dáng phết!”

“Ra dáng cái đầu ngươi! Từ đó dùng cho đàn ông chắc?!” Ngụy Phong dở khóc dở cười. “Lão tam, ngươi không thay đồ rồi đi à? Bộ đồ lần trước ngươi đi Hồng Kông về mặc trông ổn lắm!”

Lâm Thiên lắc đầu: “Sinh nhật bạn bè thôi, ăn mặc trang trọng thế làm gì. Chỉ cần người đến, có lòng là được, mọi người vui vẻ bên nhau là tốt rồi!”

Ngụy Phong lắc đầu: “Cảnh giới của lão tam ngươi ta không bì được, từ nhỏ đã được dạy dỗ là trong các dịp xã giao phải chú ý hình tượng, không thể thay đổi ngay được. Thôi được rồi, chúng ta đi thôi, đúng rồi, nhớ cầm theo quà của Tiểu Bạch.”

Lâm Thiên gật đầu, cầm lấy chiếc hộp được gói vô cùng tinh xảo của Tiêu Bạch rồi cùng Ngụy Phong xuống lầu.

“Hè hè, Tiểu Bạch về nhà rồi, chìa khóa xe giao lại cho ta, chúng ta vừa khéo lái chiếc Ảo Ảnh K6 của hắn đi. Lão tam, ngươi làm tài xế hay ta làm?” Ngụy Phong tung hứng chùm chìa khóa xe óng ánh bạc trong tay.

“Nhìn cách ăn mặc của ngươi, rồi nhìn cách ăn mặc của ta xem, rõ ràng là ta hợp làm tài xế hơn rồi!” Lâm Thiên nhanh như chớp vươn tay đoạt lấy chùm chìa khóa, cười nhẹ nói: “Ảo Ảnh K6, đúng là chưa lái bao giờ, hy vọng không làm hỏng xe của Tiểu Bạch, nếu không chỉ đành lấy thân đền cho hắn thôi!”

“Ọe, lão tam, bình thường có thấy ngươi ăn nói kinh người như hôm nay đâu, có phải vì sắp dự sinh nhật của Chu Dao nên bị kích thích à?!” Ngụy Phong hỏi.

“Đúng vậy, bị kích thích rồi đấy. Lát nữa ngồi xe, tốt nhất là vận công toàn thân đi, vì tỉ lệ đâm xe lên tới 99% đấy!” Lâm Thiên không khách khí trợn trắng mắt rồi bước vào xe.

“Bình tĩnh, lão tam ngươi nhất định phải bình tĩnh, mạng béo hai trăm cân này của ca ca phó thác cho ngươi đấy!” Ngụy Phong cười hè hè, ngồi vào ghế lái phụ.

“Địa điểm ở đâu?” Lâm Thiên hỏi, đến giờ hắn vẫn chưa biết tiệc sinh nhật tổ chức ở đâu!

Ngụy Phong bực bội nói: “Lão tam, ngươi còn không biết địa điểm thì lái đi đâu, địa điểm là khu biệt thự Vân Triều. Nếu không biết thì để ta lái cho!”

“Khu biệt thự Vân Triều?” Lâm Thiên ngẩn ra, căn biệt thự hắn mua cũng ở đó. Trong đầu hắn lóe lên một ý nghĩ, cô nhân viên môi giới từng nói biệt thự cạnh nhà hắn là của một mỹ nữ trường Đại học Hải Thiên, không lẽ nào lại là Tần Kha chứ?! Càng nghĩ, Lâm Thiên càng cảm thấy khả năng này rất cao.

“Lão tam, còn ngẩn ra đó làm gì, biết hay không thì nói một lời chứ!” Ngụy Phong huých vai Lâm Thiên.

“À, chỗ đó ta biết!” Lâm Thiên đạp chân ga, chiếc Ảo Ảnh K6 của Tiêu Bạch phóng vút đi như một tia chớp.

Ngụy Phong tái mét cả mặt, nắm chặt ghế ngồi: “Lão tam, chậm chút, chậm chút, gần đây đông người lắm!”

Lâm Thiên cười lớn: “Lão Ngụy, không ngờ ngươi cũng sợ đi xe nhanh, hiếm thấy thật nha!”

Dòng xe Ảo Ảnh nổi tiếng về tốc độ, mà Ảo Ảnh K6 lại là một trong những loại nhanh nhất, tốc độ tối đa có thể đạt tới 480 km/h, quả thực nhanh như bay. Đương nhiên Lâm Thiên không thể chạy với tốc độ khủng bố 480 km/h trong thành phố, nhưng đồng hồ tốc độ cũng đã chỉ hơn 150 km/h. Tốc độ nhanh thế này, đối với người bình thường đã cực kì khó khống chế, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ thật sự “hôn môi” một chiếc xe khác ngay trên đường. Nhưng tốc độ phản ứng của Lâm Thiên hiển nhiên không phải người thường có thể so sánh, cho dù tốc độ nhanh như vậy nhưng xe vẫn chạy rất ổn định, liên tiếp vượt qua các xe khác.

Ngụy Phong không sợ xe chạy nhanh, mà là sợ không an toàn. Thấy kỹ thuật lái xe của Lâm Thiên tốt hơn hắn tưởng tượng rất nhiều, lòng hắn cũng thả lỏng, lắc đầu nói: “Lão tam, Tiểu Bạch trở về chắc chắn sẽ nhận được cả xấp giấy phạt nguội!”

Phóng xe nhanh thế này, đương nhiên không thể không thu hút sự chú ý của cảnh sát giao thông!

“Trịnh đội, vì sao không cho người chặn chiếc xe đó lại?” Tiểu Lưu vừa mới vào ngành, thấy có người lái xe nhanh như vậy liền tức giận nói.

Vị Trịnh đội mà cậu ta gọi hít một hơi thuốc, nhả ra một vòng khói rồi nói: “Chặn nó? Bằng mấy cái xe cảnh sát của mình à? Thằng nhóc vừa rồi kỹ thuật lái xe không tồi, sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu. Nếu cậu đi chặn nó, coi chừng nó chưa sao mà cậu đã gặp chuyện rồi đấy. Hơn nữa, cậu cũng không nhìn xem đó là xe gì à, hai thằng cảnh sát giao thông quèn như chúng ta chặn nổi không? Biển số xe đã được ghi lại rồi, đến lúc cứ gửi giấy phạt là được, bọn nhà giàu chúng nó có để ý mấy đồng tiền lẻ đó đâu!”

“Chẳng lẽ chiếc xe đó phạm luật mà chúng ta không quản?” Tiểu Lưu cau mày hỏi.

Trịnh đội vỗ vai Tiểu Lưu: “Ban đầu, tôi cũng giống như cậu, không chịu được những hành vi phạm luật. Mãi cho đến một lần, tôi chặn một chiếc xe biển quân sự phóng bạt mạng, hậu quả là tôi bị trừ nửa tháng lương, đồng thời đình chỉ công tác một tháng về nhà tự kiểm điểm. Thế giới này vốn dĩ làm gì có sự bình đẳng tuyệt đối giữa người với người. Như lần này, cho dù cậu chặn được nó lại thì sao? Chẳng lẽ cậu kéo xe nó về đồn? Hay có bản lĩnh tống nó vào tù? Nói cho cùng, cách xử lý cũng chỉ là phạt tiền, cho nên, chi bằng cứ để sau này từ từ gửi giấy báo đến tận nhà!”

Quãng đường vốn mất hai mươi phút, dưới tốc độ kinh hoàng của Lâm Thiên, chỉ năm sáu phút đã tới nơi. Chiếc xe thuận lợi tiến vào khu biệt thự Vân Triều.

Quả nhiên, địa điểm tổ chức tiệc sinh nhật của Chu Dao là căn biệt thự cách căn nhà Lâm Thiên mới mua khoảng năm mươi mét về phía bên phải. Căn biệt thự đó chính là do Tần Kha bỏ tiền ra mua.

“Lão tam, ngươi không thành thật gì cả, rõ ràng biết địa điểm mà còn lừa ta là không biết! Yên tâm đi, cho dù ngươi lén lút nghe ngóng tin tức liên quan đến Chu Dao, ta cũng sẽ không cười ngươi đâu, dẫu sao ai chẳng có lòng yêu cái đẹp!” Ngụy Phong cười hì hì nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!