Lâm Thiên đảo mắt, hắn biết chỗ này, dĩ nhiên không phải vì lý do Ngụy Phong vừa nói, mà là vì căn biệt thự hắn mua chỉ cách đây hơn năm mươi mét. Có điều, chuyện này rõ ràng không thể nói ra lúc này, nếu không chẳng phải sẽ bị Ngụy Phong gán ghép hắn với Tần Kha hay sao!
Trước biệt thự của Tần Kha lúc này đã đậu không dưới hai mươi chiếc xe hàng hiệu, dàn xe sang đậu kín cả bãi đỗ. Lâm Thiên cau mày, bẻ lái, trực tiếp chạy xe đến đậu ở khoảng trống trước biệt thự của mình.
“Này lão tam, đó là chỗ đậu xe của biệt thự tư nhân, người ta sẽ có ý kiến đấy!” Ngụy Phong nhắc nhở. Hắn liếc mắt là nhận ra ngay, căn biệt thự đó còn đẳng cấp hơn cả của Tần Kha, người sống ở đây chắc chắn không phải nhân vật tầm thường. Mà thông thường, những nhân vật lớn đều không thích bị người khác làm phiền vô cớ!
“Không sao đâu!” Lâm Thiên thản nhiên cười, trực tiếp dừng xe rồi bước xuống. Đây là chỗ của hắn, hắn không có ý kiến, thì còn ai dám có ý kiến?!
Ngụy Phong bất đắc dĩ lắc đầu: “Đến lúc chủ nhà người ta ra gây sự thì cậu tự chịu trách nhiệm đấy nhé!”
“Được!” Lâm Thiên sảng khoái gật đầu, khóa cửa xe rồi cả hai cùng đi về phía biệt thự của Tần Kha cách đó hơn năm mươi mét.
“Tần Kha cũng biết chọn chỗ thật, nơi này hoàn cảnh thanh lịch, ở đây chắc chắn thoải mái vô cùng!” Ngụy Phong tấm tắc khen. “Có điều căn bên cạnh còn tuyệt hơn, biệt thự kết hợp phong cách Trung Tây khiến người ta được thưởng thức vẻ đẹp hài hòa, hiếm có hơn là phía sau còn có một hồ nước, lúc rảnh rỗi có thể ra hồ chèo thuyền, đúng là không tệ chút nào!”
Lâm Thiên tò mò hỏi: “Lão Ngụy, căn biệt thự bên cạnh tốt hơn hẳn, tại sao Tần Kha lại chọn căn này? Với gia thế của cô ấy, chắc không thiếu vài chục triệu đó chứ?!”
“Vài chục triệu à? Nói thì dễ, dù là con cháu thế gia, tiền bạc cũng không thể tiêu xài tùy tiện. Như lão tứ thì còn đỡ, bác Tả không quản chuyện tiền nong của nó lắm. Còn như Tiểu Bạch, tiền bạc chắc chắn đều có hạn mức nhất định. Mà đám con gái như Tần Kha thì hạn mức còn thấp hơn một chút. Trong bốn người Tần Kha, Mộ Dung Tuyết, Nam Cung Uyển Nhi và Chu Dao, hạn mức của Tần Kha có lẽ là cao nhất, vì cô ấy giúp gia tộc xử lý không ít việc làm ăn, kiếm về không ít lợi nhuận, cống hiến cho gia tộc tương đối lớn. Mộ Dung Tuyết thì khó nói, cũng chưa thấy cô ta tiêu tiền thế nào. Nam Cung Uyển Nhi có ông nội cưng chiều, hạn mức không thể quá thấp. Thấp nhất trong bốn người phải kể đến Chu Dao, một năm ước chừng không tiêu quá một triệu, mà cô ấy lại thích chơi máy tính, toàn mua đồ cấu hình cao nên tốn không ít vào khoản này. Hơn nữa, hình như cô ấy còn âm thầm chu cấp cho hai bé gái bị mù, cho nên cuộc sống thường ngày có thể nói là rất tiết kiệm!”
Hai người vừa đi vừa nói, chẳng mấy chốc đã đến biệt thự của Tần Kha. Tần Kha với tư cách chủ nhà và Chu Dao, nhân vật chính của buổi tiệc, đều đang đứng ở cửa đón khách.
“Ngụy Phong, Lâm Thiên, hai cậu đến muộn quá đấy, Tiểu Bạch đâu?” Tần Kha mỉm cười hỏi.
“Tiểu Bạch về nhà xem mắt rồi, nó nhờ bọn tớ mang quà đến, chúc Chu Dao sinh nhật vui vẻ!” Ngụy Phong nói rồi đưa hộp quà của Tiểu Bạch cho Chu Dao.
“Xem mắt?” Tần Kha bật cười. “Chẳng trách gọi điện cũng không được, chắc là sợ chúng ta tra hỏi vì sao không đến!”
“Lâm Thiên, cậu không chuẩn bị quà cho Dao muội của chúng ta à?” Tần Kha liếc nhìn Chu Dao, cười duyên nói.
Sắc mặt Chu Dao hơi ửng hồng: “Lâm Thiên, cậu đừng nghe Tần tỷ nói linh tinh, các cậu đến là tớ vui lắm rồi!”
Lâm Thiên lấy từ trong túi ra chiếc hộp gỗ đựng đôi hoa tai trị giá hai mươi triệu đô, mỉm cười nói: “Chu Dao, sinh nhật vui vẻ. Món quà nhỏ, hy vọng cậu không chê!”
Chiếc hộp vừa được lấy ra, sắc mặt Tần Kha liền lạnh đi. Cô chỉ cần liếc mắt là nhận ra, đây chẳng qua chỉ là loại hộp bán rong ngoài vỉa hè, giá không quá mười tệ, nếu mặc cả khéo khi chỉ ba bốn tệ là mua được. Lễ vật đựng trong một chiếc hộp như vậy thì có thể quý giá đến mức nào chứ?! Cô biết trong lòng Chu Dao có Lâm Thiên, lúc này không khỏi cảm thấy bất bình thay cho cô ấy. Dù chỉ là bạn bè bình thường cũng không thể lấy hàng vỉa hè ra làm quà tặng được!
Chu Dao vẫn giữ vẻ tự nhiên, nhận lấy chiếc hộp gỗ từ tay Lâm Thiên, nhẹ giọng nói: “Cảm ơn cậu!”
Ngụy Phong lúc này chỉ hận không thể túm cổ Lâm Thiên mà gào lên vài câu. Hắn làm sao biết được Lâm Thiên lại tặng thứ đồ như thế này, nếu biết sớm thì hắn đã chọn giúp một món quà rồi!
Lâm Thiên gật đầu: “Tốt nhất đừng mở ra trước mặt mọi người!”
Ý của Lâm Thiên là thứ bên trong quá đắt giá, mở ra trước đám đông dễ sinh chuyện phiền phức. Nhưng Tần Kha và những người khác hiển nhiên đã hiểu lầm, họ cho rằng Lâm Thiên sợ mất mặt nên mới dặn dò như vậy.
“Được rồi, Lâm Thiên, hai cậu vào trong trước đi!” Chu Dao gật đầu.
Lâm Thiên và Ngụy Phong bước vào trong.
“Lão tam, cậu làm cái trò gì vậy? Sao không chuẩn bị một món quà tử tế hơn một chút? Cậu không thấy vẻ thất vọng thoáng qua trong mắt Chu Dao à?!” Ngụy Phong hạ giọng.
“Lão Ngụy, tớ biết chừng mực. Chuyện giữa tớ và Chu Dao, cứ để tùy duyên thôi!” Lâm Thiên đáp.
Ngụy Phong lắc đầu: “Cậu đấy, lúc nào cũng ra vẻ chẳng quan tâm đến điều gì. Đến lúc mất đi rồi, hối hận cũng không kịp đâu.”
Lâm Thiên khẽ chấn động: “Tớ không quan tâm đến bất cứ điều gì sao?”
“Cũng không phải là không quan tâm đến bất cứ điều gì, ít nhất cậu đối xử với mấy anh em chúng ta rất tốt. Nhưng với người khác, cậu luôn tỏ ra thờ ơ, dường như thế giới này chẳng có gì khiến cậu lưu luyến. Cậu có để ý không, cậu đã tự dựng lên một lớp vỏ bọc rất dày, tự cách ly mình với thế giới này!”
Mình tự tạo ra một lớp vỏ bọc sao? Lâm Thiên chỉ cảm thấy vô số âm thanh đang gào thét điên cuồng trong đầu, ồn ào đến mức khiến hắn gần như ngất đi!
“Tớ nghỉ một lát!” Lâm Thiên đi tới một góc, nằm xuống ghế sofa.
“Lão tam!” Ngụy Phong vội vàng bước tới, khẽ gọi, nhưng không dám tùy tiện chạm vào người Lâm Thiên. Hắn biết Lâm Thiên dường như đang ở trong một thời khắc quan trọng, không thể chịu được sự quấy rầy quá lớn.
Lúc nhỏ, Lâm Thiên rất cởi mở, lạc quan, không khác gì những đứa trẻ cùng trang lứa. Nhưng tất cả đã thay đổi sau khi cha mẹ hắn qua đời trong một tai nạn xe hơi. Hắn trở nên trầm mặc, ít nói. Trong hơn mười năm, hắn đã đổi không ít nghề, đi qua không ít nơi, nhưng không có lấy một người bạn. Không, có lẽ là từng có một người, đó là một cô bé. Hắn đã từng nghĩ rằng mình và cô ấy sẽ gắn bó cả đời. Thế nhưng, hiện thực phũ phàng, cô bé ấy lại đi theo một kẻ có tiền. Cú sốc đó giáng một đòn rất mạnh vào hắn, khiến hắn lao đầu vào học tập để thi đỗ vào Đại học Hải Thiên, chỉ mong có ngày xuất chúng hơn người, kiếm được thật nhiều tiền. Sau khi vào Đại học Hải Thiên, được xếp vào cùng phòng với Tả Vân Phi, Tiêu Bạch và Ngụy Phong, ban đầu Lâm Thiên cũng tự cô lập mình. Sau này, nhờ họ giúp đỡ hết lần này đến lần khác, Lâm Thiên mới dần chấp nhận họ. Nhưng đối với những người khác, hắn vẫn luôn lạnh lùng, đến mức bây giờ hắn thậm chí còn không biết trong lớp có bao nhiêu người, có lẽ dù gặp ngoài đường cũng không nhận ra đó là bạn học của mình.
Đối với Chu Dao, một mặt Lâm Thiên đã có Dương Thi và Dương Tuyết, mặt khác, hắn lại sợ bị tổn thương thêm lần nữa, cho nên luôn giữ một khoảng cách không gần không xa, hoàn toàn không có chút nhiệt tình theo đuổi như những nam sinh khác.
Trong thế giới Tinh Giới, Lâm Thiên lại thể hiện một bộ mặt khác. Ở đó, hắn phóng khoáng hơn, bởi vì trong thế giới ấy hoàn toàn không có những ký ức tồi tệ của hắn. Hắn không hề tỏ ra kháng cự với Dương Thi và Dương Tuyết như với Chu Dao. Một mặt là vì, mối quan hệ bên trong đó phần lớn là dục vọng chứ không phải tình yêu, mà hắn thì bài xích tình yêu. Đối với dục vọng, là đàn ông thì hẳn sẽ không từ chối. Mặt khác, Dương Thi và Dương Tuyết đã ký kết khế ước với Tinh Giới, nên không thể phản bội hắn!
“Chủ nhân, tỉnh lại! Tỉnh lại mau!”
Giọng Tiểu Linh vang lên trong đầu Lâm Thiên. Lần này, vì quá vội vã, nó đã gọi lại hai tiếng “chủ nhân”.