Trong một căn phòng khác, Nam Cung Uyển Nhi tò mò hỏi Chu Dao: “Dao tỷ, em thấy tỷ có vẻ khá để ý đến tên Lâm Thiên kia, hắn cũng chỉ là một người bình thường thôi mà?”
Chu Dao cúi đầu suy tư một lát rồi nói: “Ta nghĩ hắn không đơn giản như vẻ bề ngoài. Uyển Nhi, muội nói xem, một người bình thường nếu ở cùng đám người Tả Vân Phi liệu có tự ti chút nào không? Nhưng Lâm Thiên này không hề tỏ ra một chút tự ti nào cả, hơn nữa khi nhìn thấy chúng ta, thái độ của hắn cũng rất bình tĩnh!”
Nam Cung Uyển Nhi gật đầu: “Tỷ nói vậy em cũng thấy có điểm kỳ quái. Hì hì, Dao tỷ, tỷ có nghe câu này chưa: khi một cô gái bắt đầu tò mò về một chàng trai, đó là lúc cô ấy sắp rơi vào lưới tình. Dao tỷ, tỷ sa vào lưới rồi à?”
Trong mắt Chu Dao thoáng hiện vẻ mông lung: “Uyển Nhi, tỷ và muội không giống nhau. Muội là hòn ngọc quý trên tay của Nam Cung gia, ông nội yêu thương muội như vậy thì ít nhất hôn sự của muội cũng có quyền tự chủ. Còn ta, đã định trước sẽ trở thành vật hi sinh cho gia tộc!”
“Dao muội, đừng bi quan như vậy, trong các thế gia cũng không thiếu người tốt để lựa chọn mà!” Tần Kha lên tiếng an ủi.
“Mộ Dung tỷ, tỷ có dự tính gì cho tương lai không?” Nam Cung Uyển Nhi quay sang hỏi Mộ Dung Tuyết.
Đối với những người chị em tốt của mình, Mộ Dung Tuyết cũng không tỏ ra băng giá: “Ta chỉ có một yêu cầu, phu quân tương lai của ta phải đánh thắng được ta, nếu không dù gia tộc có ép buộc, ta cũng không lấy chồng!”
Nam Cung Uyển Nhi le lưỡi: “Mộ Dung tỷ, yêu cầu của tỷ có phải là quá khắc nghiệt không? Em tự nhận thực lực cũng không tồi nhưng so chiêu với tỷ cũng không trụ quá mười chiêu. Mà bọn Tả Vân Phi, Tiêu Bạch trong các thế gia cũng được coi là cực kỳ xuất chúng, thực lực của họ cũng chỉ tương đương em thôi. Yêu cầu của tỷ cao như vậy, cẩn thận sau này ế chồng đấy!”
“Nếu đã vậy, ta nguyện cả đời làm bạn với kiếm!” Mộ Dung Tuyết thản nhiên đáp.
Tần Kha nói: “Được rồi, được rồi, đừng nói những chuyện này nữa, mọi người đi nghỉ ngơi đi, buổi tối chắc đám người Tả Vân Phi sẽ sắp xếp hoạt động gì đó!”
“Tuân lệnh, Tần tỷ!” Nam Cung Uyển Nhi làm một động tác chào kiểu quân đội rồi đi vào phòng mình.
Bốn người Lâm Thiên bên này cũng ai về phòng nấy nghỉ ngơi. Trong phòng có máy tính kết nối mạng, Lâm Thiên tải bộ Thiên Long Bát Bộ về, tìm đọc đoạn miêu tả Lăng Ba Vi Bộ. Trong đó có nói đến bộ pháp liên quan đến 64 quẻ Dịch Kinh nhưng cũng không rõ ràng. Lâm Thiên tìm kiếm trong kho tư liệu trong đầu, đối chiếu với miêu tả trong tiểu thuyết để tìm hiểu thêm.
“Tự nhận là thầy thuốc, lại còn là người trong giang hồ, mà ngay cả kiến thức cơ bản cũng không biết thì thật vô lý!” Lâm Thiên lẩm bẩm, vội vàng để Tiểu Linh giải thích những kiến thức mới được dung nhập vào đầu hắn. Tiểu Linh cũng không giải thích tất cả mà chỉ tập trung vào những vấn đề hắn quan tâm.
“Có Tiểu Linh thật tiện, nếu không với đống tài liệu này, một mình ta không biết đến bao giờ mới xem xong!” Cảm nhận được dòng thông tin trong đầu, Lâm Thiên có chút cảm khái. Lượng thông tin không nhiều lắm nên chỉ khoảng mười phút sau, những kiến thức được chắt lọc đã trở thành của hắn. Nhưng biết là một chuyện, vận hành cụ thể lại là chuyện khác, không hề đơn giản. Có thể nói, biết mười nhưng chưa chắc làm được một. Nếu không cẩn thận thì có khi một phần cũng không tới!
“Thôi bỏ đi, chuyện này không thể một sớm một chiều được, ít nhất bây giờ người khác có hỏi cũng không đến nỗi không biết gì!” Lâm Thiên không nghĩ vẩn vơ nữa mà hỏi Tiểu Linh: “Tiểu Linh, hiện tại ta có bao nhiêu giới lực?”
“Chủ nhân, hiện tại ngài có 4 điểm giới lực!” Tiểu Linh đáp.
Lâm Thiên nhíu mày: “Giới lực đúng là không bao giờ đủ dùng, tăng tố chất cũng cần, tăng tinh thần lực cũng cần, chữa bệnh cho Đoạn Vân cũng cần, muốn lấy thứ gì từ Tinh Giới ra cũng cần!”
“Chủ nhân, giới lực rất quý giá, một ngày một đêm có thể thu được 10 điểm đã là rất tốt rồi!”
“Ta biết!” Giới lực quý giá thế nào Lâm Thiên hiểu rất rõ, như bệnh tim bẩm sinh của Đoạn Vân mà chỉ cần 30 điểm là có thể chữa khỏi hoàn toàn. Hắn chỉ cần qua một ngày một đêm là có thể kiếm được 10 điểm, đã quá tốt rồi!
“Thôi kệ, từ từ rồi cũng đủ, ăn một miếng không thể mập ngay được!”
Chỉ có 4 điểm giới lực, dùng để trị liệu cho Đoạn Vân cũng chẳng được bao nhiêu nên Lâm Thiên chưa muốn vào lại thế giới Thiên Long Bát Bộ.
“Tiểu Linh, có một vấn đề đặc biệt nghiêm trọng là hiện tại ta rất nghèo, làm sao bây giờ?” Lâm Thiên hỏi.
“Chủ nhân, tại thế giới hiện thực của ngài, những thứ như vàng và kim cương đều rất có giá trị. Nhưng trong một vài thế giới văn minh khác, chúng rất bình thường, cho dù là kim cương thì cũng chỉ là một loại đá hơi hiếm một chút mà thôi!” Tiểu Linh nói tiếp: “Chủ nhân chỉ cần đi vào một thế giới như vậy là có thể lấy được lượng lớn vàng hay kim cương, nhưng muốn đem chúng ra ngoài cần tiêu hao giới lực!”
Lâm Thiên mừng rỡ, sau đó lại nhíu mày: “Tiểu Linh, đem những thứ đó ra cần bao nhiêu điểm giới lực?” Nếu tiêu hao quá nhiều, Lâm Thiên phải cân nhắc xem có đáng giá hay không!
“Mang một khắc vàng ra cần tiêu hao một điểm giới lực, hoặc cũng có thể mang ra một viên kim cương cỡ nắm tay. Giá trị của kim cương cao hơn một chút nhưng kim cương lớn như vậy sẽ mang đến phiền phức không đáng có, có thể khiến chủ nhân gặp nguy hiểm. Tiểu Linh kiến nghị chủ nhân nên lấy vàng, vàng thông qua giao dịch ngầm cũng có thể mang lại cho chủ nhân tài sản không nhỏ, hơn nữa, cẩn thận một chút sẽ không bại lộ thân phận!”
Lâm Thiên gật đầu: “Một điểm thì chấp nhận được. Tiểu Linh, lập tức tìm một thế giới như vậy cho ta, chủ nhân ta muốn đến đó kiếm vàng!”
“Vâng, chủ nhân. Tiểu Linh đã giúp ngài tìm được một thế giới Thể Tu văn minh. Thế giới này có tài nguyên khoáng sản rất phong phú, hàm lượng cũng cực cao, căn bản không cần luyện chế. Nhưng chủ nhân cần phải cẩn thận, vì người ở đó có tướng mạo không khác ngài là bao nhưng về thực lực, cho dù là Hắc Thiết chiến sĩ cấp thấp nhất cũng lợi hại hơn chủ nhân rất nhiều!”
Lâm Thiên tập trung tinh thần lực vào Tinh Giới, thân thể lập tức nhập vào trong đó: “Bắt đầu đi Tiểu Linh, ta sẽ cẩn thận. Tuy bây giờ còn ba lần cơ hội tái sinh, nhưng nếu lãng phí thì ta cũng thấy hổ thẹn với chính mình!”
“Chủ nhân, bắt đầu truyền tống, có thể sẽ hơi chóng mặt một chút, đó là hiện tượng bình thường!” Tiểu Linh vừa nói, một luồng bạch quang bao phủ lấy Lâm Thiên, một khắc sau, hắn đã xuất hiện tại một thế giới lạ lẫm!
Một thân y phục bằng vải thô, bên hông giắt một thanh trường kiếm bằng hắc thiết – đây chính là hình tượng hiện tại của Lâm Thiên. Bộ quần áo vốn có của hắn đã bị bỏ lại đâu đó trong Tinh Giới, không biết Tiểu Linh dùng cách gì mà có được bộ đồ này cho hắn, nhưng lại không có hài, hiện tại Lâm Thiên đang đi chân trần!
“Cảm giác thật kỳ quái, thứ ngôn ngữ mà Tiểu Linh vừa truyền cho ta, ta lại sử dụng dễ dàng như tiếng Hán vậy!” Lâm Thiên đang nói chính là ngôn ngữ thông dụng tại thế giới này, không phải tiếng Hán!
“Tiểu Linh, sao không thấy vàng đâu?” Lâm Thiên hỏi.
Tiểu Linh đáp: “Chủ nhân, thế giới này tuy có rất nhiều mỏ vàng, nhưng không phải chỗ nào cũng có. Chủ nhân tìm kiếm kỹ một chút hẳn là sẽ thấy!” Lâm Thiên gật đầu, đi về phía một ngọn núi nhỏ gần đó. Đứng trên sườn núi, cảnh sắc xung quanh đều thu hết vào tầm mắt, nếu nơi nào có mỏ vàng thì không thể thoát khỏi mắt hắn, vì vàng sẽ phản chiếu ánh sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Sau bốn năm phút tìm kiếm, Lâm Thiên cuối cùng cũng thấy một mảng ánh sáng vàng rực rỡ ở phía xa: “Vàng, nơi đó chắc chắn có vàng!” Lâm Thiên hưng phấn hô lên, như người vừa tìm thấy kho báu. Nhưng kho báu thường được chôn sâu dưới đất, còn kho báu này của Lâm Thiên lại nằm rải rác trên mặt đất!
“Ước chừng cách đây khoảng năm cây số!” Lâm Thiên nheo mắt ước đoán khoảng cách. Dọc đường tới đó có rất nhiều khoáng vật sắc bén do tự nhiên tạo thành.
“Tiểu Linh, không có giày sao?” Lâm Thiên hỏi.
“Xin lỗi chủ nhân, có vài thế giới như thế giới này, lão chủ nhân đã thiết lập khi tiến vào chỉ có quần áo vải thô và hắc thiết đao mà thôi!” Tiểu Linh nói. Lâm Thiên bất đắc dĩ thở dài, chủ nhân trước của Tinh Giới thần thông quảng đại như vậy mà cũng có mấy trò oái oăm thế này!
“Mẹ nó, chết thì chết, không phải chỉ đi bộ năm cây số thôi sao? Vừa rồi cũng đi được mấy trăm mét rồi. Để từ giã cuộc sống nghèo khó, liều mạng!” Lâm Thiên cắn răng, bước về phía trước. Đương nhiên, hắn chỉ dám đi nhẹ nhàng, cẩn thận nhìn xuống chân, mấy cục đá nhọn hoắt như lông nhím kia, Lâm Thiên hắn không ngu đến mức lấy chân mình ra thử độ cứng với nó!
Cây số đầu tiên: hoàn hảo, dù hơi đau nhức nhưng không chảy máu, vẫn chịu được.
Cây số thứ hai: hai chân đều bị đá đâm thủng một lỗ, máu nhuộm đỏ cả bàn chân nhưng Lâm Thiên vẫn cắn răng chịu đựng.
Cây số thứ ba: bàn chân hắn đã bị đâm cho nát bét, máu thịt lẫn lộn. Mồ hôi tuôn như mưa. Giờ đây Lâm Thiên không còn vì vàng nữa, mà là đang khiêu chiến chính bản thân mình! Hắn không tin một đoạn đường ngắn như vậy mà mình cũng không đi nổi!
Cây số thứ tư: Lâm Thiên phải dùng đao chống để đi.
Hai trăm mét cuối cùng, hai chân Lâm Thiên đã không thể đi được nữa, chỉ có thể lê lết. Hai mươi phút sau, cuối cùng hắn cũng tới nơi! Thở hổn hển ngồi bệt xuống đất, Lâm Thiên phá lên cười to: “Mẹ nó, đau chết lão tử rồi! Chỉ có chút khó khăn nhỏ này mà muốn làm khó lão tử sao, mơ đi!”
Mất không ít máu nên sắc mặt Lâm Thiên có chút tái nhợt: “Tiểu Linh, khối này chắc cũng khoảng một nghìn khắc chứ?”
“Khối bên tay phải của ngài gần đúng như vậy!” Tiểu Linh nói: “Chủ nhân, ngài mất rất nhiều máu, phải nhanh chóng trở lại Tinh Giới để trị liệu!”
Lâm Thiên nắm lấy khối kim loại bên tay phải: “Nhanh mang ta trở về! Vì khối kim loại này mà ta đau muốn chết, lại còn phải mất không ít giới lực để chữa thương nữa chứ!”
Bạch quang chợt lóe, Lâm Thiên liền biến mất.
Trong Tinh Giới: “Chủ nhân, để chữa trị thương thế cho ngài cần tốn 2 điểm giới lực, ngài còn lại 2 điểm giới lực!”
“Hả, không phải tổng cộng chỉ có 4 điểm sao? Lấy một khối vàng ra mất một điểm, chữa thương mất 2 điểm, chẳng phải chỉ còn 1 điểm thôi à?”
“Chủ nhân, trong thời gian ngài ở thế giới kia, Tinh Giới đã hấp thu thêm được 1 điểm giới lực!” Tiểu Linh nói tiếp: “Có cần lập tức trị thương cho ngài không?”
“Lập tức!”
Bạch quang bao phủ lên hai bàn chân và những vết thương nhỏ khác trên người Lâm Thiên.
“Thoải mái quá! Cái thế giới chết tiệt kia, sau này nếu không phải vạn bất đắc dĩ ta sẽ không trở lại đó. Chịu khổ không nói, còn khiến ta tổn thất thảm trọng!” Lấy ra một khối vàng chỉ mất 1 điểm giới lực nhưng trị thương lại tốn tới 2 điểm! Đối với Lâm Thiên đang thiếu giới lực trầm trọng thế này, thật khó mà chấp nhận được. So với việc mất 2 điểm giới lực, chút thương tích kia xem ra chỉ là thứ yếu!
Mười phút sau, vết thương trên hai chân và những chỗ khác đã biến mất, lượng máu bị mất cũng được bổ sung, ít nhất bây giờ Lâm Thiên không còn cảm giác đầu choáng mắt hoa nữa!
“Tiểu Linh, ta ra ngoài đây, khối vàng này cứ để trong này đi.” Lâm Thiên nói.
Một lát sau, Lâm Thiên đã xuất hiện trong phòng mình. Đồng hồ trên tường đã chỉ hơn ba giờ chiều. Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng của Tả Vân Phi: “Lão tam, ngủ dậy chưa? Ra đây đi chứ!”
Lâm Thiên vươn vai, vặn lưng một chút, cảm thấy toàn thân bình thường, liền đứng dậy mở cửa. Tiêu Bạch và Nguỵ Phong lúc này cũng đã tỉnh, bước ra khỏi phòng.
“Lão tứ, buổi tối có tiết mục gì thế?”
“Không có gì đặc biệt, chỉ là hầu các mỹ nữ đi mua sắm thôi, đãi ngộ thế này không phải ai cũng có được đâu!” Tả Vân Phi hắc hắc cười nói.
Lâm Thiên nhíu mày: “Lão tứ, ngươi không nhầm chứ? Cái này không phải hưởng thụ mà là bị hành xác thì có. Mấy nàng tiên nữ này đi trên đường chẳng phải sẽ kéo theo cả một đám người vây xem à? Mà xác suất gặp phải lũ háo sắc động tay động chân cũng phải trên 90%!”
“Sai, không phải 90% mà là 100%!” Nguỵ Phong bực bội nói: “Nếu có chuyện đó xảy ra thì lão tứ ngươi tự mình giải quyết!”
Tả Vân Phi cười hì hì: “Với bản lĩnh của mấy nàng ấy thì đâu cần chúng ta ra tay. Mấy nàng không nặng tay thì lũ kia đã phải cảm ơn trời phật rồi!”