“Lão tứ, lúc này mà đi dạo phố không phải là ý kiến hay!” Giờ này Bắc Kinh rất đông người, Lâm Thiên nói với Tả Vân Phi.
Tả Vân Phi cười khổ: “Lão tam, cậu nên sớm cảm nhận không khí ở Bắc Kinh đi, đến ngày mai cậu sẽ biết thế nào là biển người.”
Việc Tả Vân Phi và mọi người ra ngoài dạo phố khiến mấy vệ sĩ âm thầm bảo vệ vô cùng khổ sở. Mặc dù họ đều là cao thủ nhưng vẫn phải đề phòng những chuyện bất ngờ.
“Ông chủ, có rất nhiều người đi đường, chúng ta ở quá xa thì rất khó bảo vệ tốt được!” Một cao thủ của Tả gia đang âm thầm bảo vệ báo cáo.
“Cứ đi theo từ xa là được rồi, thực lực của bọn Vân Phi cũng không tồi. Dù có gặp chuyện thì cũng đủ sức chống đỡ một lúc! Trong thời gian Quốc khánh, không ai dám dùng súng ống đâu!” Vào thời điểm nhạy cảm như lễ Quốc khánh mà dám nổ súng giữa đường, đây rõ ràng là không coi luật pháp quốc gia ra gì. Hậu quả của việc đó, cho dù là thế lực lớn như Tả gia cũng không gánh nổi!
“Đã hiểu, ông chủ!”
“Chủ nhân, phía sau có vài người đang theo dõi chúng ta!” Tiểu Linh báo cho Lâm Thiên.
“Không cần để ý đến họ, chắc là vệ sĩ của đám Tả Vân Phi thôi. Tiểu Linh, nếu có người mang địch ý với chúng ta, ngươi có thể phát hiện không?” Lâm Thiên hỏi.
“Có thể thưa chủ nhân, nhưng phải trong phạm vi hai cây số mới được, vượt qua khoảng cách đó thì Tiểu Linh bất lực! Tiểu Linh tuy là siêu cấp quang não nhưng không chuyên về quan sát, chỉ có thể dò xét đơn giản mà thôi!”
Lâm Thiên khẽ gật đầu, hai cây số tuy hơi ngắn nhưng cũng không sao. Tầm sát thương của đại đa số súng ống cũng không vượt quá hai cây số. Một số loại súng ngắm tuy có thể bắn xa hơn, nhưng đa số các tay súng bắn tỉa sẽ không chọn cự ly xa như vậy. Khoảng cách gần hơn một chút thì khả năng bắn trúng mục tiêu sẽ lớn hơn!
“Tiểu Linh, phát hiện có địch ý thì lập tức báo cho ta biết!” Lâm Thiên giao nhiệm vụ cho Tiểu Linh. Đi cùng đám Tả Vân Phi, Lâm Thiên không có cảm giác an toàn cho lắm. Nếu có sự cố xảy ra, với thực lực của bọn họ thì có thể không sao, nhưng hắn chỉ mạnh hơn người thường một chút, xác suất gặp may là rất thấp!
“28!” Lâm Thiên thầm đếm. Bọn họ mới ra ngoài được khoảng nửa tiếng mà số người bị Nam Cung Uyển Nhi đá bay đã lên tới 28 người! Nam Cung Uyển Nhi không hề nương tay, thân thủ gọn gàng dứt khoát khiến Lâm Thiên không khỏi cảm thán, thầm nghĩ nếu là mình thì cũng bị đá bay ra ngoài như chơi! “Phải nhanh chóng nâng cao thực lực, nếu không có ngày lại ăn cước!” Lâm Thiên thầm nhủ, nhìn mấy gã bị đá bay với ánh mắt đầy thương cảm: “Các huynh đệ, yên tâm nằm trên đất khoảng năm phút đi, nhưng ở đây đông người lắm, cẩn thận bị giẫm lên đấy…”
“Lão tam, ta nói có đúng không? Căn bản là không cần chúng ta ra tay mà!” Tả Vân Phi ghé sát vào Lâm Thiên, cười hắc hắc.
“Cẩn thận Nam Cung Uyển Nhi nghe được, nàng có thể hiểu lời cậu thành cậu đang nói nàng bạo lực đấy!” Lâm Thiên bực bội nói.
Sắc mặt Tả Vân Phi hơi đổi: “Không thể nào, sao lại hiểu như vậy được?”
“Đây không phải cách lý giải của người thường!” Đương nhiên câu này Lâm Thiên không nói ra, hắn cũng không muốn rước xui xẻo từ Nam Cung Uyển Nhi.
Trên một tòa nhà cao tầng cách đó không xa. “Ta, Sơn Bản Quân, một khi đã nhận nhiệm vụ thì không bao giờ có cá lọt lưới!” Một người đàn ông trung niên gầy gò mặc đồ đen đang nói chuyện qua tai nghe, trước mặt hắn là một khẩu súng bắn tỉa đã được lắp ráp hoàn chỉnh.
“Tả gia, Chu gia, Tần gia, Tiêu gia vươn tay quá dài rồi, lợi ích của tổ chức bị tổn hại thì giết chết đám con cháu thế gia của chúng chỉ là một lời cảnh cáo nho nhỏ mà thôi. Mặt khác, coi như là tặng cho chính phủ Trung Quốc một bất ngờ nho nhỏ. Ha ha, lúc này mà có cảnh máu chảy trên đường phố thì sẽ thú vị lắm đây! Tổ chức sẽ chăm sóc tốt cho người nhà của ngươi!”
“Rõ!”
Họng súng ngắm từ từ hướng về phía khu vực của nhóm Lâm Thiên.
“Chủ nhân, trên tòa nhà cao tầng bên tay trái phát hiện địch ý cực mạnh, đối phương sử dụng súng ngắm, mục tiêu là Chu Dao!” Tiểu Linh cấp tốc báo cho Lâm Thiên. Sắc mặt Lâm Thiên biến đổi, hắn đã để Tiểu Linh dò xét thực lực của Chu Dao, Mộ Dung Tuyết và Tần Kha. Dữ liệu cho thấy thực lực của Tần Kha không sai biệt mấy so với Tiêu Bạch, lợi hại hơn Nguỵ Phong và Tả Vân Phi một chút. Mộ Dung Tuyết thì cường độ tế bào gần 700 điểm, sức sống tế bào hơn 500 điểm, tinh thần lực cũng gần 400 điểm, thực lực còn mạnh hơn Tần Kha rất nhiều. Còn Chu Dao, trong tư liệu của Lâm Thiên, nàng chỉ là một người bình thường, có một điểm đặc biệt là tinh thần lực của nàng đạt hơn 100 điểm, cao hơn gấp đôi người thường. Nhưng so với Tần Kha và Mộ Dung Tuyết thì vẫn yếu hơn rất nhiều!
Nếu súng ngắm nhắm vào đám người Mộ Dung Tuyết thì Lâm Thiên sẽ không lo lắng như vậy. Bản năng của võ giả có thể giúp họ cảm ứng được khi bị người khác nhắm vào. Với thực lực của họ, dù không thể tránh hoàn toàn nhưng tránh khỏi chỗ yếu hại thì không thành vấn đề. Nhưng mục tiêu hiện tại lại là Chu Dao, một người bình thường như nàng muốn tránh được phát súng này là không thể nào!
“Chủ nhân, địch ý của đối phương đang tăng lên. Sắp nổ súng!” Nói thì dài dòng, nhưng thực tế tất cả chỉ diễn ra trong chưa đầy một cái chớp mắt, thời gian để Lâm Thiên cảnh báo cũng không có!
“Chu Dao, tránh ra!” Lâm Thiên hét lớn một tiếng, nhanh chóng lao tới đẩy ngã Chu Dao xuống đất.
“Phốc!” Lâm Thiên biết viên đạn đã găm vào lưng mình.
“Chủ nhân, đã hao hết 2 điểm giới lực để tạo phòng ngự, làm suy yếu 80% uy lực của viên đạn!” Giọng nói của Tiểu Linh vang lên trong đầu Lâm Thiên.
“Lão tam!” Tả Vân Phi thấy Lâm Thiên trúng đạn, điên cuồng hét lên, vội vàng quay người lại. Tiêu Bạch và Nguỵ Phong đang đi phía trước nghe tiếng hét của Lâm Thiên cũng quay lại, vừa lúc thấy cảnh hắn bị trúng đạn. Sắc mặt hai người đều đại biến, thân hình chợt lóe lên đã chắn ngay hướng đạn bắn tới. Cánh tay phải của Tiêu Bạch lập tức được bao phủ bởi một lớp hào quang mờ nhạt, trông như bạch ngọc. Đây chính là biểu hiện của Bạch Ngọc Thủ mà hắn tu luyện khi vận dụng toàn lực!
Toàn thân vận đủ tinh khí thần, tay phải Tiêu Bạch biến ảo thành vạn nghìn ảo ảnh. Một tiếng động chói tai vang lên từ cánh tay hắn. Sắc mặt Tiêu Bạch tái nhợt, lùi lại một bước, nắm chặt bàn tay phải đầy máu. Hắn vậy mà dùng tay không bắt được viên đạn đang bay tới!
Mấy vệ sĩ âm thầm đi theo phía sau thấy nhóm Lâm Thiên bị tập kích, sắc mặt đều cuồng biến. Một số người cấp tốc chạy về phía bên này, số khác thì lao về phía tòa nhà cao tầng kia.
Phát đạn thứ ba bắn tới lại bị Mộ Dung Tuyết rút nhuyễn kiếm ra đánh bay! Phát đạn này cũng khiến sắc mặt nàng biến đổi, nhưng thực lực của nàng mạnh hơn Tiêu Bạch không ít nên cũng không bị thương! Võ công cường hãn đến mức có thể dùng kiếm đánh bay viên đạn khiến đám người đang hoảng loạn xung quanh kinh hãi tột độ!
Sau phát đạn thứ ba, không còn phát nào bắn tới nữa. Hiển nhiên tay súng bắn tỉa kia đã thúc thủ chịu trói hoặc thấy tình hình không ổn đã tự sát!
“Xe cứu thương!” Tả Vân Phi vội la lên, tay đè lên miệng vết thương của Lâm Thiên, không ngừng truyền nội lực vào.
Rất nhanh, Lâm Thiên đã được đưa lên xe cứu thương chở tới bệnh viện. Mấy người Tả Vân Phi cũng đi theo. Về phần hiện trường, họ cũng không thể xử lý được. Tuy có xảy ra đấu súng nhưng sau đó Lâm Thiên cũng không thấy có tin tức nào được đưa lên.
Tại Tả gia, phụ thân của Tả Vân Phi – Tả Quốc Cường – phẫn nộ nói: “Đã tra ra thế lực nào ra tay chưa?”
“Ông chủ, vẫn chưa. Tên bắn tỉa đã tự sát, trên người không phát hiện được thứ gì chứng minh thân phận, súng bắn tỉa cũng là loại thông dụng trên quốc tế!” Một người đàn ông mặc âu phục đen cung kính đứng bên cạnh Tả Quốc Cường bẩm báo.
“Có thể tra ra thân phận của hắn không?”
“Tên bắn tỉa dùng kim độc ăn mòn để tự sát. Khi người của chúng ta chạy tới nơi thì thi thể đã bị ăn mòn, không thể xác định được tướng mạo. Hiện tại đang tìm kiếm trong kho ADN quốc tế, nhưng khả năng tìm được thông tin liên quan cũng không cao!”
Tả Quốc Cường gật đầu, hắn cũng biết những tên bắn tỉa như vậy luôn hành động trong bóng tối. Khả năng có mẫu ADN trong kho ADN quốc tế là cực kỳ nhỏ.
“Khiếu Thiên, đứa nhỏ bị trúng đạn thế nào rồi? Lần này cũng là nhờ có nó, nếu không lửa giận của Chu gia chúng ta cũng không dễ dàng chịu nổi. Dù sao người bảo vệ chủ yếu cũng là người của Tả gia chúng ta!” Vẻ mặt Tả Quốc Cường có chút bình tĩnh lại.
Khiếu Thiên nhíu mày nói: “Cậu nhóc đó… Ông chủ, cậu ta không bị thương đến tính mạng. Nhưng rất kỳ quái: với uy lực của súng ngắm, đừng nói một người, mà hai người cũng có thể dễ dàng bắn xuyên qua, nhưng viên đạn chỉ găm vào lưng cậu ta sâu hai tấc. Hơn nữa, cậu ta chỉ là một người bình thường mà lại có thể phát hiện ra Chu Dao tiểu thư bị súng ngắm nhắm vào trước cả những võ giả như thiếu gia?!”
Tả Quốc Cường mỉm cười nói: “Khiếu Thiên, ngươi cho rằng cậu nhóc đó chỉ là một người bình thường sao? Trung Hoa có rất nhiều kỳ nhân dị sĩ, hẳn là hắn cũng có một chút bản lĩnh đặc thù nào đó!”
“Ông chủ có muốn giám sát hắn không?”
Tả Quốc Cường lắc đầu: “Không cần, lần này hắn coi như đã giúp chúng ta một ân huệ lớn. Chúng ta không thể lấy oán báo ân như vậy được. Hắn có thể phát hiện ra mối uy hiếp từ khoảng cách hơn một cây số, ngươi cho rằng hắn sẽ không phát hiện chúng ta âm thầm giám sát sao? Vân Phi và hắn quan hệ không tồi, có hắn bên cạnh, sự an toàn của Vân Phi thật ra cũng được đảm bảo hơn rất nhiều!”
…
Viên đạn rất nhanh đã được lấy ra khỏi cơ thể Lâm Thiên. May mắn là không bị tẩm độc. Nói cách khác, Lâm Thiên cũng không có gì nghiêm trọng! Còn cánh tay của Tiêu Bạch chỉ cần bôi thuốc một chút là xong. Hắn có nội công trong người nên vết thương nhỏ đó chỉ cần hai ngày là khỏi!
“Lão tam, cậu làm tôi sợ muốn chết! Đó là súng ngắm đấy, không phải mấy khẩu súng nhỏ đâu, sao cậu ngốc vậy hả?” Tả Vân Phi ngồi bên giường nhìn Lâm Thiên nói.
“Lúc đó tình huống khẩn cấp, đâu có nghĩ được nhiều!” Lâm Thiên cười khổ nói. Nếu không phải lúc cuối cùng Tiểu Linh kịp thời vận dụng 2 điểm giới lực tạo một vòng phòng ngự cho hắn thì hiện tại hắn không phải nằm trên giường bệnh mà là nhà xác rồi! Trong Tinh Giới hiện tại mặc dù còn ba lần cơ hội tái sinh, nhưng đó chỉ dành cho Lâm Thiên khi ở trong Tinh Giới mà thôi. Còn ở hiện thực, hắn chết là chết thật!
“Lâm Thiên, cảm ơn anh!” Chu Dao đang gọt táo cho Lâm Thiên ở bên cạnh, trong mắt mơ hồ có vài phần tình ý!
“Đúng là một cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân quá tốt đã rơi vào tay cậu mà! Làm sao cậu biết có súng ngắm nhằm vào Chu Dao? Còn nữa, viên đạn cũng chỉ đi vào cơ thể cậu có hai tấc… chậc chậc!” Tả Vân Phi cười hắc hắc.
“Đó là trực giác, giác quan thứ sáu biết không? Da của tôi dày quá nên súng ngắm làm sao hại được!”
Tả Vân Phi nhếch môi: “Còn nói giác quan thứ sáu?”
Tiêu Bạch bỗng lên tiếng: “Lão tam, có phải cậu luyện công pháp phòng ngự không, hiện tại đã bị phá rồi?” Tiêu Bạch cảm giác trong cơ thể Lâm Thiên hiện tại căn bản không có chút lực lượng nào, da thịt mềm nhũn. Đừng nói là đạn súng ngắm, cho dù là một tảng đá hơi nhọn một chút cũng có thể đâm vào được!
“Coi là vậy đi, nhưng trước hết có thể đợi tôi hồi phục đã, được không?” Lâm Thiên khẽ gật đầu nói.
Trong lòng Lâm Thiên lúc này đang rỉ máu! Vốn chỉ còn 2 điểm giới lực, nhưng bây giờ toàn bộ đã mất hết, không còn điểm nào, ngay cả vết thương cũng không thể trị liệu được