Chu Dao thấy Lâm Thiên vừa nhận điện thoại xong liền hỏi: “Tiểu Lâm tử, có chuyện gì vậy?”
Lâm Thiên mỉm cười: “À không có gì, hóa ra khu đất mà viện trưởng Vân nhắm đến để xây cô nhi viện mới là một bãi rác cũ, ông ấy muốn nhờ anh hỗ trợ để có được nó thôi!”
Chu Dao nhíu mày nói: “Tiểu Lâm tử, đêm qua em về tra lại thì phát hiện người phụ trách địa chính của Thành phố Hải Thiên là Phó Thị trưởng Ngô Thiên Bằng, mà ông ta chính là chú của Ngô Nghĩa, kẻ bị anh xử lý hôm trước đấy!”
Nghe Chu Dao nói vậy, Lâm Thiên cũng hơi nhíu mày: “Nói như vậy, việc này có vẻ phiền phức hơn rồi. Đúng rồi, nhân phẩm của Ngô Thiên Bằng thế nào?”
“Năng lực làm việc của ông ta không tệ, Thành phố Hải Thiên mấy năm nay phát triển cũng có một phần công lao không nhỏ của ông ta. Trên mạng có lời đồn Ngô Thiên Bằng có tình nhân bên ngoài, nhưng không rõ thực hư thế nào!”
Lâm Thiên thầm nghĩ, chính hắn ở Tinh Giới cũng có Dương Thi và Dương Tuyết, nên chuyện Ngô Thiên Bằng có tình nhân bên ngoài cũng chẳng phải là việc gì to tát.
“Thôi ăn cơm đi, chiều anh còn phải đến gặp vị Phó Thị trưởng của chúng ta một chuyến. Nếu ông ta chịu hợp tác giúp đỡ thì tốt, còn không thì lôi ông ta xuống khỏi vị trí đó là được!” Lâm Thiên nhẹ giọng nói.
Chu Dao gật đầu, hai người không bàn về chuyện này nữa mà tiếp tục ăn cơm.
Sau khi đưa Chu Dao về phòng, Lâm Thiên liền lên xe hướng về cơ quan chính phủ ở Hải Thiên.
Hải Thiên là một thành phố lớn, nơi làm việc của các lãnh đạo tất nhiên cũng vô cùng bề thế. Sau đó, hắn nhờ Tiểu Linh tìm số điện thoại của Ngô Thiên Bằng, điều đó tất nhiên quá đơn giản với Tiểu Linh. Lâm Thiên nhanh chóng bấm số của Ngô Thiên Bằng, một lúc sau có tiếng truyền ra từ điện thoại.
“Alô, ai vậy?”
Giọng nói cho thấy đây là một người đã có tuổi. Lâm Thiên nghĩ lại, Ngô Nghĩa đã hơn bốn mươi tuổi thì chú của hắn đã lớn tuổi cũng là điều dễ hiểu!
“Phó Thị trưởng Ngô, bây giờ ngài có rảnh không? Nếu có thì gặp tôi một chút, tôi đang ở quảng trường trước tòa nhà hành chính!” Lâm Thiên nói, rồi lại thầm nghĩ cũng thật kỳ diệu, không lâu trước đây, hắn chỉ là một chàng trai bình thường, mà hiện tại lại có thể dùng giọng điệu này để nói chuyện với một phó thị trưởng!
“Cậu là ai?” Ngô Thiên Bằng cau mày nói. Hắn nghe ra được đầu dây bên kia chỉ là một tên nhóc ranh, nhưng làm sao lại có số điện thoại của hắn?!
“Phó Thị trưởng Ngô cứ ra đây một lát sẽ biết. Thật xin lỗi, cơ quan chính phủ không phải là nơi tôi có thể tùy tiện vào, mong ông chủ động ra gặp tôi. À, nếu không thì e là ngài sẽ gặp phải chuyện không may đấy!” Lâm Thiên thản nhiên nói.
Ngô Thiên Bằng cúp điện thoại, hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại. “Ta thật muốn xem thử là nhân vật lớn nào mà lại bắt ta phải ra gặp mặt!” rồi hắn bước vào thang máy, không mang theo ai, đi thẳng về phía quảng trường.
Tướng mạo của Ngô Thiên Bằng, Lâm Thiên đã biết rõ thông qua Tiểu Linh. Thấy Ngô Thiên Bằng đang đi tới, Lâm Thiên xuống xe, khẽ cười nói: “Phó Thị trưởng Ngô, tôi tên là Lâm Thiên, có lẽ ngài đã nghe nói rồi!”
Ngô Thiên Bằng hơi nhíu mày: “Nghe nói tối hôm qua đứa cháu của ta đã thua trong tay cậu. Nó không chịu làm ăn đàng hoàng, ta cũng đã khuyên nó nhiều rồi, từ chức cũng tốt thôi!”
Lâm Thiên không ngờ Ngô Thiên Bằng lại bình tĩnh như vậy, ngạc nhiên nói: “Phó Thị trưởng Ngô không định giúp cháu mình trút giận sao? Ví dụ như tìm một tội danh nào đó, rồi bỏ tù tôi mươi lăm năm chẳng hạn!”
“Ngô Thiên Bằng ta còn chưa đê tiện như vậy. Hơn nữa, một người có thể khiến Nhạc Chấn Thiên ngoan ngoãn hạ quyết tâm hạ bệ cháu ta, cũng chưa chắc ta có thể đối phó được. Ta nói đúng không, Lâm Thiên các hạ!” Ngô Thiên Bằng bình tĩnh nói.
“Phó Thị trưởng Ngô, hôm nay tôi tới tìm ngài không phải vì chuyện đó, mà là muốn nhờ ngài hỗ trợ một việc. Thành phố Hải Thiên có một nơi tên là Cô nhi viện Tam Vân, không biết ngài có từng nghe qua?”
Ngô Thiên Bằng gật đầu: “Đương nhiên ta biết, năm đó do ba huynh đệ Vân Thiên, Vân Địa, Vân Hải thành lập nên, đây cũng là một chuyện tốt. Tuy nhiên sau khi công việc kinh doanh của họ đổ bể, Cô nhi viện Tam Vân càng ngày càng khó duy trì! Chỉ còn lại mình Vân Hải chống đỡ được đến hiện tại, thật không đơn giản!”
“Phó Thị trưởng Ngô, gần đây tôi cấp cho Cô nhi viện Tam Vân một khoản tiền để trùng tu, nhưng không có địa điểm thích hợp. Viện trưởng Vân Hải đã nhìn trúng khu đất gần đó, nơi trước kia là một bãi rác. Phó Thị trưởng Ngô, ngài có thể giúp tôi hoàn thành việc tốt này chứ?!” Lâm Thiên nhìn chằm chằm vào mắt Ngô Thiên Bằng nói.
Ngô Thiên Bằng hơi nhíu mày: “Theo cá nhân ta thấy, việc trùng tu cô nhi viện là một việc thiện, cấp đất cho họ cũng không thành vấn đề. Nhưng việc này không phải một mình ta có thể quyết định được. Gần đây có rất nhiều thương nhân đang cạnh tranh khu đất đó, mà họ cũng có quan hệ rất lớn. Nếu họ vận dụng những mối quan hệ đó thì ta khó mà nói được. Chuyện này Lâm Thiên các hạ cũng biết rồi đó, chuyện chính trị vốn không đơn giản!”
Lâm Thiên hơi gật đầu, theo phán đoán của hắn, cộng thêm việc Tiểu Linh đang giám sát, Ngô Thiên Bằng không có nói dối!
“Ngô lão, cho ngài xem một thứ, không biết có thể giải quyết được vấn đề không!” Lâm Thiên nói xong liền rút ra giấy chứng nhận thân phận cố vấn đặc biệt của Long Tổ.
Với cấp bậc của Ngô Thiên Bằng, hẳn là ông ta đã tiếp xúc không ít với tổ chức này.
“Đồng chí Lâm Thiên, tôi cần xác minh một chút!”
“Xin cứ tự nhiên!” Lâm Thiên gật đầu.
Ngô Thiên Bằng trực tiếp gọi điện cho Nhạc Chấn Thiên: “Lão Nhạc, là ta, Ngô Thiên Bằng đây!”
Nhạc Chấn Thiên cũng có chút kinh ngạc. Từ trước tới nay, ông ta vẫn luôn kiêng kỵ thái độ của Ngô Thiên Bằng, sở dĩ ông ta không hạ bệ Ngô Nghĩa cũng vì mối quan hệ này. Tuy không thể nói là mâu thuẫn nhưng cũng chẳng hòa hợp, vậy mà hôm nay giọng điệu của Ngô Thiên Bằng lại thân thiết đến khó tin.
“Thị trưởng Ngô, chuyện của cháu ngài tôi thật xin lỗi, nhưng cũng do nó đắc tội với người không nên đắc tội. Thị trưởng Ngô, chuyện này không nên làm lớn thêm nữa, chọc giận đối phương không phải là việc tốt đâu!” Nhạc Chấn Thiên nói.
“Lão Nhạc, ta biết ngươi vẫn có chút ý kiến với ta, nhưng Ngô Nghĩa ở vị trí kia đã làm không ít việc thiếu đạo đức, ngươi cũng biết. Ta vì không có con, chỉ có mỗi đứa cháu này, nên từ trước đến nay vẫn luôn mắt nhắm mắt mở. Kỳ thật nội tâm ta vẫn có chút bất an, sợ nó gặp phải tai họa lớn. Hiện tại nó bị hạ bệ, nói thật là ta cũng bớt lo hơn. Mà hôm nay ta gọi cho ông không phải để nói chuyện này, ta muốn hỏi giấy chứng nhận kia của Lâm Thiên là thật hay giả? Ngươi hẳn là đã tra qua rồi chứ?”
Nhạc Chấn Thiên nói: “Thị trưởng Ngô, giấy chứng nhận kia ta đã tra qua, vừa mới tra một tí đã bị cấp trên cảnh cáo. Cho nên, khuyên ông đừng làm chuyện dại dột. Ông cũng rõ năng lực của tờ giấy chứng nhận kia chứ, đó không phải là thứ mà ta và ông có thể đụng vào!”
Ngô Thiên Bằng biết Nhạc Chấn Thiên không lừa mình, liền nói: “Không phải, không phải, tôi đâu dám làm gì. Lão Nhạc, hôm sau tôi sẽ tìm ông uống rượu tâm sự, còn bây giờ tôi cúp máy đây!”
Ngô Thiên Bằng đem giấy chứng nhận trả lại cho Lâm Thiên: “Lâm cố vấn…”
Lâm Thiên ngắt lời ông: “Thân phận hiện tại của tôi là Lâm Thiên.”
“Lâm thiếu, nếu muốn lấy khu đất kia, chỉ cần đem thân phận của cậu cho người ta biết là được!” Ngô Thiên Bằng nói.
Lâm Thiên hơi gật đầu: “Nói cho bọn họ biết, tôi gần đây cũng đang rảnh rỗi, thật hy vọng bọn họ chủ động gây chuyện. Thành phố Hải Thiên có một hai lãnh đạo xuống đài chắc cũng không sao cả. Ngô lão, ngài nói đúng không?!”
Ngô Thiên Bằng cười khổ gật đầu: “Bọn họ nếu biết vì một khu đất mà đắc tội với cố vấn đặc biệt của Long Tổ thì chỉ có thằng ngu mới làm như vậy!”
Lâm Thiên chui vào trong xe, rồi nhìn qua cửa sổ nói: “Ngô lão, ngài đúng là gừng càng già càng cay, tiểu tử rất bội phục. Nhưng mà ngài cũng nhớ giữ gìn sức khỏe nhé!”
Thấy Lâm Thiên lái xe đi rồi, Ngô Thiên Bằng mới lau mồ hôi đã lấm tấm trên trán, trong lòng thầm nghĩ, Long Tổ quả nhiên lợi hại, ngay cả chuyện mình bao nuôi tình nhân bên ngoài cũng biết, e rằng không có gì có thể giấu được họ.