Sau khi rời khỏi tòa nhà chính phủ, đi được một lúc, Lâm Thiên bèn dừng xe bên đường. Hắn để ý thấy chiếc xe bám theo mình từ phía sau cũng đang tiến lại gần. Lâm Thiên bước tới, nhẹ nhàng gõ vào cửa kính, cửa xe hạ xuống, bên trong là một thanh niên khoảng hơn hai mươi tuổi.
“Có chuyện gì không?” Người thanh niên mỉm cười, gương mặt ưa nhìn của hắn tạo cho người khác cảm giác rất gần gũi.
Lâm Thiên nhìn chằm chằm vào người thanh niên, nói: “Long Hạo Hải, thành viên Long Tổ Trung Hoa, 25 tuổi, dị năng giả hệ phong, tôi nói có đúng không?”
Người thanh niên thoáng sững sờ, rồi bật cười: “Không hổ là cố vấn đặc biệt, năng lực quả nhiên lợi hại. Bội phục, bội phục!”
Lâm Thiên nhíu mày: “Đừng giả ngây giả dại với tôi. Theo đánh giá của Long Tổ, tài lừa gạt của cậu còn cao hơn cả dị năng hệ phong của cậu nữa. Cậu lừa người khác thì được, nhưng đừng hòng lừa được tôi. Chẳng phải tôi đã nói với chủ tịch rồi sao, tôi không muốn người của Cục An ninh Quốc gia hay thành viên Long Tổ xuất hiện xung quanh mình!”
Long Hạo Hải thu lại nụ cười, nói: “Theo tin tình báo mới nhận được, vì Sơn Bản Thái Dương vô cùng hiểu rõ Trung Quốc, cộng thêm một sự kiện rất trọng yếu vừa xảy ra, nên hắn một lần nữa được Sơn Khẩu Tổ giao phó trọng trách. Hắn vừa đến không lâu thì một đội Ninja bí mật cũng đã tới thành phố này, mục tiêu của bọn chúng có lẽ là cậu. Sơn Bản Thái Dương là một kẻ thù rất dai, cậu khiến hắn suýt nữa bị Sơn Khẩu Tổ xử lý, mối thù này lớn lắm!”
Lâm Thiên nhanh chóng yêu cầu Tiểu Linh tìm kiếm thông tin, quả nhiên Sơn Bản Thái Dương thật sự đã được ủy thác trọng trách, và sự kiện kia cũng là một chuyện cực kỳ quan trọng. Mấy hôm trước, hắn có nghe Tả Quốc Cường nói qua, hình như chìa khóa đã rơi vào tay Tử Hàng Tĩnh Trai, nhưng các thế lực khác không cam tâm thất bại. Giáo Đình, Huyết Tộc, Ninja của Sơn Khẩu Tổ hay thậm chí cả Người Sói đều đã cử người lẻn vào Trung Quốc! Tiểu Linh tìm kiếm trên mạng cũng không có nhiều thông tin rõ ràng, nhưng chỉ cần biết nhiều thế lực cùng quan tâm đến nó như vậy là đủ hiểu nó trân quý đến mức nào. Còn một việc nữa, Sơn Bản Thái Dương phái người đến thành phố Hải Thiên, mục đích chủ yếu chắc không phải để giết Lâm Thiên. Bởi vì theo tin tức của Tiểu Linh, chiếc chìa khóa kia dường như đang nằm trong tay thánh nữ Thạch Huyên Huyên của Tử Hàng Tĩnh Trai, mà Thạch Huyên Huyên hiện đang bị không ít thế lực truy sát, bây giờ đã trốn vào thành phố Hải Thiên!
“Thú vị, Độc Mân Côi rất am hiểu Trung Quốc, nhưng Sơn Khẩu Tổ vẫn phái Sơn Bản Thái Dương sang. Xem ra nội bộ tổ chức đó cũng không phải bền chặt như thép!” Lâm Thiên thầm nghĩ.
Sau đó, hắn hơi nhíu mày nói: “Với thực lực của Long Tổ, hẳn là đã tra ra được lần này Sơn Bản Thái Dương phái người đến đây e là không phải để đối phó với tôi đâu nhỉ!”
Long Hạo Hải đáp: “Đúng vậy, nhưng nếu có cơ hội, hắn nhất định sẽ ra tay. Mặt khác, gia tộc Dracula cũng đã tuyên bố sẽ xử lý cậu!”
Lâm Thiên có chút nhức đầu, không ngờ lúc trước ở Hong Kong chỉ tiêu diệt một con quỷ hút máu mà lại khiến gia tộc Dracula tìm đến gây phiền toái!
“Mà chiếc chìa khóa kia có công dụng gì vậy? Vì sao nhiều thế lực lại quyết tâm muốn có được nó thế?” Lâm Thiên hỏi.
Long Hạo Hải bất đắc dĩ lắc đầu: “Tôi cũng không rõ lắm. Ngoài tôi ra còn có không ít thành viên Long Tổ cũng đã tới thành phố Hải Thiên, thực lực của họ mạnh hơn tôi nhiều, nhưng cũng chỉ làm nhiệm vụ duy trì trật tự và ổn định, cho nên cũng không biết nhiều về chiếc chìa khóa.”
Trầm mặc một lúc, Lâm Thiên nói: “Vậy thì đừng quấy rầy cuộc sống hiện tại của tôi. Lúc này, làm một học sinh bình thường cũng rất tốt!”
Nói xong, Lâm Thiên lên xe rời đi.
Long Hạo Hải cười khổ, lấy điện thoại ra gọi: “Vâng, tổ trưởng, tôi vừa gặp cố vấn Lăng, lúc nãy anh ấy có hỏi về chiếc chìa khóa!”
Tổ trưởng mà hắn nói không phải là tổ trưởng Long Tổ, mà là tổ trưởng Hoàng Tổ, một trong bốn tổ Thiên Địa Huyền Hoàng.
“Với năng lực của cố vấn Lăng, biết về chiếc chìa khóa cũng không có gì lạ. Mà cậu ta không đuổi cậu đi chứ?”
Tuy đối phương không nhìn thấy, Long Hạo Hải vẫn lắc đầu nói: “Không có, chỉ yêu cầu tôi không quấy rầy cuộc sống của anh ấy, và cũng đồng ý để tôi bảo vệ từ xa!”
“Ừm, vậy là tốt rồi. Long Lão đã chỉ thị nhất định phải bảo vệ tốt cho cố vấn Lăng, nếu không xuể thì có thể xin trợ giúp từ các thành viên gần đó!”
“Vâng, tôi rõ rồi!”
Cúp điện thoại, Long Hạo Hải nhấn ga lái xe về phía đại học Hải Thiên.
Trở lại phòng ngủ.
“Lão Tam, cậu bây giờ thành kẻ thù chung của mọi người rồi đấy. Việc cậu cưa đổ hoa khôi Chu Dao làm tất cả nam sinh vô cùng bất mãn, mọi người đã gây bão trong trường rồi!” Ngụy Phong cười hắc hắc.
Lâm Thiên bĩu môi: “Lão Ngụy, từ lúc nào mà cậu lại giống lão Tứ, chú ý mấy chuyện vớ vẩn này thế? Đây không phải phong cách của cậu!”
“Tôi đây là quan tâm huynh đệ, biết không? Cậu bây giờ mà đi dạo trong trường, khẳng định sẽ ăn ngay mấy quả trứng thối vào mặt!” Ngụy Phong nói.
Lâm Thiên trợn tròn mắt, tuy trong trường cũng có vài kẻ nhàm chán, nhưng chắc chắn không nhiều, dù sao vào được đây cũng không phải loại ngu xuẩn, trừ một số kẻ đi bằng cửa sau. Mà nói thật, chuyện này cũng chẳng có gì to tát.
Thấy Lâm Thiên không để tâm, Ngụy Phong chuyển đề tài: “Lão Tam, Chu Dao đang bị hiểu lầm rất nhiều, cậu định xử lý thế nào?”
“Không cần xử lý, ‘thanh giả tự thanh’ thôi. Dao Nhi cũng không để ý những chuyện này, mà nếu thực sự giải thích thì càng giải thích càng loạn, cứ để vậy một thời gian sẽ tự lắng xuống.”
“Buổi tối sẽ có buổi họp lớp bàn về việc ngày mai đi dã ngoại, cậu có đi không?” Ngụy Phong hỏi.
Thảo luận à, Lâm Thiên trong lòng có chút cảm thán, nghĩ mình thật quái dị, đến giờ trong lớp còn chẳng quen mấy người. Đương nhiên, nếu muốn, hắn có thể dùng năng lực để tra rõ thông tin của từng người một.
“Đi chứ, chúng ta cũng không thể mãi tách biệt với quần chúng được!” Lâm Thiên cười nói.
“Những lời này mà từ miệng cậu nói ra, thật là quá thần kỳ. Từ lúc huấn luyện quân sự đến giờ đã có năm lần họp lớp rồi mà có thấy cậu đi lần nào đâu!”
Lâm Thiên cười, lảng sang chuyện khác: “Không biết chúng ta sẽ đi dã ngoại ở đâu?”
“Một ngọn núi không tên nhưng người dân ở đây gọi là núi Ma Quỷ, quả thật là một nơi bí ẩn, nơi đó đã từng có không ít người mất tích!” Ngụy Phong nói.
Lâm Thiên nhíu mày: “Một nơi như vậy hình như không hợp để chúng ta đi dã ngoại cho lắm? Nếu thực sự xảy ra chuyện gì, thì khó mà gánh nổi trách nhiệm!”