“Phong cảnh ở Ma Quỷ Sơn cũng không tệ, khoảng cách đến thành phố Hải Thiên cũng không quá xa. Còn về mấy lời đồn đại kia thì có mấy ai tin đâu. Dù sao ý kiến này vừa đưa ra đã được cả lớp gần như đồng ý hết, ai mà phản đối được chứ!” Ngụy Phong nói.
“Lão Tam, cậu không cho rằng ngọn núi kia có ma quỷ thật đấy chứ?”
“Cẩn thận vẫn hơn, đã có lời đồn như vậy thì chứng tỏ ngọn núi đó có chút bất thường!” Lâm Thiên đáp.
Ngụy Phong lắc đầu: “Tớ nghĩ là người dân xung quanh đó muốn thu hút thêm du khách nên mới cố tình tung tin đồn nhảm để câu khách thôi. Con người vốn hiếu kỳ, nên cách này thu hút khách du lịch là điều hiển nhiên!”
Hai người không bàn luận thêm về vấn đề này nữa. Cùng ba người Chu Dao ăn tối xong, Lâm Thiên liền đi đến phòng học.
“Lão Tam, ở đây!” Lâm Thiên vừa bước tới cửa, Ngụy Phong đã gọi lớn. Thật ra không cần hắn gọi, Lâm Thiên chỉ cần liếc mắt là có thể thấy ngay, bởi Ngụy Phong cao tới một mét chín, đứng giữa đám đông trông như hạc giữa bầy gà!
“Bạn học Lâm Thiên, tại sao cậu lại ít tham gia các buổi thảo luận của lớp như vậy?” Lớp trưởng của Lâm Thiên là một cô gái xinh đẹp, đương nhiên nếu so với hoa khôi giảng đường như Chu Dao hay Tần Kha thì vẫn còn kém một chút. Từ khi Lý Duy lên làm lớp trưởng đến nay, cô luôn là một người rất có trách nhiệm. Lâm Thiên thường xuyên trốn các buổi họp lớp, cô cũng đã nói chuyện với bọn Tả Vân Phi nhưng vẫn không có kết quả…
“Thật xin lỗi, lớp trưởng đại nhân, lúc trước mình có việc bận nên không tham gia được, sau này mình sẽ cố gắng hết sức tham gia các hoạt động tập thể!” Lâm Thiên vừa nói vừa nhún vai, rồi lập tức đến ngồi cạnh bọn Ngụy Phong.
Lý Duy có chút bực bội, thái độ của Lâm Thiên quá thản nhiên. Tuy nhiên, nàng cũng không tiện nổi giận. Nàng vốn rất tự tin vào dung mạo của mình, nhưng đối với Lâm Thiên thì dường như chẳng có chút ảnh hưởng nào!
“Ha ha, thằng nhóc cậu mà làm cho lớp trưởng xinh đẹp của chúng ta khóc thì không biết sẽ có bao nhiêu thằng trong lớp tìm cậu liều mạng đâu!” Ngụy Phong thấp giọng cười nói.
Lâm Thiên đảo mắt, lười trả lời cái đề tài nhàm chán này của Ngụy Phong.
Lúc này, một nam sinh khác có vẻ ngoài khá đẹp trai bước vào phòng học, vừa đến đã nói với Lâm Thiên: “Bạn học Lâm Thiên, tôi hy vọng cậu có chút ý thức kỷ luật hơn. Nếu tôi nhớ không nhầm thì cậu đã năm lần không tham gia họp lớp rồi!”
Lâm Thiên mỉm cười: “Bí thư Trần Minh thật là có trí nhớ tốt, bội phục, tôi vô cùng bội phục!”
“Cậu… Hừ, đừng tưởng dùng chút thủ đoạn bẩn thỉu và tiền bạc để theo đuổi hoa khôi giảng đường là có thể đắc ý vênh váo. Tôi hy vọng cuối cùng bạn học Lâm Thiên sẽ không làm ô nhục lớp chúng ta!” Trần Minh cười lạnh.
“Rầm!” Ngụy Phong đập bàn đứng dậy, trừng mắt nhìn Trần Minh: “Thằng ranh Trần Minh, mày có ý gì? Chọc giận lão tử, lão tử tát cho mày vỡ mồm bây giờ!”
Cả lớp lập tức im phăng phắc. Mặt Trần Minh tái mét, hắn chỉ nhắm vào Lâm Thiên vì ngứa mắt, chứ Ngụy Phong thì hắn không dám đắc tội!
“Ngụy Phong, mau ngồi xuống, cô Vân sắp đến rồi!” Lý Duy vội vàng hét lên, để giáo viên thấy cảnh bạo lực này thì thật không hay.
“Xin lỗi!” Ngụy Phong lạnh lùng nói.
Lý Duy nhìn Ngụy Phong rồi lại nhìn Trần Minh, nói: “Trần Minh, cậu nói như vậy là không đúng, mau xin lỗi Lâm Thiên đi!”
Sắc mặt Trần Minh càng thêm khó coi, hắn vốn có tình ý với Lý Duy, nên việc phải nói lời xin lỗi với Lâm Thiên khiến hắn vô cùng khó xử.
Lâm Thiên kéo tay Ngụy Phong, khẽ cười: “Lão Ngụy, ngồi xuống đi, chấp nhặt với hạng người này làm gì cho mất thân phận!”
Ngụy Phong liếc Lâm Thiên một cái rồi hừ lạnh một tiếng, nói với Trần Minh: “Sau này ăn nói cho cẩn thận một chút. Lần này may là Tiểu Bạch không có ở đây, nếu không thì với tính của nó, kiểu gì mày cũng mất một chân đấy!”
Nghe Ngụy Phong nhắc đến Tiêu Bạch, sắc mặt Trần Minh có chút trắng bệch. Tiêu Bạch ra tay rất tàn nhẫn, từ khi khai giảng đến nay, tuy số lần hắn động thủ không nhiều, nhưng mỗi lần ra tay thì đối phương đều chịu không nổi, hầu hết đều phải nằm viện ít nhất nửa tháng!
Lúc này, chủ nhiệm lớp là Vân Nhu, một giáo viên xinh đẹp, cũng bước vào phòng học.
“Được rồi các em, ngoại trừ Tả Vân Phi và Tiêu Bạch xin phép vắng mặt thì mọi người đều đã đến đông đủ, rất tốt!” Nói đến đây, cô Vân Nhu còn cố ý nhìn về phía bọn Lâm Thiên. “Khai giảng đã lâu mà lớp chúng ta vẫn chưa có hoạt động tập thể nào để mọi người hiểu nhau hơn, cho nên chuyến dã ngoại lần này rất có ý nghĩa. Địa điểm được chọn là Ma Quỷ Sơn, nói thật cô vẫn có chút lo lắng, nhưng vì mọi người đều nhất trí đến đó nên chúng ta phải hết sức cẩn thận. Chuyến đi này sẽ kéo dài hai ngày, các cán bộ lớp phải chuẩn bị thật tốt. Khi đến nơi, các bạn nam phải bảo vệ các bạn nữ, cô không hy vọng có bất kỳ chuyện không may nào xảy ra!”
Lý Duy nói: “Cô Vân cứ yên tâm, những thứ cần chuẩn bị bọn em đã chuẩn bị đầy đủ cả rồi.”
“Chúng ta đi đông người như vậy, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì đâu ạ!” Trần Minh cũng lên tiếng.
Vân Nhu nhìn về phía Ngụy Phong nói: “Bạn học Ngụy Phong, nghe nói em có học võ, đến lúc đó nhớ hỗ trợ mọi người thêm một chút nhé!”
“Không thành vấn đề ạ, nếu em không được thì bên cạnh còn có đại cao thủ đây, chắc chắn không có vấn đề gì đâu!” Ngụy Phong nói.
“Ồ? Bạn học Lâm Thiên, em cũng biết võ sao?” Vân Nhu ngạc nhiên hỏi.
Lâm Thiên trừng mắt lườm Ngụy Phong một cái, rồi khẽ gật đầu: “Chỉ là chút công phu mèo cào thôi ạ!”
Những người khác trong lớp đều kinh ngạc nhìn Lâm Thiên, họ thật không ngờ Lâm Thiên cũng biết võ.
Vân Nhu vốn có chút lo lắng, giờ đã vơi đi phần nào: “Nếu bạn học Lâm Thiên cũng biết võ thì chuyến đi Ma Quỷ Sơn lần này sẽ an toàn hơn nhiều. Trên đó chắc không có ma quỷ gì đâu, nhưng có lẽ sẽ có mãnh thú đấy!”
“Lâm Thiên, không biết cậu có thể biểu diễn một chút được không? Nếu chỉ là võ vẽ qua loa thì có thể ảnh hưởng đến tính mạng của người khác đấy!” Trần Minh nói.
Những người khác trong lớp cũng đều đổ dồn ánh mắt về phía Lâm Thiên, tỏ vẻ vô cùng mong chờ. Võ thuật đối với họ là một điều gì đó rất không đơn giản!
Lâm Thiên gật đầu: “Lớp trưởng, có thể cho mình mượn một viên phấn được không?”
Lý Duy đang đứng ngay bục giảng liền lấy một viên phấn trong hộp ra ném cho Lâm Thiên. Hắn dễ dàng bắt lấy, cầm trong tay khẽ bóp nhẹ, viên phấn lập tức vỡ thành năm mảnh. Hắn phất tay một cái, năm mảnh phấn lao đi nhanh như đạn, bắn thẳng ra phía cửa phòng học!
Năm tiếng “bộp bộp” đồng thời vang lên. Cả lớp nhìn ra cửa, cánh cửa gỗ vốn lành lặn giờ đã có thêm năm cái lỗ nhỏ!
“Xin lỗi, đã làm hỏng tài sản của trường!” Lâm Thiên thản nhiên nói.
“A… Bạn học Lâm Thiên quả là chân nhân bất lộ tướng. Yên tâm, vài cái lỗ nhỏ thôi, không có vấn đề gì lớn đâu!” Vân Nhu nói.