Hầu Tử chỉ vào một người đàn ông cao to gần đó, khoảng hơn bốn mươi tuổi, rồi nói:
- Lão đại, đây là Lạc Khắc Tư. Trước đây hắn là một chuyên gia về virus, từng tạo ra một loại mầm bệnh rồi phát tán ra ngoài, khiến hơn một triệu người thiệt mạng. May mà liên bang không có án tử hình, nếu không chắc hắn đã bị thiêu sống rồi!
Thấy Lâm Thiên nhìn về phía mình, người đàn ông trung niên kia liền lên tiếng:
- Lão đại, tôi đúng là có chút hiểu biết về lĩnh vực này, nhưng đã nhiều năm không đụng đến. Hơn nữa, ở đây thiếu thốn phòng thí nghiệm đạt chuẩn, e rằng chỉ có Tứ Đại Thiên Vương mới sở hữu phòng thí nghiệm chuyên nghiệp như vậy!
Lâm Thiên nhíu mày. Virus zombie cực kỳ nguy hiểm, mà điều kiện ở đây lại quá đơn sơ, rất khó để tiến hành nghiên cứu. Xem ra phải giao thiệp với Tứ Đại Thiên Vương, đúng là phiền phức. Nghĩ đến đây, hắn lại thấy hơi đau đầu. Hắn biết rõ, với đẳng cấp hiện tại của mình, hắn chưa đủ tư cách để ngang hàng đàm phán với Tứ Đại Thiên Vương.
“Thôi bỏ đi, xe đến trước núi ắt có đường, cứ tạm thời tính sau vậy.”
Lâm Thiên thầm nghĩ.
- Được rồi, các người xử lý đi, tôi còn có việc phải làm!
Lâm Thiên nói.
Dứt lời, hắn biến mất, trở về không gian Tinh Giới. Cảnh tượng này khiến đám người Hầu Tử sợ đến ngây người.
- Lão đại là dị năng giả hệ không gian sao?
Hầu Tử kích động thốt lên.
- Nói thừa, không phải dị năng giả hệ không gian thì làm sao biến mất trong nháy mắt được. Mạnh, quá mạnh! Không chỉ có đao pháp kinh người mà còn là dị năng giả không gian, xem ra thực lực ngang ngửa Tứ Đại Thiên Vương rồi!
Một người khác chen vào, vẻ mặt sùng kính tột độ.
Hầu Tử lạnh lùng nói:
- Ta biết đột nhiên phải làm tiểu đệ của người khác, chắc chắn có kẻ trong lòng không phục. Nhưng mọi người đã thấy năng lực của lão đại rồi đấy, đi theo ngài ấy là phúc của chúng ta. Kẻ nào dám hai lòng, không cần lão đại ra tay, Hầu Tử ta sẽ là người đầu tiên xử hắn!
Nếu Lâm Thiên chỉ thể hiện thực lực như lúc trước, có lẽ bọn họ chỉ ngoài mặt tuân phục. Nhưng hôm nay, hắn đã chứng tỏ mình là một dị năng giả hệ không gian, điều này khiến tất cả đều tâm phục khẩu phục, bởi đó là biểu tượng của cường giả tuyệt đối!
Đùa sao, phản bội một dị năng giả hệ không gian thì đến chết thế nào cũng không biết. Có khi đang đi lại, một lưỡi đao từ hư không xuất hiện lấy mạng lúc nào không hay!
Trở lại không gian Tinh Giới, Dương Thi và Dương Tuyết đã nhanh chóng quấn lấy hắn. Tinh thần lực của hắn được nâng cao cũng đồng nghĩa với việc không gian nơi đây được mở rộng. Đương nhiên, một “trận đại chiến” nảy lửa đã diễn ra, không khí ái muội lan tỏa khắp mọi ngóc ngách, từ giường ngủ, bàn ăn, cho đến bên khung cửa sổ…
Sau một đêm hoang đường, Dương Thi và Dương Tuyết đều kiệt sức ngất đi nhiều lần. Lâm Thiên vô cùng hài lòng với năng lực của mình, nhưng cũng có chút phiền não. Sức mạnh của hắn ngày càng tăng, hai cô gái đã dần khó lòng thỏa mãn được hắn, chẳng lẽ sau này cần đến ba, bốn, hay thậm chí là sáu người? Càng nghĩ càng đau đầu. May mà hôm nay, dưới sự tư vấn của Tiểu Linh, hắn đã hoàn thành việc cường hóa, đồng thời học được cách khống chế năng lực của mình, tránh tình trạng sức mạnh tu luyện tăng thì “phương diện kia” cũng mất kiểm soát theo.
Lâm Thiên thoáng chốc trở về thế giới hiện thực, bước vào phòng thì thấy Ngụy Phong vẫn đang ngủ say sưa, chưa tỉnh lại, miệng còn nói mớ:
- Lão tam, Tiểu Bạch, lão tứ, tao không thể thua kém chúng mày được, không thể lạc hậu được!
Lâm Thiên thầm quyết định phải nhanh chóng tìm cho Ngụy Phong một bộ công pháp phù hợp.
Rồi hắn lớn tiếng gọi:
- Lão Ngụy, mặt trời lên tới đỉnh đầu rồi mà còn chưa chịu dậy à!
Bị Lâm Thiên làm cho giật mình, Ngụy Phong dụi mắt nhìn đồng hồ mới hơn bảy giờ, bất mãn nói:
- Lão tam, mày ở ngoài chơi cả ngày nên giờ còn sung sức, chứ tao tối qua hơn một giờ mới ngủ đấy! Nhìn mày xem, quần áo cũng thay bộ khác rồi. Ban đầu tao còn tưởng mày đi với Chu Dao, nhưng tối qua cô ấy còn gọi hỏi mày đi đâu đấy. Nhanh gọi cho người ta đi, kẻo lo lắng!
Lâm Thiên chần chừ:
- Nhưng bây giờ mới hơn bảy giờ mà.
Ngụy Phong chen vào:
- Con gái không giống bọn mình đâu, chắc chắn dậy rồi!
Lâm Thiên thầm mắng mình ngốc, chỉ cần hỏi Tiểu Linh một chút là biết ngay.
Hắn liền ra lệnh trong đầu:
- Tiểu Linh, xem giúp ta Chu Dao đã dậy chưa.
Tiểu Linh lập tức báo cáo:
- Chủ nhân, Chu Dao đã dậy và đang chuẩn bị đi đâu đó!
Lâm Thiên lấy điện thoại ra xem, quả nhiên có mấy cuộc gọi nhỡ và hơn mười tin nhắn. Hắn vội vàng gọi lại cho Chu Dao:
- Dao Nhi, xin lỗi em, tối qua anh đến nơi không có tín hiệu, nên không…
Chu Dao nhẹ nhàng ngắt lời:
- Không sao đâu, em chỉ hơi lo cho anh thôi! Tiểu Lâm Tử, không phải tối qua anh đến căn cứ bí mật của Long Tổ đấy chứ!
Lâm Thiên nói:
- Dao Nhi, nói chuyện qua điện thoại không tiện. Hôm nay chúng ta cùng đến lớp nhé?
Đầu dây bên kia, Chu Dao lè lưỡi đáng yêu:
- Em quên mất, điện thoại bảo mật kém lắm. Không được rồi, em đang bận chút việc, anh đi một mình đi!
Lâm Thiên nói thêm:
- Mà này, sau này nếu không gọi được cho anh thì cũng đừng lo lắng. Với thực lực của anh, bảo vệ tính mạng không thành vấn đề đâu!
- Biết rồi, Tiểu Lâm Tử, em cúp máy đây!
Tắt máy xong, Ngụy Phong cười hì hì:
- Lão tam, thủ đoạn lừa gạt con gái của mày cũng không đơn giản nhỉ, vài ba câu đã dỗ được Chu Dao rồi! À, bộ quần áo này cũng đẹp đấy, thiết kế độc đáo thật!
Lâm Thiên nhún vai:
- Tiểu đệ tặng đấy!
Ngụy Phong bĩu môi:
- Ghê thật, tuổi còn trẻ mà đã làm lão đại rồi cơ đấy!
Nói thật cũng chẳng ai tin, Lâm Thiên chỉ biết lắc đầu:
- Lão Ngụy, nhanh lên đi, mày quên hôm nay cả lớp tập trung à? Tám giờ phải có mặt mà giờ đã bảy giờ mười rồi. Mày chuẩn bị nhanh lên, ăn sáng xong là vừa kịp giờ đấy!
- Chết tiệt, mày không nhắc chắc tao cũng quên mất hôm nay phải đến Ma Quỷ Sơn. Hy vọng ở đó có gì đó cổ quái một chút, như thế mới kích thích!
Ngụy Phong hét lớn, rồi vội vã đi đánh răng rửa mặt.