- Lão tam, không lẽ cậu định mặc vest đi dã ngoại đấy à? Hay là lại tăm tia được em nào rồi? Nói thật nhé, lớp trưởng Lý Duy cũng xinh phết đấy chứ?
Ngụy Phong cười nham nhở:
- Lúc lên Ma Quỷ Sơn, chỉ cần có chút chuyện xảy ra, cậu nhảy ra làm anh hùng cứu mỹ nhân, đảm bảo lớp trưởng đại nhân của chúng ta sẽ đổ cậu ngay tắp lự!
Lâm Thiên đảo mắt một cái rồi lập tức vào trong thay đồ.
- Mặc vest đi leo núi, đúng là mình cũng nể mình thật.
Hai người thay quần áo xong, đi ăn qua loa rồi đến ký túc xá nữ. Xe buýt cũng đỗ ở đó, gần hơn một chút, xem như là ưu tiên cho các bạn nữ.
Lúc họ tới, phần lớn mọi người đã có mặt đông đủ.
- Lâm Thiên, Ngụy Phong, hai cậu không mang theo chút đồ nào à? – Lớp trưởng Lý Duy hỏi.
- Lớp đã chuẩn bị thức ăn, còn chuẩn bị cả lều trại rồi, chúng ta còn phải mang gì nữa! Vả lại đi leo núi cũng không nên mang nhiều đồ làm gì cho mệt!
Lâm Thiên lắc đầu nói. Thực ra hắn cần gì phải mang, đồ trong không gian Tinh Giới có thể lấy ra bất cứ lúc nào, nhưng đây đương nhiên chỉ là lý do cho có lệ.
Lớp của Lâm Thiên có ba mươi tám người, thêm cả cô Vân thì là ba mươi chín. Tiêu Bạch và Tả Vân Phi không có ở đây, nên chỉ còn ba mươi bảy người. Xe buýt khá lớn, thoải mái chở tất cả mọi người. Lâm Thiên đương nhiên là ngồi cùng Ngụy Phong, còn Lý Duy lại ngồi cùng Trần Minh. Chỗ ngồi là do Trần Minh sắp xếp, hiển nhiên là hắn có suy tính cho riêng mình. Lâm Thiên hơi nhíu mày, thầm nghĩ tên nhóc Trần Minh này cũng không đơn giản.
- À, trên đường đi khá là buồn chán, mọi người hát vài bài cho vui nhé?
Vân Nhu đề nghị, lời của cô giáo xinh đẹp đương nhiên là rất có trọng lượng.
- Cô Vân hát trước đi ạ!
Lý Duy vỗ tay hưởng ứng. Vân Nhu mỉm cười, cũng không từ chối. Giọng cô vốn đã hay, dĩ nhiên hát cũng không tệ. Mọi người vỗ tay nhiệt liệt. Tiếp theo là lớp trưởng Lý Duy, giọng hát trong trẻo của cô cũng khiến ai nấy đều rất hưởng thụ. Lâm Thiên huých vai Ngụy Phong, khẽ nói:
- Lão Ngụy, giọng ca của Lý Duy hay thật đấy, sao cậu không thử tán tỉnh xem, sau này anh em mình còn có cơ hội nghe ké!
Ngụy Phong nhắm mắt dưỡng thần, coi như không nghe thấy lời của Lâm Thiên.
- Tiếp theo xin mời bạn học Lâm Thiên. Bạn học Lâm Thiên là một cao thủ, tin rằng hát cũng sẽ rất hay đấy nhỉ! – Lý Duy nói, mắt hơi sáng lên.
- Lớp trưởng đại nhân, không hát có được không? Tôi hát dở lắm! – Giọng nói lười biếng của Lâm Thiên vang lên.
- Không được, không được, mọi người đều phải hát mà. Lâm Thiên, cậu là võ lâm cao thủ, chẳng lẽ một bài hát lại làm khó được cậu sao?
Lý Duy vừa nói vừa vỗ tay cổ vũ, mọi người cũng vỗ tay theo. Sau màn biểu diễn tối qua, không ít người đã ôm lòng sùng bái đối với Lâm Thiên, nên tiếng vỗ tay cũng không hề nhỏ chút nào.
- Hay là tôi hát quốc ca nhé, để chúc cho đất nước chúng ta ngày càng giàu mạnh! – Lâm Thiên đứng dậy, hùng hồn nói.
*“Lang yên khởi giang sơn bắc vọng*
*Long khởi quyển mã trường tê kiếm khí như sương*
*Tâm tự hoàng hà thủy mang mang*
*Nhị thập niên túng hoành gian thùy năng tương kháng*
*Hận dục cuồng trường đao sở hướng*
*Đa thiểu thủ túc trung hồn mai cốt tha hương*
*Hà tích bách tử báo gia quốc*
*Nhẫn thán tích canh vô ngữ huyết lệ mãn khuông…”*
Giọng hát của Lâm Thiên ẩn chứa sức xuyên thấu mãnh liệt, thể hiện trọn vẹn khí phách hào hùng vốn có của bài hát, khơi dậy nhiệt huyết nam nhi, khiến mọi người đều vỗ tay nhiệt liệt. Ngay cả Vân Nhu và Lý Duy, hai mỹ nữ xinh đẹp, cũng vô cùng rung động.
Một lúc lâu sau, tiếng vỗ tay mới ngớt. Lý Duy cười duyên nói:
- Lâm Thiên, cậu khiêm tốn quá rồi, hát hay như thế mà còn bảo không biết hát. Cái khí phách hào hùng này được thể hiện quá tuyệt vời!
Lâm Thiên lắc đầu:
- Phàm là người yêu nước, chỉ cần có chút cảm xúc là có thể thể hiện được thôi!
- À, đúng rồi, đến lượt Ngụy Phong. Lâm Thiên hát hay như thế, tin là cậu cũng không kém đâu nhỉ? – Lý Duy nói.
Ngụy Phong vẫn từ từ nhắm mắt. Lâm Thiên liền nói:
- Lão Ngụy, tôi hát rồi đấy, lẽ nào cậu không nể mặt cô lớp trưởng xinh đẹp của chúng ta à?
- Hứ, lớp trưởng xinh đẹp gì chứ, nói linh tinh! – Lý Duy hờn dỗi nói.
Ngụy Phong mở mắt, bất đắc dĩ nói:
- Lão tam, cậu đừng ép tôi có được không? Tôi mà hát thì điên lắm, chắc chắn nếu tôi cất giọng thì xe buýt của chúng ta sẽ lao xuống vực mất!
Một tiếng cười trong trẻo như chuông bạc vang lên, Lý Duy cười nói:
- Ngụy Phong, bọn mình đều rất mong chờ đấy!
- Vì để đảm bảo an toàn tính mạng cho mọi người, bài hát này tôi không thể hát được! – Ngụy Phong bày ra vẻ mặt chai lì nói.
- Lão Ngụy, nếu có kiếp sau lại để cho cậu hát tiếp nhé!
Lâm Thiên cười to, kéo theo một tràng cười lớn vang lên khắp cả lớp.
Cuối cùng Ngụy Phong cũng không hát. Trên xe, ngoài tài xế ra, hắn là người duy nhất có đặc quyền không phải hát.
Ba giờ sau, mọi người đã nhìn thấy Ma Quỷ Sơn.
- Nơi này đã có người đi trước mở đường rồi, mọi người nên chú ý một chút, không được chạy lung tung. Lâm Thiên, Ngụy Phong, phiền hai em đi xem xét một chút. – Vân Nhu nói.
Thật ra bây giờ chỉ cần nhờ Tiểu Linh xem xét một chút là biết có nguy hiểm hay không, nhưng làm vậy thì chuyến đi sẽ mất hết hứng thú. Tuy nhiên, nếu có người xảy ra chuyện, hắn sẽ lập tức dùng nó để dò xét ngay.
Ma Quỷ Sơn cao hơn ngàn mét, sườn núi quanh năm bị mây trắng bao phủ. Nơi đây có rất nhiều đường nhỏ, quả thực rất dễ bị lạc. Theo người dân địa phương, những năm gần đây đã có hơn mười người lên đây mà không trở về. Cảnh sát cũng đã tới xem xét, nhưng cuối cùng không tìm được gì nên đành bỏ mặc.
Xe dừng ở chân núi. Hầu hết mọi người đều lớn lên ở thành phố nên ai cũng vô cùng hưng phấn.
- Mọi người ăn nhẹ một chút rồi chúng ta lên núi. Đến tối, chúng ta sẽ xuống chân núi để đốt lửa trại! – Vân Nhu nói. – Chúng ta không có hướng dẫn viên nên mọi người không được tùy tiện đi vào đường nhỏ, cứ đi theo đường lớn men theo những bậc thang thôi!
Lâm Thiên ngẩng đầu nhìn đám sương mù bao phủ sườn núi, âm thầm nhíu mày. Có lẽ do hàn khí trên ngọn núi này quá nặng, khiến hắn có cảm giác hơi âm u lạnh lẽo.
- Chẳng lẽ thật sự có quỷ?
Lâm Thiên thầm nghĩ, rồi lại bĩu môi, cho là mình vớ vẩn.
- Lão tam, không cần lo lắng, chỉ là một ngọn núi nhỏ thôi. Trước kia ta còn từng bị ném vào rừng rậm nguyên sinh để huấn luyện sinh tồn, đó mới là khổ, mà còn phải ở hơn nửa tháng đấy. – Ngụy Phong bày ra bộ dạng bi thương kể lể. – Nhưng mà so với Tiểu Bạch thì ta còn sướng hơn nhiều, hắc hắc, hắn còn phải ở một quốc gia châu Phi đang có nội chiến hơn nửa năm cơ đấy!
Nghe Ngụy Phong nói, Lâm Thiên cũng bắt đầu thả lỏng, thầm nghĩ nơi này chắc cũng không kinh khủng hơn lũ tang thi được đâu.
Rất nhanh, mọi người đã ăn nhẹ xong và tiếp tục hành trình. Ngụy Phong phụ trách mở đường, còn Lý Duy thì có Trần Minh luôn kè kè bên cạnh ra vẻ bảo vệ. Lâm Thiên và Vân Nhu thì đi ở phía sau.
- Lâm Thiên, cô có cảm giác Ma Quỷ Sơn này có chút âm u! – Vân Nhu nhỏ giọng nói.
- Cô Vân, chắc cô lại nghe người ta đồn thổi linh tinh rồi nên thần kinh có chút căng thẳng thôi. Bây giờ là giữa trưa nắng ấm, lấy đâu ra mà âm u? – Lâm Thiên nói.
Một nam sinh quay lại nói tiếp:
- Huống hồ, trước sau còn có hai đại cao thủ thì chúng ta còn sợ gì nữa!
Vân Nhu nói:
- Có lẽ thần kinh của cô có chút nhạy cảm thật!
Mọi người vừa đi vừa cười nói, rất nhanh đã đến sườn núi. Những đám sương mù nhàn nhạt khiến người ta có cảm giác lành lạnh, đủ để làm một số nữ sinh yếu đuối hơi lo sợ. Mắt họ cứ liếc ngang liếc dọc, chỉ sợ trong bụi rậm hay lùm cây có thứ gì đó đáng sợ lao ra bắt đi. Lâm Thiên nhìn thấy mà âm thầm buồn cười.
Đường núi rất hẹp, mọi người nối đuôi nhau tiến lên. Vân Nhu đi ở phía sau, hơi có chút lo lắng, không nhịn được kêu mọi người đi chậm một chút.
- Cô Vân, có Ngụy Phong đi trước rồi, cô không cần lo lắng quá đâu! – Lâm Thiên cười nói.
Vân Nhu gật đầu, nhìn xung quanh rồi cũng bớt lo lắng một chút. Cô lại hỏi tiếp:
- Lâm Thiên, nếu có dã thú lớn, em có thể đánh chết nó được không?
- Nếu chỉ là dã thú thì chắc chắn không có vấn đề gì! – Lâm Thiên nói, trong lòng lại thầm bổ sung một câu: “Chỉ sợ trong này có ma quỷ gì khác thôi!”
Một đường đi lên, khoảng ba giờ sau, tất cả mọi người đã lên được đỉnh núi.
- Lý Duy, tất cả mọi người đều ở đây cả chứ? – Vân Nhu tìm Lý Duy hỏi.
Lý Duy gật đầu:
- Vâng ạ, tất cả mọi người đều đã lên đây, nhưng khá mệt, chắc phải ngồi nghỉ một lát ạ