Luân Hồi đã bại!
Sinh tử không địch lại dục vọng, sinh tử luân hồi bị phá, Luân Hồi Đế Tôn cũng không chạy trốn, mà là lựa chọn nghênh chiến đến cùng, chứng kiến thời gian, bị một kiếm của Lý Hạo trảm chết.
Cường giả đệ nhất phương đông cứ như vậy chết đi.
"Ngô vương!"
"Đạo Chủ!"
"..."
Tiếng bi thiết vang vọng thiên địa.
Các Đế Tôn thất giai lộ vẻ kinh hãi, đó là các Đế Tôn của Luân Hồi giới vực, giờ phút này, vẻ mặt ai cũng tỏ vẻ không thể tưởng tượng nổi, không dám tin.
Sau khi tự mình giao phong, Luân Hồi đã chết.
Bị Lý Hạo giết chết!
Ngân Nguyệt Vương đi ra từ Tứ Phương vực không bao lâu, thế mà thật sự giết chết Luân Hồi Đế Tôn.
Giờ khắc này, mấy vị Đế Tôn như Bằng Trình càng kinh hãi không gì sánh được.
Nguy hiểm!
Sắp xong đời rồi!
Luân Hồi thế mà bị Lý Hạo giết nhanh như vậy!
Lúc này, Bằng Trình Đế Tôn phun ra một phương thế giới, đó là vì muốn trốn chạy ngay bây giờ, hoàn toàn không còn dám ở lại đây, khi Lý Hạo thấy đối phương muốn bỏ chạy, hắn đã rất suy yếu, nhưng vẫn nhíu mày nói: "Mang theo Luân Hồi giới vực của người nọ đi đi! Ngươi đã đồng ý với Luân Hồi, bây giờ muốn nuốt lời sao?"
Lời này vừa dứt, Bằng Trình Đế Tôn đang muốn bỏ chạy lập tức lộ vẻ kinh hãi.
Chuyện này...
Luân Hồi đều đã bị ngươi giết, người này có ý gì?
Mà Lý Hạo vô cùng bình tĩnh nói: "Đường đường là bát giai mà lại nhát gan như thế sao? Đừng nói ta hiện tại đang cực kì suy yếu, xem như ta ở thời khắc đỉnh phong, nếu trước đó đã hứa thì bây giờ cũng sẽ không làm gì ngươi!"
Bằng Trình Đế Tôn run sợ trong lòng, nhưng giờ khắc này vẫn dừng bước.
Không chỉ là bởi vì những gì Lý Hạo nói, còn có... còn có rất nhiều cường giả trong Luân Hồi giới vực.
Có không ít Đế Tôn thất giai, còn có đại lượng Đế Tôn trung đê giai.
Bây giờ, Luân Hồi đã chết.
Hỗn Thiên giới vực kỳ thật không bị tổn thất gì cả, không có Đế Tôn nào thuộc về Hỗn Thiên giới vực chết đi, sau mấy lần giao phong cũng không có ai chết, người chết đều là Đế Tôn ở khu vực phương đông.
Đương nhiên, sự sắp xếp ở phương đông của Hỗn Thiên giới vực đều bị thiêu rụi!
Nhật Nguyệt, Liệt Thổ, Song Tử, Luân Hồi...
Sắp xếp nhiều thế giới như vậy, giờ đều biến thành hư ảo.
Kỳ thật tổn thất cực lớn!
Giờ phút này, nếu có thể mang về các Đế Tôn còn lại của Luân Hồi giới vực, đó cũng xem như là một công lao, không đến mức không có thu hoạch gì.
Chần chờ trong nháy mắt, hắn ta vẫn dừng bước.
Hai vị bát giai còn lại không dám lên tiếng.
Bằng Trình Đế Tôn cẩn thận từng li từng tí, nhìn thoáng qua Lý Hạo, thời khắc này, Lý Hạo đã cực kỳ suy yếu, Bằng Trình Đế Tôn biết, khi hắn giết chết Luân Hồi, tất nhiên sẽ đánh đổi một số thứ, thế nhưng là... Dù nhìn thấy, giờ khắc này, hắn ta cũng không có can đảm đối nghịch với Lý Hạo.
Thật sự sợ mất mật!
Thổ Linh, Phong Minh, Luân Hồi...
Những Đế Tôn này, ai mà không mạnh?
Kết quả, ai cũng bị Lý Hạo giết chết.
Bá chủ như Long Chiến còn bị Lý Hạo dụng kế lui về Tứ Phương vực, hắn ta nào dám tập kích Lý Hạo lúc này, giờ khắc này, trong mắt hắn ta... Không phải bá chủ thì không thể địch nổi Lý Hạo!
Trừ phi tam đại bá chủ, hoặc là Long Chiến tự mình xuất thủ, nếu không, theo Bằng Trình, Hỗn Độn lớn như vậy, nhưng thật sự sẽ không có ai có thể trấn áp người này!
"Đa tạ... Đa tạ Ngân Nguyệt Vương thành toàn..."
Rõ ràng là kẻ địch lớn nhất, giờ phút này, Bằng Trình lại nói một câu cảm tạ, có chút bất an, vội nhìn về phía những Đế Tôn ở Luân Hồi giới vực, quát khẽ: "Mang người rút lui... Thoát khỏi vũ trụ Luân Hồi..."
Giờ phút này, có Đế Tôn thất giai vô cùng phẫn nộ, nghiến răng nghiến lợi, gầm thét: "Giết hắn, chủ ta..."
Hắn ta nghĩ, giờ phút này, có lẽ còn có cơ hội.
Luân Hồi đã chết, nhưng tất nhiên Lý Hạo cũng bị trọng thương, không thể nào mà không hề hấn gì.
Nhưng sau một khắc, hung quang lấp lóe trong mắt Bằng Trình, ngươi điên rồi sao?
Lúc này còn muốn kích thích đối phương sao?
Loé lên một cái, tốc độ nhanh vô cùng, một tiếng ‘ầm’ vang lên, Đế Tôn thất giai kia trực tiếp bị hắn ta đập chia năm xẻ bảy, giờ phút này ngược lại triển lộ ra thân thể mạnh mẽ, hắn ta quát chói tai một tiếng: "Trước khi chết, Luân Hồi Đế Tôn từng nói bản tọa hãy mang các ngươi rời đi, nếu không... Ai sẽ quan tâm các ngươi chết hay sống? Nhanh, thoát khỏi vũ trụ, đi theo ta!"
Một vị thất giai hoàn toàn không đáng chú ý ở trước mặt hắn ta.
Lý Hạo ngẩng đầu nhìn thoáng qua, Bằng Trình Đế Tôn cũng đang quan sát, nhìn thấy ánh mắt của Lý Hạo, tim hắn ta đột nhiên đập mạnh một cái.
Lý Hạo ngược lại không nói gì.
Hiếp yếu sợ mạnh cũng tốt, hay là gì khác... Những người này cũng không phải người một nhà, còn là cừu nhân của mình, giờ phút này không giết bọn hắn, một mặt là vì đã đồng ý với Luân Hồi, mặt khác là vì thời khắc này, Lý Hạo đã cực kỳ suy yếu.
Vô số giới vực đều đang sụp đổ.
Những ngôi sao thời gian tản ra giờ phút này đã vỡ nát rất nhiều, một số giới vực có tinh thần thể trấn giữ còn tốt, nhưng mấy ngàn tinh thần thể, các giới vực còn lại không người trấn giữ thì giờ phút này đều đang bị phá vỡ.
Lực lượng cường hãn đang tan biến.
Hắn cũng không che giấu gì, trên thực tế, đến giờ phút này, hắn cũng đã chân chính suy yếu, Bằng Trình kỳ thật có thể thấy được.
Mấy người Lôi Đế ngược lại rất lo lắng, bảo vệ Lý Hạo ở giữa, nhưng Bằng Trình Đế Tôn hoàn toàn không muốn phản kích ngay bây giờ.
Lý Hạo hình như cũng không sợ hắn ta phản kích ngay lúc này.
Những Đế Tôn của Luân Hồi giới, mặc dù không cam tâm, nhưng cũng có người sợ hãi, giờ khắc này vẫn bắt đầu thoát ly vũ trụ đại đạo, thậm chí... Thật không dám cưỡng ép phá hỏng.
Luân Hồi vừa chết, tinh khí thần của những người này đều bị Lý Hạo đánh gãy.