Rất nhanh, từng vị Đế Tôn thoát ly vũ trụ.
Mà Bằng Trình Đế Tôn vô cùng căng thẳng, nhìn đại thế giới kia, lo lắng nói: "Thân ta không có giới vực, không tiện mang theo người phàm..."
"Sao cũng được!"
Lý Hạo bình tĩnh nói: "Nếu như thế, Bằng Trình đạo hữu nên sớm ngày trở về, chuyển đạt tới Hỗn Thiên Đế Tôn... Hôm nay, Lý Hạo không phải kẻ địch của Hỗn Thiên, hôm sau, ta sẽ đòi lại mối thù Chư Đế vây công ở Hỗn Thiên giới vực!"
Bằng Trình Đế Tôn hoàn toàn không dám nói câu hù dọa, tuy rằng những gì Lý Hạo nói có chút càn rỡ, nhưng đối với Bằng Trình... Chưa hẳn sẽ không có khả năng.
Một người mới quật khởi mấy năm đã có thể giết chết Luân Hồi, hắn nhả vài câu khiêu chiến, ngươi thực sự dám không tin sao?
Hắn ta không hề nói gì, mang theo hai vị bát giai khác và nhiều vị Đế Tôn nhanh chóng bỏ chạy.
Giờ phút này, hắn ta không hề quan tâm tới nơi nào khác.
Nhưng giờ phút này... Nơi xa, tiếng rống giận dữ của Cực Băng Đế Tôn lại vang vọng thiên địa: "Súc sinh! Các ngươi cứ đi như thế sao?"
"Đáng chết!"
"Khốn kiếp!"
Hắn ta điên cuồng, hắn ta thê lương gầm thét.
Bởi vì trong khoảng khắc Luân Hồi bị đánh bại... tối thiểu năm sáu vị Đế Tôn bát giai đã chạy mất.
Đúng vậy, bên Lý Hạo chưa kịp đi cứu viện, cũng không có thời gian, thế nhưng trong khoảng khắc khi Luân Hồi chết đi, ít nhất năm sáu vị Đế Tôn bát giai đều sợ mất mật mà chạy trốn!
Sợ Lý Hạo sẽ đi đến đây cứu viện.
Cho nên, trong chớp mắt đã chạy mất một nhóm người.
Hiện tại, khi Bằng Trình cũng muốn rút lui, một số Đế Tôn vốn còn đang kiên trì, khi thấy đại thế đã mất thì đồng loạt trốn chạy, Cực Băng Đế Tôn ngược lại cũng muốn chạy, nhưng hoàn toàn không có cơ hội.
Nhân Vương vẫn luôn tập trung đánh hắn ta!
Giờ khắc này, Nhân Vương cũng tàn nhẫn không gì sánh được, nghiến răng nghiến lợi, càn rỡ cười to: "Mẹ nó, ngươi chạy đi? Ngươi chạy thế nào được! Người khác đều không ra mặt, ngươi có thể ra mặt đúng không?"
Hắn ta hoàn toàn không quản những người khác, chỉ điên cuồng vung đao về phía đối phương!
Giờ khắc này, không ai ngăn cản hắn ta.
15 vị Đế Tôn bát giai, hai vị bát giai của Cực Băng giới bị giết, mà nhóm Chí Tôn chém giết cho tới bây giờ cũng giết chết được một vị, chết mất ba vị, hiện tại đã chạy trốn gần hết, cũng chỉ có gia hỏa này không may, bị để mắt tới, chạy thế nào cũng không chạy thoát nổi.
Cực Băng Đế Tôn hoảng hốt: "Ta đầu hàng, ta nguyện ý đầu hàng..."
Trải qua trận này, liên minh phương đông đã hoàn toàn tan rã!
Nếu hắn ta chết, phương đông bây giờ chỉ có 11 vị bát giai.
Ban đầu còn rất nhiều, còn dám chiến một trận, nhưng 11 vị còn lại thực sự có can đảm đối nghịch với Tân Võ Ngân Nguyệt sao?
Nói đùa!
Có lẽ, lần này, không ít người đều sẽ rời khỏi nơi đây, chạy đi thật xa, thậm chí từ bỏ vũ trụ.
"Muộn rồi!"
Nhân Vương rống to một tiếng, lần này, không biết là nổi giận bởi vì Lý Hạo ở đầu ngọn gió, hay là nổi giận bởi vì Cực Băng đến bây giờ vẫn chưa chết.
Trường đao triệt để đứt đoạn!
Thiên địa giống như biến thành Luyện Ngục, một đao điên cuồng chém ra, thế giới băng phong của Cực Băng Đế Tôn trong nháy mắt vỡ nát, Cực Băng Đế Tôn lúc này cũng đã vô cùng tuyệt vọng, điên cuồng chửi mắng: "Hỗn Thiên, Ngũ Hành, Xuân Thu... Các ngươi đều là súc sinh... Ai mà tin các ngươi thì người đó đang tìm chết..."
Hắn ta tin tưởng lời nói của tam đại bá chủ, nói có thể diệt Tân Võ và Ngân Nguyệt, có thể làm cho Cực Băng của hắn ta thống nhất phương đông.
Kết quả, đánh rắm.
Đây chính là kế hoạch của các ngươi sao?
Chết mất một đám bát giai!
Ngay cả Luân Hồi cũng bị giết, bây giờ... Ta cũng muốn bước theo gót Luân Hồi, biết vậy chẳng làm, sớm biết có kết cục này, lúc trước còn không bằng hợp tác với Luân Hồi, nếu bọn hắn hợp tác với nhau thì đã thống nhất phương đông từ lâu.
Hiện tại lại chia năm xẻ bảy, Luân Hồi hủy diệt, mình... Cũng sắp chết theo.
Ầm ầm!
Nương theo tiếng nổ kịch liệt, Cực Băng Đế Tôn còn đang chửi mắng đã hoàn toàn chết đi, trước khi chết, hắn ta vẫn không cam lòng, không cam lòng mình chết hèn mọn như vậy.
Nhân Vương kịch liệt thở dốc, cười lạnh một tiếng.
Ba tên ngu Cực Băng đều đã chết.
Đúng vậy, trong mắt hắn ta, mấy tên này chính là cực kì ngu xuẩn, bọn hắn... Thế mà mưu toan thống nhất phương đông?
Các ngươi xứng sao?
Có năng lực này sao?
Để tam đại bá chủ sử dụng như vũ khí, còn không bằng Luân Hồi, Luân Hồi tốt xấu còn có chút quyền chủ động, còn điều động rất nhiều bát giai tham chiến, ba tên ngu Cực Băng thì móc rỗng hết vốn liếng, không được lợi gì liền bắt đầu bán mạng cho tam đại bá chủ, bây giờ... Không còn có cái gì nữa.
Hắn ta nghiêng đầu nhìn về phía nơi xa, bên kia là chiến trường của Lý Hạo.
Nhân Vương hộc một ngụm máu, xì một tiếng khinh miệt, không nhịn được chửi nhỏ một tiếng: "Tên hỗn đản... sao làm được vậy?"
Đúng vậy, hắn ta thật sự rất bất ngờ.
Lý Hạo thế mà liên tiếp giết chết bọn Luân Hồi, không thể tưởng tượng nổi.
Chí Tôn thở dốc, Đại Đạo Thư đã có chút bị tàn phá, giờ phút này, ông cũng nhìn thoáng qua hướng bên kia, bật cười, nói khẽ: "Hắn... Phá thời gian!"
Nhân Vương gật đầu.
Hắn ta cảm nhận được, có chút thổn thức: "Là chuyện tốt, nhưng... Kỳ thật vẫn có chút đáng tiếc, nếu không có khả năng khôi phục, vậy thì càng đáng tiếc, Chư Thiên đạo tràng của gia hỏa này... Chỉ sợ cũng xem như là đồ phế bỏ."
Giờ phút này, hắn ta nhìn về phía phương hướng của Tứ Phương vực.
Lôi kiếp bên kia cơ hồ đã tiêu tán.
Một thân ảnh ở bên ngoài Tứ Phương vực, như thể bao phủ toàn bộ Tứ Phương vực, đó là Long Chiến.
Giờ phút này, trên không Tứ Phương vực.
Long Chiến đánh tan tất cả lôi kiếp, có chút thở dốc, nhìn về phía nơi xa, trong tay đang nắm lấy một viên thần văn, đang không ngừng dao động, rất nhanh đã hóa thành Lý Hạo hiện lên ở trước mắt gã.