Thời khắc này, vẻ mặt Lý Hạo vô cảm, chỉ yên lặng nhìn gã, trước mặt hắn hiển hiện từng tầng rào chắn, vô số lực tín ngưỡng và lực lượng trật tự điên cuồng cuốn tới, phương tây là địa điểm tốt.
Ở nơi khác, muốn hội tụ nhiều lực lượng trật tự như vậy, đó là chuyện không thể.
Vả lại cũng không có đơn giản như vậy.
Dù sao lòng người quá phức tạp, nhưng nơi đây... Đơn giản hơn nhiều, Hỗn Thiên đã chuẩn bị tốt mọi nội tình, thậm chí mẫn diệt hết mọi tâm tư phức tạp, người phương tây là người ngây thơ nhất.
Lúc này, Long Chiến đang đánh nổ từng tầng rào chắn cũng như những lực lượng quy tắc liên tục hiển hiện.
Gã nổi giận!
"Hỗn Thiên!"
Tên khốn kiếp, ngươi không có biện pháp nào sao?
Ngươi cứ để mặc Lý Hạo mưu đoạt phương tây của ngươi sao?
Rốt cuộc là sân nhà của ngươi, hay là của Lý Hạo?
Tiếp tục như thế, khi Lý Hạo hội tụ đủ lực lượng trật tự, có lẽ... hắn thật sự có thể tru sát mình.
Thời khắc này, Long Chiến đã có chút nóng nảy.
Nếu tiếp tục như thế này, Hỗn Thiên vô lực ngăn cản, gã... Sẽ không đợi tới khi Lý Hạo hội tụ đủ lực lượng trật tự, mượn được lực lượng phương tây để tru sát mình, gã chỉ có thể rút lui.
Lúc này, Hỗn Thiên cũng đang nhanh chóng truyền ra ý chí của mình khi đang đứng trước sự vây công điên cuồng của hai đại cường giả, quát khẽ nói: "Không cần lo lắng, ta sẽ đoạt lại quyền khống chế, Lý Hạo, ngươi là đang tự chui đầu vào lưới!"
Một cỗ lực lượng hắc ám lan ra.
Lực lượng trật tự vốn đang vô cùng thuần khiết, bỗng nhiên bị hắc ám lây nhiễm, lan tràn, lao thẳng đến các giới.
Ta chỉ hấp thu hắc ám trong lòng bọn họ!
Chỉ cần hắc ám xâm lấn, những người này sẽ không bởi vì một câu nói đơn giản của ngươi mà tín ngưỡng ngươi, Lý Hạo, ngươi vẫn quá non, trái lại, ta ngược lại thật ra có thể mượn cơ hội hoàn toàn khống chế được ngươi.
Ta hấp thu hắc ám, ta tất nhiên có thể trả lại hắc ám!
Từng luồng ý chí hắc ám nhanh chóng trở về theo phương hướng phát ra lực lượng trật tự.
Dũng mãnh lao đến thế giới của vô số Nhân tộc.
Giờ khắc này, vạn giới phương tây đều đang bị hai người khống chế, vô số tu sĩ cũng chỉ như là đồ chơi con rối trong tay hai người, tùy ý điều khiển.
Sau khi lực lượng hắc ám trở về, xâm lấn... lực lượng trật tự Lý Hạo không ngừng hội tụ đã bắt đầu đình trệ, có chút rung chuyển.
Lòng người tan tác, có ý nghĩ của bản thân, không còn tín ngưỡng, vậy sẽ không dễ điều khiển.
Hỗn Thiên có chút thở phào nhẹ nhõm, Long Chiến cũng thế.
May quá!
Nếu Hỗn Thiên không hề có lực phản chế, vậy sẽ khiến người ta quá thất vọng.
Thời khắc này, trên mặt Lý Hạo xuất hiện sắc màu, nhìn Hỗn Thiên, lắc đầu: "Hỗn Thiên, thật vất vả mới chế tạo được phương tây cực lạc, hôm nay, ngươi muốn tự mình biến phương tây trở về cội nguồn sao?"
Lực lượng hắc ám lại tràn lan, chuyện này cũng chứng tỏ Hỗn Thiên đã trả về tất cả dục vọng, dã tâm, hắc ám đã bị mẫn diệt.
Phương tây cực lạc sẽ không còn tồn tại nữa.
Vẻ mặt Hỗn Thiên lạnh nhạt: "Tru sát ngươi, hoặc là khống chế ngươi, sau đó thu về lại, mọi thứ tất nhiên sẽ như cũ! Mất khống chế trong khoảng thời gian ngắn thì có thể ảnh hưởng cái gì?"
Mơ tưởng dao động ta!
Nhân Vương căn bản không để ý tới cuộc đối thoại của hai người bọn họ, thừa dịp lực lượng hắc ám của Hỗn Thiên đã tiêu tán một phần, lúc này, hắn ta dường như đã nắm bắt được cơ hội, điên cuồng vung vẩy đại đao, cường sát về phía đối phương!
Lúc này, Nhân Vương hoàn toàn không lên tiếng.
Không đánh lại, hắn ta mới bực bội lải nhải không ngừng, nhưng nếu đánh được, hắn ta từ trước đến nay đều là đánh chết trước rồi nói tiếp.
Khi hắn ta nói nhiều cực kì, chứng tỏ hắn ta sẽ không địch lại đối phương, muốn quấy nhiễu đối phương, khi hắn ta bắt được cơ hội thì sẽ không mắng chửi người nữa, phải chăng Nhân Vương có thể địch nổi đối thủ hay không thì phải xem hắn ta có nói nhiều hay không.
Điểm này, Lý Hạo rất rõ.
Hỗn Thiên quấy nhiễu Lý Hạo khống chế trật tự, nhưng cũng khiến thực lực của mình xuất hiện sự suy yếu ớt, giờ phút này, Nhân Vương không hề nương tay, bắt lấy chiến cơ cũng là phương thức chiến đấu Nhân Vương am hiểu nhất.
Vạn đạo hiện ra, tự thân là vạn đạo, vạn đạo triều bái chính hắn ta.
Nội thế giới vờn quanh thiên địa, bao phủ Hỗn Thiên, Hỗn Thiên hơi biến sắc, hơi có chút đau đầu, Lý Hạo và Nhân Vương đều còn rất trẻ, nhưng hắn ta cũng không quá nguyện ý trêu chọc hai người này.
Ai cũng cực kì điên cuồng!
Tuổi càng lớn càng sợ chết, tuổi càng trẻ... Càng không biết nặng nhẹ, dường như không quan tâm sinh tử.
Mà Long Chiến nhìn một chút hắc khí hiển hiện trên mặt Lý Hạo, gã thở phào, thủ đoạn không ít, đáng tiếc, hắn vẫn đánh giá thấp Hỗn Thiên, dù Hỗn Thiên giờ phút này để lộ sơ hở cho Nhân Vương, nhưng Lý Hạo ngươi... Lần này được xem trò hay rồi!
Lý Hạo lại lộ ra dáng vẻ tươi cười.
Hắn nhìn Long Chiến, xuất kiếm ngăn cản, Trật Tự Thiên Sách vẫn hiện lên ở trước người, làm tấm chắn, ngăn cản Long Chiến tiến công, mà hắn thì tiếp tục hội tụ lực lượng trật tự có chút hắc ám.
Long Chiến điên cuồng xuất kích!
Rầm rầm rầm!
Thời khắc này, Trật Tự Thiên Sách đã bị gã đánh đến mức không ngừng rung động, có vài vết rách hiển hiện, Long Chiến càng thêm hung mãnh, giờ phút này, dường như hung tính của gã đã hoàn toàn bị kích thích.
"Xé rách cho ta!"
Ầm ầm!
Trật Tự Thiên Sách đã có chút rạn nứt vì lúc trước đã bị mấy người Lý Hạo đánh, giờ khắc này, vết rách hình như còn nhiều hơn.
"Răng rắc..."
Tiếng vỡ vụn yếu ớt bắt đầu hiện ra.
Long Chiến vui mừng!
Đánh nổ Trật Tự Thiên Sách, chẳng những Lý Hạo phải xong đời, Hỗn Thiên cũng sẽ bị suy yếu, cũng không còn cách nào khống chế trật tự, coi như có thể thì cũng cần ngưng tụ lực lượng trật tự một lần nữa.
Nhất cử lưỡng tiện!
Lần này, gã càng thêm dùng sức, càng thêm dụng tâm.
Mà rất nhanh, vết rách lại mở rộng hơn.
Lý Hạo đã dung nhập đạo Trật Tự ho khan một tiếng, máu lại chảy ra, xen lẫn đại lượng sắc màu, hắn buồn bã nói: "Nếu đánh nổ thật, lát nữa Hỗn Thiên thắng chúng ta thì hắn ta có thể sẽ đánh nổ bộ tộc Hỗn Độn ngươi!"
Long Chiến bình tĩnh, không nói gì.
Đến lúc đó rồi tính.
Xuất trảo!
Ầm!