Đạo Nhục Thân bộc phát lần nữa, cường hãn vô biên.
m thanh rạn nứt của Trật Tự Thiên Sách vang lên, bên kia, Hỗn Thiên có chút nhíu mày, nhưng không nói gì, giờ phút này, không đánh vỡ Trật Tự Thiên Sách, có lẽ... Long Chiến cũng không làm gì được Lý Hạo.
Mà hắn ta đang bị Nhân Vương dây dưa, trong lúc nhất thời cũng khó dạy dỗ Lý Hạo.
Còn không bằng đánh nổ trước, khiến Lý Hạo trọng thương rồi tính tiếp.
Mà giờ khắc này, Lý Hạo lại kiếm chuyện!
Thần văn đang tràn lan rơi vào các giới ở phương tây!
Giờ phút này lại bắt đầu tràn lan ra linh tính nhàn nhạt, linh tính trật tự xen lẫn hắc ám hỗn loạn bắt đầu tràn lan ra.
...
Biên giới phương tây.
Hỗn Loạn Đế Tôn đang bí mật quan sát, vẫn còn tiếp tục tránh né dò xét, bỗng nhiên có chút nhướng mày, trong lòng khẽ động, trong hư không, trật tự đang tiêu tán, hắc ám đang xâm lăng, lực lượng hỗn loạn điên cuồng dao động.
Hỗn Loạn chi linh vốn đã bị chính hắn ta mẫn diệt, giờ phút này lại bắt đầu hội tụ, vả lại, tốc độ cực nhanh!
Dường như... Lúc nào cũng có thể khôi phục!
Hỗn Loạn Đế Tôn khẽ giật mình, sau một khắc, dường như đã hiểu được điều gì, trật tự, giờ phút này vẫn do Lý Hạo khống chế, nhưng trật tự của Lý Hạo bị hắc ám xâm lược, Hỗn Thiên cũng vì cướp đoạt quyền khống chế phương tây với Lý Hạo mà không ngừng giải phóng dục vọng và hỗn loạn hắc ám nguyên thủy...
Lập tức kích thích toàn bộ Hỗn Độn lâm vào hắc ám và hỗn loạn.
Còn có một nhóm cường giả đang điên cuồng chém giết, dẫn đến Hỗn Độn càng thêm hỗn loạn, linh tính mới bị mẫn diệt trước đó không lâu, giờ phút này, đang điên cuồng khôi phục!
Hỗn Loạn Đế Tôn biến sắc.
Chuyện này... Thật nhanh!
Tiếp tục như thế, rất nhanh, hắn ta có thể sẽ khôi phục được chiến lực trước đó, trở thành cường giả đỉnh cấp, không kém gì thời điểm giao thủ với Hỗn Thiên lúc trước.
"Lý Hạo?"
Hắn ta thì thào một tiếng, gia hỏa này... Là cố ý, hay là vô ý?
Thần văn của hắn ta tản ra các phương thiên địa, giờ phút này đang tràn lan linh tính, thúc giục linh tính hỗn loạn tăng trưởng.
Hỗn Loạn Đế Tôn thay đổi sắc mặt không ngừng!
Hắn ta vốn không còn linh tính, chỉ là bát giai bình thường mà thôi, thực lực như vậy, đừng nói tham dự cuộc chiến của mấy vị bá chủ, ngay cả cuộc chiến giữa nhóm người Chí Tôn, hắn ta cũng sẽ không thể tùy tiện gia nhập.
Nếu không... Sẽ chết đó, sẽ thua thiệt lớn.
Nhưng khi linh tính không ngừng khôi phục, hỗn loạn lần nữa hội tụ, mình có lẽ sẽ nhảy lên trở thành người mạnh nhất, bởi vì lực lượng hắc ám của Hỗn Thiên đã trôi đi rất nhiều, trật tự đã bị người khác cướp đoạt, còn có thêm Nhân Vương và Xuân Thu đang vây giết hắn ta...
Giờ phút này, hắn ta đã tiêu hao khá nhiều.
Đến lúc đó... mình ngược lại sẽ thành người mạnh nhất?
Trong lòng của hắn ta có chút kích động, lại có chút kiêng kị.
Lý Hạo!
Hắn nhất định... Là cố ý.
Hắn muốn làm gì?
Hắn muốn để ta làm cái gì?
Hỗn Loạn Đế Tôn biến sắc, Lý Hạo muốn khôi phục linh tính cho mình để đối phó Hỗn Thiên sao?
Dựa vào cái gì!
Đối phó Hỗn Thiên, cho hắn cơ hội khai thiên sao?
Ta dựa vào cái gì mà phải giúp Lý Hạo, đều không phải là thứ tốt lành gì, Hỗn Độn này sẽ không có người tốt, Hỗn Thiên không phải, mình không phải, Lý Hạo cũng không phải.
"Trông cậy vào việc ta sẽ xuất thủ?"
Hỗn Loạn cười lạnh, làm sao có thể!
Các ngươi đấu đi, tốt nhất lưỡng bại câu thương, ta ngược lại thật ra phải cám ơn ngươi, Lý Hạo, nếu ta khôi phục chiến lực đỉnh phong... Vậy sau khi hai người các ngươi lưỡng bại câu thương, có lẽ, đó mới là cơ hội của ta!
Hắn ta đang thầm nghĩ, lực lượng hỗn loạn bốn phía càng ngày càng mạnh!
Linh tính vốn đã biến mất đang điên cuồng hội tụ, tốc độ nhanh vô cùng, Hỗn Loạn thấy thế thì biến sắc, thật mẹ nhà hắn nhanh!
Chạy trước thôi!
Chạy rồi tính.
Nếu không, đợi chút nữa linh tính hội tụ, có lẽ ta sẽ bị ai đó cảm giác được, một khi phát hiện mình ở đây, tên Hỗn Thiên kia cảm thấy có phần kiêng kị, thả Lý Hạo để ra tay với mình, vậy thì không tốt lắm.
Mặc dù sau khi linh tính khôi phục thì hắn ta không sợ đối phương, nhưng sao phải trở thành tấm mộc cho Lý Hạo chứ?
Ngay khi hắn ta muốn bỏ chạy...
Bỗng nhiên sắc mặt hắn ta hoàn toàn thay đổi!
Ngay trong chớp mắt này, vô số linh tính đã nhanh chóng hội tụ!
...
Ngay một khắc này, Trật Tự Thiên Sách vẫn luôn ngăn cản đối phương, rốt cuộc đã bị Long Chiến đánh nổ!
Một tiếng ‘ầm’ vang lên, Trật Tự Thiên Sách trong nháy mắt vỡ nát.
Mà Lý Hạo bay ngược ra sau, xương cốt toàn thân đều đã bị đứt gãy, huyết nhục bị vỡ nát, trật tự có chút sụp đổ.
Trong lúc đó!
Ngay khi Trật Tự Thiên Sách sụp đổ, bỗng nhiên, một cỗ lực lượng hỗn loạn cường đại không gì sánh được trong nháy mắt bộc phát ngay ở nơi cách mấy người họ không xa, Hỗn Loạn Đế Tôn trong bóng tối không nhịn được mắng thầm một tiếng!
Mẹ kiếp!
Trật Tự Thiên Sách nát rồi sao?
Trật tự sụp đổ?
Sao lại nhanh như vậy!
Trật tự và hỗn loạn đối lập với nhau, khi trật tự sụp đổ, toàn bộ phương tây dường như lập tức mất hết tất cả lực lượng trật tự, mà lực lượng hỗn loạn trong nháy mắt tăng vọt!
Lập tức, Hỗn Loạn chi linh hiển hiện, khí tức của Hỗn Loạn Đạo Chủ đã không thể che giấu.
Trong chốc lát, một cỗ khí tức mạnh mẽ không gì sánh được nổi lên.
Nơi xa, Hỗn Loạn Đế Tôn có chút bất đắc dĩ, có chút xấu hổ, thanh âm truyền vang: "Ta chỉ đi ngang qua xem thử thôi, không hề có ý tham dự tranh đấu giữa các ngươi..."
Hắn ta nói cong liền muốn rời khỏi!
Mẹ nhà hắn, hắn ta cũng không muốn tham dự vào.
Làm áo cưới cho người ta!
Trước đó vì thoát khỏi sự khống chế của các cửu giai khác, ngay cả linh tính hắn ta cũng tự bạo, có thể thấy được hắn ta cũng không ngốc, sao lại để Lý Hạo biến mình thành con mồi, làm bia đỡ đạn!
Lý Hạo tính toán nhiều, nhưng ta... Không vào tròng đâu!
Hỗn Loạn thầm nghĩ, chạy trốn trước rồi tính, linh tính của ta đã khôi phục, sau này ngược lại không dễ tránh khỏi những cửu giai kia, nhưng cũng có lợi có hại, bây giờ, thực lực của hắn ta lại khôi phục được như lúc đối chiến với Hỗn Thiên trước đó.
Lần này, mọi người lưỡng bại câu thương, ta chính là cường giả đệ nhất Hỗn Độn!