Giang Chu nhịn không được mà bật cười thành tiếng: “Sao cô cũng mê tín giống như mẹ tôi vậy?”
“Tôi là mỹ nữ thanh xuân vô địch, làm sao lại giống mẹ của cậu?”
Giang Chu chuyển đề tài: “Ồ đúng rồi, Tô Nam đâu rồi?”
Doãn Thư Nhã đáp: “Tiểu Nam Nhi đi ra ngoài bàn chuyện làm ăn rồi, dạo này càng ngày càng nhiều khách hàng, thế nhưng giường bệnh không đủ, cho nên Tiểu Nam Nhi đi qua công ty thiết bị y tế rồi.”
Giang Chu cười nói: “Không ngờ Tô Nam thật sự rất thích hợp với chuyện kinh doanh nha.”
Doãn Thư Nhã ngẩng đầu nhìn Giang Chu: “Không phải trước kia cậu có mắt nhìn ngọc, chỉ liếc mắt đã chọn trúng Tiểu Nam Nhi sao? Chắc là phải thấy Tiểu Nam Nhi có thiên phú chứ?”
Giang Chu hơi sững sờ: “Ai nói với cô như vậy?”
Doãn Thư Nhã chớp mắt: “Chính Tiểu Nam Nhi đã nói như vậy nha.”
“Nói bậy! Khi đó là do tôi muốn xem khiêu vũ cho nên mới giữ Tiểu Nam Nhi lại, cái gì gọi là có mắt nhìn ngọc chứ?”
Doãn Thư Nhã cười nói: “Thì ra là cậu thấy người ta xinh đẹp, lại biết khiêu vũ cho nên mới giữ người ta lại?”
Giang Chu không khỏi dựa lưng vào ghế: “Khi đó tôi mới gây dựng sự nghiệp, trong lòng còn chưa có kế hoạch gì, chỉ có thể đi một bước tính một bước.”
“Cho nên?”
Giang Chu: “Tôi dùng một khoản tiền, vừa có thể thuê một nhân viên, vừa có thể xem khiêu vũ, cớ sao lại không làm?”
“Cho nên cậu đã có ý tưởng không an phận từ đầu rồi à?”
Giang Chu bỗng nhiên nghiêng người về phía trước: “Tôi cảm thấy cô nói ngược rồi.”
Doãn Thư Nhã chớp mắt vài cái: “Là sao?”
“Tôi hoài nghi khi Tô Nam đi ngang qua cửa hàng trà sữa đó, cô ấy đã thấy tôi quá đẹp trai, cho nên mới đẩy cánh cửa đó, rồi hỏi tôi có thể làm thêm ở đó hay không.” Giang Chu nhướn mày: “Kết quả là khi đó tôi không có quá nhiều kinh nghiệm sống, làm người quá ngây thơ, nên không cẩn thận mà dính bẫy của Tô Nam.”
“???” Doãn Thư Nhã trợn tròn mắt lên: “Cậu cảm thấy mình đang nói tiếng người sao? Cậu cho rằng mình rất đẹp trai á?”
Giang Chu nhún vai: “Vậy tôi cũng không rõ Tô Nam nghĩ như thế nào, nhưng đúng là tôi cảm thấy cô bé này có mưu đồ từ trước.”
Doãn Thư Nhã bỗng nhiên liếc mắt nhìn ra phía sau một cái: “Ồ, vậy ý của cậu là, Tô Nam đi làm thêm là vì muốn quyến rũ cậu?”
“Ừm, rất có thể là như vậy, chắc là liếc mắt một cái liền nhận ra tôi là một thanh niên tài tuấn rồi.”
Doãn Thư Nhã mỉm cười: “Ồ, vậy từ ban đầu Tô Nam đã muốn ở chung một chỗ với cậu rồi đúng không?”
“Bằng không thì vì sao Tô Nam lại khiêu vũ cho tôi xem, đúng không? Cô bé này rất có mưu mô, kết quả là tôi thật sự không cẩn thận nên mới để cô ấy toại nguyện.”
Trong khi Giang Chu nói chuyện, hắn đột nhiên cảm thấy lỗ tai của mình tê rần.
Hắn quay đầu nhìn lại, Tô Nam đang đứng ở sau lưng của hắn, dùng tay véo lỗ tai của hắn.
“Tên boss khốn khiếp này, thì ra là như vậy à, là do em nhìn thấy anh đẹp trai, cho nên em mới đẩy cánh cửa đó để xin làm thêm?”
“Sao em lại về rồi? Đi không có tiếng động gì cả, muốn dọa chết người sao?”
Tô Nam hừ hừ hai tiếng, ném túi công văn vào trong ngực Giang Chu: “Nếu như em không lén lút đi vào, thì còn không biết anh nói xấu em như vậy đâu.”
Giang Chu lại cười hì hì: “Vừa rồi là do anh cảm thấy bầu không khí trong phòng làm việc quá nặng nề, cho nên kể chuyện cười, trêu chọc Doãn phú bà một chút thôi.”
“Không biết xấu hổ, Tư Nhược dạo này thế nào?”
“Vẫn rất tốt, rất ngoan ngoãn, chỉ là không phối hợp uống sữa bò.”
Tô Nam hỏi: “Cũng sắp sinh rồi nhỉ, không biết sinh vào năm nay hay là năm sau?”
“Chắc là Giang Đường sẽ được ra đời vào đầu năm sau.”
Tô Nam gật đầu: “Vậy em sẽ tìm thời gian để chạy qua thăm Tư Nhược.”
Doãn Thư Nhã cũng nói theo: “Vậy chị sẽ đi cùng với em.”
Giang Chu lại nói: “Gần đây thì không cần, cũng sắp sang năm mới rồi, nơi này của hai người cũng rất bận rộn. Chờ Giang Đường ra đời thì hai người qua cũng được.”
Doãn Thư Nhã gật đầu: “Vậy cũng được, tôi rất muốn xem con của cậu và Tư Nhược sẽ có dáng vẻ thế nào.”
Tô Nam nghe thế liền ngẩng đầu: “Tên này nhất định sẽ kéo điểm của con gái xuống.”
Giang Chu chép miệng một cái: “Em thông cung với Đinh Duyệt rồi à? Sao hai người nói y hệt nhau vậy?”
Tô Nam bĩu môi: “Bởi vì đây là sự thật nha, Phùng Tư Nhược người ta xinh đẹp đến mức nào chứ, còn anh nhìn lại bản thân anh xem.”
Giang Chu không buồn nói: “Thôi quên đi, không nói chuyện này nữa, ăn tết chúng ta tụ tập nhé?”
Tô Nam hơi khó hiểu: “Anh không cần ở cùng với Phùng Tư Nhược à?”
“Có phải chỉ có một ngày tết đâu, hơn nữa hai người đi qua bệnh viện đó cũng được mà.”
Doãn Thư Nhã cũng không có ý kiến gì: “Dù sao thì trước kia tôi đều ăn tết một mình, nhiều người cũng sẽ náo nhiệt hơn một chút.”
Tô Nam cũng gật đầu: “Chỉ cần không quấy rầy Tư Nhược nghỉ ngơi là được.”
Giang Chu cười nói: “Được rồi, vậy cứ quyết định như thế nhé.”
Chương 1002 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]