Trong chớp mắt, ngày hội tân xuân đã đến.
Bắc Hải lại có một trận tuyết ra dáng, nhìn qua cũng rất có mùi vị.
Ngày 25 tháng 12 âm lịch, quý bà Viên Hữu Cầm ngồi máy bay trở về Lâm Giang.
Dù sao nhân viên y tế ở nơi này cũng rất chuyên nghiệp, đại đa số thời gian bà đều không thể chen được tay vào.
Có thời gian này, còn không bằng trở về nhà dạy dỗ Giang Hoành Sơn đang vụng trộm uống rượu.
Trong khoảng thời gian mình đi chăm sóc tiểu Tư Nhược, ông ấy nhất định đã uống lên tận trời.
Trước kia, một ngày còn gọi ba cú điện thoại, hỏi khi nào mình trở về.
Hiện giờ thì tốt rồi, ba ngày đều không gọi một cuộc.
Quý bà Viên Hữu Cầm quyết định trở về nhà, sẽ tiến hành giáo dục cho Giang Hoành Sơn nhớ sâu.
Sau đó, Giang Chu lén lút gọi điện thoại cho cha ruột, bảo ông vội vàng dọn dẹp nhà cửa một chút, vứt hết chai rượu ở nhà đi.
Sau khi nghe xong, Giang Hoành Sơn gọi thẳng con trai ngoan, sau đó mới bắt đầu dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ.
Nhưng bất hạnh thay, khi ông mới tìm được tất cả chai rượu ở trong nhà, còn xếp đầy ở trong phòng khách, chuẩn bị gọi đồng nát đến để khuôn đi, xem có thể bán được bao nhiêu tiền.
Kết quả là đồng nát còn chưa đến, quý bà Viên Hữu Cầm đã đến trước.
Theo Giang Hoành Sơn tiên sinh miêu tả, khi quý bà Viên Hữu Cầm nhìn thấy khắp phòng khách đều là rượu và rượu, thì khóe miệng của bà liền co quắp vài cái.
Khá lắm, từng lớp từng hàng này, có trắng có màu, làm cho quý bà Viên Hữu Cầm lập tức bùng nổ.
Chuyện sau đó thì Giang Chu không biết, bởi vì hắn không dám hỏi.
Cùng lúc đó, Tô Nam và Doãn Thư Nhã mua rất nhiều hàng tết rồi đưa đến phòng bệnh của Phùng Tư Nhược.
Mặc dù phải ăn tết ở trong bệnh viện, vì tránh cho đứa bé ra đời trong tết âm lịch.
Có điều, vẫn cứ phải chuẩn bị đầy đủ đồ tết.
Đại đa số những thứ Tô Nam mua đều là đồ ăn vặt.
Ví dụ như là chân gà ngâm tiêu, thịt bò khô, khoai tây chiên, còn có socola, các loại hạt và mứt, thạch và bánh kẹo… vân vân.
Giang Chu nhìn thấy một đống đồ ăn vặt này, lại nhớ đến những câu quảng cáo tẩy não ở trên ti vi.
Còn Doãn Thư Nhã thì mua các loại vật dụng hàng ngày dành cho trẻ nhỏ, quần áo nhỏ này, giày nhỏ này, núm vú cao su nhỏ này… chuyện này liền để cho người ta nhận ra tính cách khác nhau của hai người.
Tô Nam mua đồ ăn vặt là bởi vì nàng vốn chính là một cô bé rất thèm ăn, hơn nữa, tất cả những món ăn vặt này đều là những món nàng thích ăn.
Doãn Thư Nhã mua đồ, thì là suy tính từ góc độ của người trưởng thành, nàng thành thục hơn một chút.
Nàng biết sau khi đứa bé được sinh ra, nhất định sẽ cần dùng những thứ này.
Cho nên đại bộ phận thứ nàng mua đều là từ cái suy tính này.
Có điều, Phùng Tư Nhược nhìn thấy đám đồ ăn vặt mà Tô Nam mua, thì biểu cảm trở nên vừa hưng phấn vừa mất mát.
Hưng phấn là bởi vì nàng ăn bữa ăn cho phụ nữ có thai nhiều tháng rồi, lâu lắm rồi chưa được ăn mấy thứ này.
Mất mát là bởi vì, dù Tô Nam có mua đồ ăn vặt cho nàng, thì nàng cũng không ăn được.
Bởi vì chắc chắn là Giang Chu sẽ không cho nàng ăn.
Nàng lại luôn không kiên trì được, luôn muốn làm một cô bạn gái nhỏ ngoan ngoãn của Giang Chu.
Cho nên Phùng ngốc manh đã thèm đến chảy nước miếng khi nhìn thấy mấy gói chân gà và thịt bò khô, que cay kia.
Nhưng đúng lúc này, Giang Chu đi ra từ trong căn phòng bếp nhỏ giản dị của phòng bệnh, trên tay hắn còn cầm một ly sữa bò ấm áp.
“Nào, uống hết đi.”
Phùng Tư Nhược đã muốn khóc rồi: “Bây giờ anh không thương em chút nào cả.”
Giang Chu nghe thế liền ngẩn người: “Sao anh lại không thương em rồi hả?”
Phùng Tư Nhược ủy khuất: “Ngày nào anh cũng bắt em phải uống sữa bò, ngay cả đồ ăn vặt cũng không cho em ăn.”
Giang Chu lại nói: “Anh đã nói rồi mà, chờ Giang Đường sinh ra, em muốn ăn thế nào thì ăn thế đó.”
“Nhưng mà em muốn ăn luôn bây giờ nha.”
Nhưng đúng lúc này, Tô Nam vụng trộm lấy một quả ô mai mơ ra, nhân lúc Giang Chu không chú ý mà nhét vào trong miệng Phùng Tư Nhược.
Phùng Tư Nhược lập tức há miệng ngậm vào, sau đó cúi đầu xuống vì sợ Giang Chu phát hiện.
Nhưng Giang Chu là ai?
Hắn liếc mắt là có thể nhận ra Phùng Tư Nhược đang chột dạ và khẩn trương.
“Em vừa ăn vụng cái gì?”
Phùng Tư Nhược ấp úng: “Không có…”
“Không có? Nào, há mồm ra cho anh xem.”
Phùng Tư Nhược không thể làm gì khác hơn là ngoan ngoãn hé miệng ra, bên trong vẫn còn một quả ô mai mơ dính đầy nước miếng.
Giang Chu thấy thế liền đưa tay véo má của Tiểu Nam Nhi, véo cho nàng nhịn không được mà kêu đau.
“Anh đã nói rồi cơ mà, không thể cho Tư Nhược ăn mấy thứ này.”
Tô Nam liếc mắt nhìn Giang Chu một cái: “Không được, Phùng Tư Nhược quá đáng yêu rồi. Quả thực là không chịu nổi.”
Giang Chu vươn tay về phía Phùng Tư Nhược: “Nhè ra cho anh.”
Phùng Tư Nhược làm bộ đáng thương mà nhìn Giang Chu: “Không muốn nha, em chỉ ăn một quả thôi.”
“Không được, chúng ta phải nghiêm khắc làm theo lời dặn dò của bác sĩ.”
Chương 1003 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]