Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 1004: CHƯƠNG 1004: ĐÁNG YÊU QUÁ, MÌNH MUỐN ĐÚT CHO PHÙNG NGỐC MANH ĂN! (2)

Doãn Thư Nhã nhìn thấy một màn này, nàng nhịn không được mà quay đầu lại.

“Haiz, Giang Chu, cậu cũng quá cẩn thận rồi, chỉ một quả ô mai mơ thôi mà, có vấn đề gì đâu.”

“Nói cứ như là cô đã sinh con rồi vậy.”

Doãn Thư Nhã nghe thấy thế, mặt nhất thời đỏ lên.

Lòng thầm nói đúng là tôi cũng muốn sinh, nhưng cậu phải cho tôi một cái nha.

“Đương nhiên là tôi chưa sinh con, nhưng tôi cho rằng cậu không cần chuyện bé xé ra to như vậy.”

Giang Chu lại nói: “Được rồi, vậy chỉ ăn một quả này thôi, nhưng hai người cũng đừng cho Tư Nhược ăn nữa, ngày hôm qua, khi Đinh Duyệt đến thì đã vụng trộm cho Tư Nhược ăn rất nhiều đồ ăn vặt, còn hai ngày trước Hoàng Kỳ cũng đến một chuyến, còn mang cho Tư Nhược một ly trà sữa, đúng là làm tôi tức chết mà.”

Tô Nam lại nói: “Đứa bé cũng sắp ra đời rồi, muốn ăn cái gì thì ăn cái đó thôi.”

Phùng Tư Nhược rất tán thành lời nói của Tô Nam: “Đúng vậy, muốn ăn cái gì thì ăn cái đó nha.”

Vẻ mặt Giang Chu đầy cưng chiều mà nhìn Phùng Tư Nhược: ‘Tư Nhược, đây cũng là lần đầu tiên anh làm ba ba, không có kinh nghiệm gì, cho nên luôn lo lắng rất nhiều, chỉ sợ em không được chăm sóc tốt thôi.”

Phùng Tư Nhược phồng miệng lên: “Đã rất tốt rồi, em không được làm gì cả, ngày nào cũng chỉ ăn uống vui chơi. Như vậy rồi mà còn không tốt sao?”

“Vậy em ăn xong quả ô mai đó thì nhớ uống sữa bò.”

“Lại phải uống sữa bò, uống ít một ly có được hay không nha?”

“Sao em lại ghét uống sữa như vậy chứ?”

Sự thật chứng minh, ăn hoặc không ăn ô mai mơ, đều không thể trốn tránh chuyện uống sữa bò được.

Giang Chu đợi nàng phun hạt mơ ra, liền vội vàng đưa ly sữa bò cho nàng.

Sau khi uống sữa xong, Phùng Tư Nhược bắt đầu thảo luận tình tiết trong mấy bộ phim đang hot với Tô Nam.

Trước kia, bởi vì Giang Chu sợ cảm xúc của Phùng Tư Nhược phập phồng quá nhiều, cho nên tạm thời không cho nàng xem mấy bộ phim đó.

Nàng cũng chỉ có thể nghe người khác kể lại để đỡ nghiện.

Giống như lần trước, khi Đinh Duyệt đến thì nàng đã quấn quýt lấy người ta nửa ngày rời, để cho Đinh Duyệt kể cho nàng nghe về tình tiết mới nhất của bộ phim.

“Sau đó thế nào? Bọn họ có điều tra ra ông chủ công ty taxi nói dối hay không?”

Tô Nam nói ngay: “Nhân viên đó căn bản không phải bị chết vì bệnh, mà là tự sát.”

Phùng Tư Nhược há hốc miệng: “Vậy mà lại như thế …”

Tô Nam gật đầu: “Chờ sau này em xem thì sẽ biết.”

Phùng Tư Nhược lại hỏi tiếp: “Vậy Thôi Nhân Hà và Thôi Đạt có đến được với nhau không?”

Tô Nam lại nói: “Còn chưa đến đại kết cục mà, có lẽ ngày mai sẽ biết thôi.”

Đêm trừ tịch – đêm 30, cũng chính là buổi tối ba mươi tết.

Ngoài cửa sổ vẫn còn những bông tuyết lẻ tẻ, mà trong phòng thì điều hòa thổi vù vù.

Bên Bắc Hải này không có hệ thống sưởi hơi, bởi vì bên này không có quá nhiều thời gian quá giá lạnh.

Có đôi khi cảm thấy trời lạnh, vậy mở điều hòa không khí là được.

Khi đêm xuống, Doãn Thư Nhã, Tô Nam, Giang Chu, Phùng Tư Nhược, Đinh Duyệt và Phùng Y Nhất, tất cả đều chạy đến phòng VIP trong bệnh viện.

Lúc này, trên ti vi đang chiếu Xuân Vãn, tiếng nói kích động và sục sôi của MC đang truyền khắp phòng.

Thật ra thì Giang Chu đã xem Xuân Vãn của năm nay rồi.

Hơn nữa, bắt đầu từ hai năm trước, chất lượng của Xuân Vãn bắt đầu không ngừng hạ xuống.

Tiết mục ngôn ngữ đã không còn buồn cười nữa, trên cơ bản đều là những tác phẩm tuyên truyền một số năng lượng tích cực.

Rõ ràng là một tiểu phẩm hài, nhưng cuối cùng lại phải an bài một số thứ làm cảm động lòng người ở kết cục.

Khiến cho người ta cười cũng không cười thỏa mái, cuối cùng chỉ còn lại xấu hổ và xấu hổ.

Cũng có một vài tác phẩm mở đầu rất là khá, nhưng cuối cùng vẫn là thiếu gấm chắp vải thô.

Loại tác phẩm ca tụng thời đại mới này, có người nói sẽ dễ được tuyển chọn hơn.

Cho nên càng ngày càng có nhiều diễn viên hài bắt đầu nghiên cứu và cân nhắc về đề tài này.

Có người thích phản ánh hiện thực xã hội, có người thích ca tụng công đức vĩ đại.

Có người thì chọn đề tài ở nông thôn, làm cho khắp nơi trên cả nước đều giống như nông thôn nghèo khó vậy.

Thật ra thì cũng không phải không thể diễn loại đề tài này, nhưng ít nhất… cũng phải diễn buồn cười một chút.

Giống như tiểu phẩm ‘ba cái roi da’ của ông chú Triệu kia, nó có phải là kinh điển không?

Có nhiều người còn thích làm đề tài về loại người gạt người khác làm việc tốt, cuối cùng lại bị phát hiện này.

Mọi người vỗ tay một trận, sau đó diễn viên chính lại vò đầu bứt tai nói câu xin lỗi.

Có lẽ đây là do thời đại cần.

Thời đại không cần mọi người cười, mà phải cảm ơn và ca tụng ân đức.

Thế nhưng mặc kệ như thế nào, mỗi lần Giang Chu nhìn thấy loại tiểu phẩm hoặc là hài độc thoại về đề tài này, thì hắn vẫn luôn không nhịn được mà cảm thấy chán nản.

Rõ ràng là một cái tết vui vẻ náo nhiệt và ấm áp.

Tiết mục trên Xuân Vãn phải hát hò nhảy nhót vui vẻ, khiến người ta phình bụng cười to, nhưng nhất định phải làm mấy cái trò này.

Chương 1004 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!