Lại hai tiếng nữa trôi qua, sắc trời chiều có hơi âm trầm.
Trong lúc đó, viện trưởng của bệnh viện cũng vội vã dẫn người chạy đến đây.
Nói là muốn an bài chỗ nghỉ ngơi cho mọi người, còn cung cấp đồ ăn.
Thế nhưng không có ai định rời khỏi hành lang này cả.
Nói đùa cái gì, người đang nằm bên trong chính là con gái, cháu gái, chị em tốt, chị gái của mình nha!
Dưới tình huống như vậy, bọn họ chỉ hận không thể lao vào trong, chứ làm sao có thể rời khỏi chỗ này chứ.
Cứ như vậy, mọi người yên lặng trong lo lắng, lại không ngừng hít thở dồn dập.
Mà các y tá cũng đi ra đi vào, để đưa cơm cho những người ở trong phòng sinh.
Mãi đến mười giờ tối, đám người bắt đầu buồn ngủ, đèn gợi ý ở phòng sinh bỗng nhiên sáng lên.
Ngay sau đó, cửa bị mở ra, lúc này Phùng Tư Nhược đang nằm trên giường bệnh, nàng được nhân viên y tế đẩy ra ngoài.
Sắc mặt của nàng có hơi tái nhợt, trên trán có rất nhiều mồ hôi hột, ngay cả tóc mai cũng đã bị ướt.
Mà Giang Chu thì mỉm cười mà nắm chặt tay nàng, hai người nhìn lẫn nhau, giống như có hàng ngàn hàng vạn lời muốn nói.
Nhưng dường như lại đem những lời muốn nói này chất chứa trong ánh mắt của mình.
Mọi người ở ngoài hành lang nhìn thấy một màn này, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm, rồi lập tức bu lại.
Bên dưới khuỷu tay của Phùng Tư Nhược, là một đứa bé dễ thương được bao bọc rất kín.
Bàn tay nhỏ của nàng còn hơi vung vẩy, mấy ngón tay nhỏ chỉ chỉ bốn phía, nhìn trông dễ thương không gì sánh được.
“Tốt quá rồi.”
Đinh Duyệt và Sở Ngữ Vi đều muốn khóc: “Tại sao lâu như vậy, dọa chết bọn tôi rồi.”
Giang Chu thở dài: “Có nhiều lần muốn bắt đầu, nhưng lại không quá thuận lợi, Tư Nhược suýt nữa thì không đủ thể lực.”
“Kiệt sức trong quá trình sinh để là một chuyện rất nguy hiểm.”
“Đúng vậy, nhưng sau khi ăn uống xong thì đỡ hơn.”
Giang Chu vuốt ve cái trán của Phùng Tư Nhược, nhìn gương mặt nhỏ nhắn đã tái nhợt của nàng, ánh mắt hắn viết đầy đau lòng.
Hắn phải tận mắt nhìn thấy, mới biết chuyện sinh còn là vất vả và gian nan thế nào với một người mẹ.
Sau khi trở về phòng bệnh, Phùng Tư Nhược đã đi vào giấc ngủ.
Nàng thật sự là mệt chết đi được, nàng cảm giác như mình có thể ngủ cả một năm luôn.
Giang Chu chưa bao giờ biết Phùng Tư Nhược có thể chịu đựng giỏi đến thế, vậy mà nàng lại có thể liều mạng kiên trì đến tận cuối cùng.
Mãi cho đến lúc cuối cùng, nàng thật sự đau không chịu nổi thì mới nắm chặt tay của hắn, nắm chặt đến mức tay hắn đã có mấy dấu tay màu đỏ tươi.
Giang Chu dịu dàng sờ trán của nàng, sau đó quay người nhìn về phía sau.
Lúc này, Đinh Duyệt, Sở Ngữ Vi và Phùng Y Nhất đang vây quanh Giang Đường, tất cả đều nhìn rất chăm chú.
Bên cạnh là vợ chồng Phùng Sùng và cô cô Phùng Y Vân, trong mắt bọn họ viết đầy ý cười.
Ai có thể ngờ được chứ.
Một đứa trẻ ngây thơ mà nhút nhát như Phùng Tư Nhược, thế mà cũng có con của riêng mình.
Điều này làm cho bọn họ có một loại cảm giác giống như mới chớp mắt mà đã cách một đời.
“Có thể nhìn ra lớn lên sẽ giống người nào không?”
“Con mắt to như vậy, khẳng định là giống Phùng Tư Nhược rồi.”
“Nhưng mà mình cảm thấy ánh mắt hơi giống với Giang Chu, chính là loại rất láu cá tinh ranh ý.”
“Đúng thế nha, hai chị nhìn này, hình như con bé biết chúng ta đang nhìn mình kìa.”
“Đúng rồi kìa, còn đảo mắt nữa, thông minh như vậy thì không giống với Tư Nhược rồi.”
Trong khi mọi người nói chuyện, cô y tá đã đi vào phòng, sau đó đeo một cái vòng tay màu vàng vào trong tay Giang Đường.
Sau đó, Giang Đường được đưa vào trong lòng mẹ mình, nàng mở to đôi mắt to và đen nhanh, tò mò đánh giá thế giới này.
Có điều, chẳng mấy chốc đã có một cô y tá khác đi đến, ôm Giang Đường đi làm kiểm tra.
Đinh Duyệt và Sở Ngữ Vi có hơi lo lắng, hai cô bé rất sợ sẽ làm mất bảo bối, cho nên liền lon ton chạy theo mông cô y tá.
Một lúc sau, Phùng Tư Nhược ngủ một lát rốt cuộc cũng tỉnh dậy.
Nàng cắn môi, có chút ủy khuất mà nhìn Giang Chu.
“Bây giờ em có thể uống trà sữa rồi chứ?”
Giang Chu cười nói: “Bây giờ em muốn uống cái gì cũng được.”
Giang Chu cũng không biết làm sao, tự nhiên hắn lại muốn rơi lệ khi nói câu này.
Kiếp trước, hắn sống với Phùng Tư Nhược vài chục năm.
Hai người vẫn muốn có con, nhưng bởi vì vấn đề công việc, nên chuyện này vẫn bị trì hoãn.
Nhưng kiếp này, bọn họ đã có thể bù đắp tiếc nuối rồi.
Hắn và Phùng Tư Nhược đã có con rồi, còn là một bé gái rất dễ thương nữa.
Tuy rằng đứa bé còn nhỏ, không thể nhìn ra nhan sắc gì gì đó, nhưng Giang Chu tin tưởng, Giang Đường nhà mình nhất định sẽ rất xinh đẹp.
Dù sao mẹ của Giang Đường cũng là một người xinh đẹp như Thiên Thần mà.
“Ông xã.”
Giang Chu: “Ừm?”
Phùng Tư Nhược cười nói: “Em làm mẹ thật rồi nha.”
Giang Chu cúi người, hôn một cái thật sâu lên trán của nàng.
Phùng Tư Nhược lại cười khanh khách, nhưng mệt mỏi đến mức không cười nổi, chỉ có thể lộ ra một nụ cười ngốc nghếch.
Chương 1008 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]