Từ giây phút Giang Đường được sinh ra đời.
Toàn bộ từ trên xuống dưới của Phùng gia đều chuyển động quanh nàng.
Nhất là cô cô Phùng Y Vân.
Trước kia, cô cô Phùng Y Vân vẫn luôn rất lạnh nhạt.
Mặc kệ là chuyện vui vẻ và hưng phấn đến đâu, cô đều chỉ nhếch mép mà thôi.
Nhất là sau khi Phùng Viễn Sơn qua đời, gần như là cô cô Phùng Y Vân không còn cười nữa.
Nhưng khi cô nhìn thấy Giang Đường, cô thật sự cười vui vẻ xán lạn đến không gì sánh được.
Giống như là có một ánh mặt trời rực rỡ, hòa tan băng tuyết giá lạnh trong nội tâm của cô cô vậy.
Nó mang đến cảm tình nóng bỏng và rực rỡ.
Bởi vì cô cô Phùng Y Vân không kết hôn, cũng không có gia đình riêng.
Từ rất lâu về trước, cô cô Phùng Y Vân đã bắt đầu coi Phùng Tư Nhược là con gái của mình.
Phùng Y Vân thương nàng, yêu nàng, nhìn nàng hẹn hò yêu đương.
Thậm chí Phùng Y Vân còn quan tâm và bảo vệ Phùng Tư Nhược hơn cả cha mẹ của Phùng Tư Nhược.
Như vậy đứa bé gái mà mình đang ôm, cũng coi như là cháu ngoại của mình rồi.
Mọi người đều nói cách một thế hệ sẽ thân nhau hơn, điều này dùng ở trên người Phùng Y Vân là cực kỳ chính xác.
Ngay cả Phùng Sùng cũng không ngờ được là Phùng Y Vân lại cười vui vẻ như vậy.
“Tiểu Hiểu, gọi bà ngoại đi.”
Mẹ của Phùng Tư Nhược hơi sững sờ: “Không đúng không đúng, phải gọi là bà trẻ.”
Phùng Y Vân lại nói: “Không được, em không muốn làm bà trẻ, em muốn làm bà ngoại.”
Vừa dứt lời, Phùng Sùng nhịn không được mà kéo vợ mình một cái, ngăn cho vợ mình nói câu tiếp theo.
Vì sao?
Bởi vì, năm đó Phùng Y Vân không kết hôn là vì tiếp nhận một trong năm công ty lớn của Phùng gia.
Phùng Y Vân làm như vậy là bởi vì muốn tăng ưu thế cho Phùng Sùng, đối kháng với nhà mẹ hai.
Phùng Y Vân từ bỏ hạnh phúc cả đời của mình, thậm chí là từ bỏ hạnh phúc được làm mẹ của mình.
Gọi bà ngoại thì làm sao vậy?
Giang Đường không nên gọi Phùng Y Vân là bà ngoại sao?!
Cùng lúc đó, dường như mẹ của Phùng Tư Nhược cũng ý thức được điểm này.
Vì vậy bà cũng không nói gì, trong mắt còn hiện lên một tia hổ thẹn.
Nhưng hình như Phùng Y Vân cũng không suy nghĩ nhiều, cô chỉ tâm trung vào việc trêu chọc Giang Đường thôi.
Loại cảm giác vui sướng và hạnh phúc này, đã lấp đầy trái tim đã tái nhợt của cô.
“Tiểu bảo bối, mau gọi bà ngoại đi.”
“Thật sự muốn nghe cháu gọi bà ngoại nha.”
Bé gái ở trong tã căn bản là không hiểu cái gì.
Nàng chỉ biết giơ bàn tay nhỏ bé lên, sau đó run rẩy nắm vào rồi lại mở ra.
Nhưng mặc dù chỉ là một động tác nho nhỏ này, cũng đủ để cho Phùng Y Vân, Phùng Sùng và mẹ Phùng Tư Nhược mừng rỡ không thôi.
Nhất là Phùng Sùng.
Bọn họ nhìn Giang Đường giống như đang nhìn Phùng Tư Nhược khi còn bé vậy.
Nhất là Phùng Sùng, khi ông còn trẻ thì vẫn luôn tập trung vào công việc, hao tốn rất nhiều thời gian.
Bởi vì ông muốn chứng minh cho cha mình xem, bản thân ông có năng lực tiếp quản Phùng gia.
Coi như cha không đồng ý, thì ông cũng muốn dựa vào bản lĩnh của mình để lấy lại toàn bộ những thứ nên thuộc về mẹ.
Bởi vì chuyện này, Phùng Sùng đã vắng mặt trong quá trình trưởng thành của Phùng Tư Nhược.
Thậm chí khi Phùng Tư Nhược đến tuổi học cấp hai, ông còn chạy đến cửa trường tiểu học để đón người.
Đối với ông mà nói, thì đây là một tiếc nuối rất lớn.
Nhưng thời gian có thể quay trở lại sao?
Nếu như thời gian không thể quay trở lại, vậy làm sao bù đắp tiếc nuối đã qua?
Chuyện này vẫn luôn là một khúc mắc ở trong lòng Phùng Sùng.
Nhất là khi ông nhìn thấy con gái không hề thân thiết với mình, mà lại cực kỳ thân mật với Giang Chu, trong lòng của ông tràn đầy chua xót.
Nhưng bây giờ, Giang Đường ra đời, ông nhìn bé gái bé bỏng này, bỗng nhiên lại cảm thấy Phùng Tư Nhược lúc nhỏ đã trở lại.
Nàng sẽ lại từ từ trưởng thành, một ngày nào đó cúng sẽ trở nên duyên dáng đáng yêu như con gái mình.
Đây là một lại xúc động khi huyết mạch được kéo dài.
Con gái con gái, chỉ là một đứa bé nhỏ xíu nhưng lại làm cho người ta muốn khóc.
Chớp mắt, thời gian đã đến buổi chiều.
Bởi vì mới là mùng ba tết âm lịch, nên thường xuyên có thể nghe thấy tiếng pháo ở ngoài đường.
Nhưng khuôn viên của bệnh viện này rất rộng lớn, cho nên những tiếng pháo kia cũng không vang như vậy.
Bởi vậy, tiểu Giang Đường có thể ngủ rất say sưa.
Mà âm thanh nói chuyện của mọi người cũng bắt đầu nhỏ hơn, thậm chí còn bước đi nhẹ nhàng hơn.
Phùng Y Vân cười nói: “Tư Nhược, vất vả cho cháu rồi.”
“Cô cô, cháu không sao, không vất vả.”
Phùng Y Vân vuốt ve mái tóc của nàng: “Không ngờ cô cô có thể nhìn thấy cháu sinh con sớm như vậy.”
Phùng Tư Nhược cười ngượng ngùng: “Con bé rất đáng yêu đúng không?”
Phùng Y Vân cười nói: “Giống hệt cháu khi còn bé.”
Phùng Tư Nhược hơi lo lắng: “Vậy con bé sẽ không sợ người chứ?”
Phùng Y Vân lắc đầu: “Có lẽ tính cách lại di truyền từ Giang Chu, ánh mắt con bé luôn tràn ngập tò mò.”
Phùng Tư Nhược cười khanh khách: “Vậy Giang Đường nhất định sẽ rất ưu tú giống như Giang Chu.”
“Vậy thì con bé vô địch rồi.”
Đinh Duyệt nghe thế cũng gật đầu: “Dung mạo của Tư Nhược, cộng thêm tính cách của Giang Chu, oa, quả thực là vô địch.”
Chương 1009 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]