Lúc này, ánh mắt Phùng Tư Nhược mềm mại như nước, nhẹ nhàng nhìn về phía Giang Chu.
Nàng thật sự rất vui vẻ, vì nàng đã có con với người mà nàng thích nhất.
Lúc này, Giang Chu đưa tay ra, nhưng hắn không vuốt ve gương mặt của nàng, mà là véo má nàng.
“Rốt cuộc thì ước mơ của anh cũng thành hiện thực.”
Phùng Tư Nhược ngốc ngốc ngẩng đầu lên: “Giang Đường là ước mơ của anh à?”
Giang Chu khẽ gật đầu một cái: “Ước mơ của anh là có con với em.”
“Cảm ơn…”
Nếu như là trước kia, có thể Phùng Tư Nhược sẽ không hiểu mấy lời này.
Bởi vì ý tứ của hai câu này giống hệt nhau.
Giang Đường chính là con của hai người họ, vậy Giang Đường chính là ước mơ của Giang Chu rồi?
Nhưng không biết vì sao, lần này Phùng Tư Nhược lại hiểu.
Điều quan trọng trong giấc mơ kia không phải là con cái, mà là cùng với nàng.
Đúng lúc này, có người bỗng nhiên đẩy cửa phòng bệnh.
Quý bà Viên Hữu Cầm vừa đi vào, liếc mắt nhìn đứa bé một cái, sau đó đã đi đến trước giường bệnh.
Phùng Y Vân nhường vị trí cho bà, lặng lẽ ngồi nhìn ở bên cạnh.
“Tiểu Tư Nhược, con có đau không?”
Phùng Tư Nhược nói: “Lúc mới bắt đầu thì hơi đau.”
Viên Hữu Cầm đã đau lòng đến không chịu được: “Biết thế thì mẹ đã ăn tết ở bên này rồi.”
Giang Chu không khỏi bật cười: “Mẹ, dù mẹ có ăn tết ở Bắc Hải, thì nên đau vẫn phải đau mà, đúng không?”
“Cút đi, ý của mẹ không phải như vậy.”
Phùng Tư Nhược cười khúc khích: “Mẹ, không có gì đâu, nhịn một lát là qua.”
Trong mắt Viên Hữu Cầm lóe lên ánh lệ: “Sau này mẹ không đi nữa, chăm sóc con vài tháng rồi tính sau.”
“Vâng.”
Sau khi quý bà Viên Hữu Cầm nghe thấy câu trả lời thì mới đứng lên, đi nhìn đứa bé.
Lúc này, tiểu Giang Đường đang núp trong tã lót.
Mái tóc tơ của nàng khá dày, lông mi dường như cũng rất dài.
Những ngón tay nho nhỏ giống như là một con búp bê nhỏ, rất đáng yêu.
“Ngủ bao lâu rồi?”
“Mới được mấy phút.”
Quý bà Viên Hữu Cầm lại tức giận mà trừng mắt với Giang Hoành Sơn.
Tất cả đều do cái lão già chết tiết này đi quá nhanh, kết quả là vừa vào cửa thì ngã một cái. Bằng không thì bọn họ cũng có thể nhìn thấy cháu nội khi tỉnh rồi.
Đúng lúc này, cô y tá làm kiểm tra cho Giang Đường đã trở về, trong tay cô y tá còn có một bản báo cáo.
Cô y tá rất vui vẻ mà nhìn về phía Phùng Tư Nhược.
“Phùng nữ sĩ, đứa bé rất khỏe mạnh.”
“Cảm ơn.”
Chớp mắt, thời gian đã đến buổi tối.
Tất cả mọi người đều trở về đi ngủ sau một ngày mệt mỏi, chỉ còn lại Giang Chu và Phùng Tư Nhược ở trong phòng bệnh.
Lúc này, Phùng ngốc manh đáng yêu đang kéo áo xuống để cho tiểu Giang Đường bú sữa.
Kết quả là nàng vừa quay đầu, lại phát hiện Giang Chu đang không ngừng liếm mép.
Sau đó, nàng hừ một tiếng, đỏ mặt quay đầu đi không thèm để ý đến Giang Chu nữa.
không cần hỏi, nhất định là Giang Chu đang nghĩ đến chuyện xấu rồi!
Thật ra thì Giang Chu cũng không nghĩ nhiều, chẳng qua là cảm thấy hơi tò mò thôi.
Rốt cuộc thì sữa mẹ sẽ có mùi vị gì?
Là mùi vị giống sữa bò sao?
Hay là giống sữa bột?
“Khụ khụ…” Giang Chu mặt dày nói: “Tư Nhược, anh đói rồi.”
Hai người đã sống với nhau lâu như vậy.
Phùng Tư Nhược lại được Đinh Duyệt quán thâu cho rất nhiều nội dung không biết xấu hổ không biết thẹn kia.
Cho nên dù Giang Chu không nói lời nào, thì nàng cũng biết hắn đang muốn làm gì.
Nàng không hiểu nổi trong đầu chồng mình đang nghĩ cái gì.
Chuyện này rõ ràng là khiến cho người ta rất xấu hổ có được không?
Lại còn muốn ăn tranh phần của con gái mình.
Phùng Tư Nhược phồng má lên, cho Giang Đường bú xong thì vội vàng sửa sang quần áo.
Giang Chu nhìn thấy một màn này, nhịn không được mà nảy sinh tâm tư xấu xa.
“Tư Nhược, em có muốn uống trà sữa không?”
Hai mắt Phùng Tư Nhược bỗng nhiên sáng lên: “Muốn nha, em muốn uống trà sữa.”
Giang Chu lộ ra nụ cười đắc ý: “Muốn uống trà sữa đúng không? Không thành vấn đề, thế nhưng mà em phải đổi với anh.”
“Đổi cái gì nha?”
“Em muốn uống trà sữa, anh muốn uống chữ thứ hai trong trà sữa.”
“Chữ thứ hai, sữa… không được!”
Phùng Tư Nhược nằm đắp chăn ở trên giường, nhìn Giang Chu với ánh mắt vô cùng cảnh giác.
Nàng quyết định rồi!
Nhất định phải cẩn thận trong khoảng thời gian cho Giang Đường bú.
Miễn cho một ít người lấy lý do không chính đáng để cướp đồ ăn của con gái.
Giang Chu không khỏi thở dài, hắn thấy hơi thất vọng.
Vẫn là Phùng ngốc manh không dám phản kháng lúc trước đáng yêu hơn.
Mình nói cái gì thì nàng nghe cái đó, ngoan ngoãn đến mức nào chứ.
Bây giờ lại biết phòng bị mình.
“Được rồi, vậy anh đi xuống dưới mua cơm.”
Giang Chu đứng lên, có chút mất mát mà đi xuống dưới lầu.
Bởi vì Phùng Tư Nhược vẫn còn đang trong thời kỳ dưỡng bệnh, không thích hợp ăn đồ dầu mỡ.
Nên hắn chỉ mua vài thứ đơn giản về cho nàng ăn.
Một bát cháo nhỏ, một bát canh gà hầm, cộng thêm hai quả trứng chiên và một lồng bánh bao.
Trừ mấy thứ này ra, hắn còn mua cho Phùng Tư Nhược một chiếc bánh ga tô nhỏ nhắn xinh xắn.
Hơn chín tháng này, nàng bị mình quản quá nghiêm, chẳng mấy khi được ăn đồ ngọt.
Trà sữa này, bánh ga tô này … nàng thật sự là thèm đến điên rồi.
Chương 1010 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]