Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 1016: CHƯƠNG 1016: TƯƠNG LAI CỦA MỌI NGƯỜI SẼ THẾ NÀO? (2)

Bởi vì khi đối mặt với một con quái vật khổng lồ như Phùng gia, hắn luôn hy vọng mình có thể tỏa sáng, làm cho người nhà Phùng Tư Nhược không còn cảm thấy Phùng Tư Nhược gả cho nhầm người.

Chính bởi vì như vậy, hắn rất ít khi liên hệ với Trương Nghiễm Phát, Cao Văn Khải và Từ Hạo Đông.

Lần duy nhất mà bốn người tụ tập cùng một chỗ, chính là khi Cao Văn Khải kết hôn.

Nhắc đến chuyện này, Giang Chu lại hơi cảm khái.

Con hàng Cao Văn Khải này khác với Từ Hạo Đông và Trương Nghiễm Phát.

Từ Hạo Đông muốn tìm đối tượng, chỉ cần nữ là được.

Trương Nghiễm Phát muốn tìm đối tượng, chỉ cần nhìn giống nữ ở trên internet là được.

Nhưng thật ra thì Cao Văn Khải là một người tương đối ngây thơ, chuyện này có quan hệ với hoàn cảnh tương đối khá giả của gia đình cậu ta.

Chính bởi vì ngây thơ, cho nên cậu ta cảm thấy mình nhất định sẽ tìm được tình yêu đích thực.

Nếu như không phải tình yêu đích thực, vậy con hàng này sẽ không kết hôn.

Dĩ nhiên, Giang Chu không biết tiêu chuẩn của tình yêu đích thực trong lòng con hàng này là gì?

Là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi?

Là xinh đẹp? Là đảm đang?

Hay là cộng minh về linh hồn?

Những thứ này, chỉ có bản thân Cao Văn Khải biết mà thôi.

Thế nhưng ở kiếp trước, cô bé mà Cao Văn Khải cưới lại không phải tình yêu đích thực của cậu mà. Mà là bị cha mẹ sắp xếp cho đi xem mắt.

Hai người bọn họ cũng không có quá nhiều giao lưu trước khi kết hôn.

Bởi vì cô bé này làm việc ở một bệnh viện tại Thâm Châu.

Mà Cao Văn Khải thì trở về quê nhà, thừa kế công việc của cha mình.

Có thể nói là hai người chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, rất khó bồi dưỡng tình cảm.

Nhưng bởi vì hoàn cảnh gia đình của cô bé này không tệ, công việc cũng tốt.

Nhà Cao Văn Khải lại có chút tiền nhỏ, bằng cấp cũng cao.

Cho nên phụ huynh cả hai đều rất hài lòng, vừa hay hai người lại không tìm được người thích hợp khác.

Thế là dưới một mùa hè nóng bức, bọn họ cứ mơ mơ màng màng mà kết hôn như vậy.

Bởi vậy mới nói, cuộc sống này thật sự quá kỳ diệu.

Không phải bạn muốn thế nào thì sẽ được thế đó.

Có đôi khi bạn làm một số dự định về tương lai, nhưng quay đầu nhìn mới phát hiện ra là vô dụng.

Bởi vì có rất nhiều thứ bất ngờ, làm cho tất cả mọi chuyện đều không phát triển theo phương hướng mà bạn nghĩ.

Sau đó chính là Từ Hạo Đông.

Con hàng này đã thi nghiên cứu sinh, sau đó lựa chọn một ngành hoàn toàn bất đồng với lúc trước.

Sau khi tốt nghiệp nghiên cứu sinh, cậu ta đi làm ở một công ty mậu dịch, cuộc sống cũng không tệ.

Nhưng cuộc sống của Từ Hạo Đông không còn vui sướng như trong đại học nữa.

Khi Cao Văn Khải kết hôn, Giang Chu phát hiện trán của Từ Hạo Đông đã biến thành một cái chữ xuyên.

Cái chữ xuyên này không phải là do cậu ta cố tình nặn ra, mà là bởi vì cậu ta thường xuyên cau mày quá nhiều, khiến cho dấu vết này gần như là đóng dấu lên trán cậu ta rồi.

Ngày đó, hai người bọn họ vừa gặp mặt, câu đầu tiên Từ Hạo Đông nói là: “Lão Giang, cuộc sống này thật sự quá khó khăn.”

Giang Chu hỏi Từ Hạo Đông là: “Có chuyện gì?”

Từ Hạo Đông nói thật ra gia cảnh nhà mình không tốt, vất vả lắm mới tìm được một người bạn gái.

Hai nhà cũng thương lượng xong, dự định sang năm sẽ kết hôn.

Nhưng làm thế nào cũng không thể trả nổi khoản tiền lễ hỏi (thách cưới) kia.

Từ Hạo Đông cho rằng, mang tích góp nửa đời của cha mẹ ra để cưới một cô vợ, đây không tính là bản lĩnh của đàn ông.

Thế nhưng để cậu ta đi tiết kiệm số tiền này, cậu ta lại cảm thấy hy vọng xa vời.

Bởi vì tiền lễ hỏi chỉ là một bộ phận nhỏ trong hôn lễ, sau đó còn phải mua nhà, còn phải mua xe.

Còn rất nhiều thứ linh tinh khác nữa, đối với một người hiện đại mà nói, đây là một áp lực vô cùng đáng sợ.

Cho nên Từ Hạo Đông cảm thấy cuộc sống này thật sự quá khó khăn.

Giang Chu nghĩ đến đây, không khỏi cầm cốc bia lên, cụng với Từ Hạo Đông một cái.

“Lão Giang, ông uống cạn, tôi nhấp môi.”

Giang Chu chép miệng một cái, lòng thầm nói thật cmn đáng đời.

Sau khi bữa tiệc kết thúc, mọi người cũng đã uống kha khá rồi.

Nhất là mấy người thích quậy trong lớp, lúc này đã có vài phần men say.

Sau khi thanh toán xong, mọi người đi ra ngoài, bắt đầu đi dọc theo con đường trở về trường học.

Là một sinh viên năm thứ tư, bọn họ đã có chút u buồn khi nhìn ngôi trường học này.

Luôn cảm thấy mọi thứ trước mặt, sắp sửa sẽ không còn nữa.

Lại nhìn những gương mặt non nớt kia, lại cảm thấy hâm mộ.

Người bình thường đều là như vậy.

Khi bạn sắp mất đi hoặc đã mất đi một thứ gì đó, bạn mới có thể cảm thấy nó đáng quý gấp nhiều lần.

Nhưng mà dù vậy thì cũng không có tác dụng gì.

Đúng lúc này, Phùng Tư Nhược đang ôm Giang Đường bỗng nhiên kéo tay Giang Chu một cái.

Sau đó, nàng chỉ chỉ về phía tòa nhà đối diện, trong đó chỉ có một lớp học ở tầng thứ tám là sáng.

Giang Chu hơi sững sờ, bỗng nhiên lại hiểu Phùng Tư Nhược đang chỉ cái gì.

Trước kia, bọn họ gặp nhau lần đầu tiên ở trong căn phòng đó.

Bây giờ nghĩ lại một chút, tất cả giống như vẫn còn là ngày hôm qua.

Chương 1016 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!