Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 1017: CHƯƠNG 1017: CÓ THỂ CHO MÌNH MƯỢN GIANG CHU MỘT PHÚT KHÔNG?

Một lát sau, mọi người đi vào trong trường học.

Những cơn gió đêm thổi qua mặt hồ du dương, làm hồ nước gợn sóng.

Đám người vừa đi vừa nghỉ, giống như là cố gắng ghi nhớ những con đường nhỏ mà mình đã đi qua bốn năm trời.

Dĩ nhiên, thật ra thì rất nhiều người đều đi những con đường tương đối bình thường.

Từ ký túc xá đến lớp học, rồi lại đến nhà ăn, sau đó trở về ký túc xá.

Có vài người chăm chỉ, thì sẽ đi đến thư viện, hoặc là học thêm một vài môn học nữa.

Nhưng có một con đường mà tất cả mọi người đều đi qua, đó chính là con đường từ lớp học đi đến bên hồ.

Mà trên con đường này, có thao trường lớn nhất của trường học.

Bọn họ còn nhớ rõ, trước kia cả lớp đã hẹn cùng nhau chạy bộ buổi sáng sớm, khi đó mọi người còn rất nhiệt tình.

Kết quả là mới chạy được hai ngày, người liền ít đi phân nửa.

Chạy được bốn ngày, lại thiếu hơn phân nửa.

Cuối cùng chỉ còn lại linh tinh lác đác vài người, rồi họ cũng bắt đầu không còn hứng thú nữa.

Giang Chu rất ít khi tham gia những hoạt động mang tính tập thể này, bởi vì hắn còn có rất nhiều chuyện phải làm.

Mọi người trong lớp cũng biết hắn rất bận rộn, cho nên thỉnh thoảng cũng không ép buộc hắn.

Có điều, Phùng Tư Nhược lại chạy được một đoạn thời gian, bây giờ nghĩ lại một chút, trước kia thật sự là vừa ngốc lại vừa ngây thơ.

Lúc này, Giang Chu cởi áo khoác ngoài ra, khoác lên người Phùng Tư Nhược, sau đó lấy ôm tiểu Giang Đường từ trên tay của nàng.

Tiểu Giang Đường dễ thương vốn đang ngủ, thế nhưng không biết vì sao mà Giang Chu vừa ôm thì nàng đã tỉnh dậy.

Sau đó bắt đầu chảy nước miếng, chớp chớp mắt nhìn ba ba của mình.

Giang Chu nhịn không được mà hôn lên gò má mập mạp hồng hồng kia một cái, kết quả là lại bị con gái đánh một cái vào mặt.

Tuy rằng không quá mạnh, nhưng xúc cảm lại rất rõ ràng.

Vì vật hắn để dành một tay để trêu chọc con gái một chút.

Nhưng hình như con gái không có hứng thú chơi đùa với hắn, trong mắt viết đầy ba ba thật nhàm chán.

Một lúc sau, thời gian đã đến 11 giờ đêm.

Đã đến thời gian ký túc xá đóng cửa, mọi người cũng thấy hơi mệt mỏi rồi.

Vì vậy, đám người quyết định chia tay ở bên hồ, vừa vẫy vẫy tay vừa nói tạm biệt.

Lúc này, rốt cuộc Khúc Tiểu Nhã cũng có hành động.

Nàng thừa dịp mọi người lục tục rời đi, bỗng nhiên đi đến bên cạnh Phùng Tư Nhược.

“Tư Nhược, mình có thể mượn Giang Chu một phút đồng hồ không?”

“Không được.”

Khúc Tiểu Nhã thở dài: “Ngày mai mình sẽ xuất ngoại, có lẽ sau này sẽ sống ở bên đó luôn chứ không trở về, thế nhưng mình muốn nói vài câu với Giang Chu trước khi rời đi, mặc dù mình biết sẽ bị từ chối, nhưng không nói ra thì sẽ rất khó chịu. Đây xem như là tâm nguyện cuối cùng của mình.”

Phùng Tư Nhược hơi mím môi, nàng không biết nên làm thế nào cho phải.

Đối với nàng mà nói, đừng nói là xuất ngoại, mà đổi một thành phố khác cũng là một chuyện rất đáng sợ rồi.

Bởi vì nàng rất nhát gan, lại sợ người lạ.

Nghĩ đến chuyện Khúc Tiểu Nhã sẽ sống cuộc đời còn lại ở nước ngoài, Phùng Tư Nhược bỗng nhiên cảm thấy hơi đau lòng thay cho Khúc Tiểu Nhã.

Cũng bởi vì nghĩ như vậy, thái độ của nàng cũng không còn kiên quyết nữa.

“Vậy…chỉ một phút đồng hồ…”

“Chỉ một phút thôi.”

“Được… được rồi.”

Phùng Tư Nhược nói xong, nàng và Khúc Tiểu Nhã đi đến bên cạnh Giang Chu.

Sau đó, Khúc Tiểu Nhã nhìn về phía Giang Chu, mà Phùng Tư Nhược thì tiện tay đón tiểu Giang Đường về ngực mình.

“Giang Chu, mình có thể nói chuyện với bạn không?”

Giang Chu hơi sững sờ, hắn nhìn về phía Phùng Tư Nhược.

Không ngờ Phùng Tư Nhược lại gật đầu, không có biểu thị phản đối.

Chỉ là má của nàng hơi phồng lên, giống như là không quá tình nguyện./

Đúng lúc này, Đinh Duyệt đã đi tới, nhìn Khúc Tiểu Nhã với vẻ cảnh giác.

“Đã muộn thế này rồi, bà còn muốn làm gì?”

“Tôi chỉ muốn tán gẫu như hai người bạn bè mà thôi.”

“Nếu như là bạn bè, vậy thì nói chuyện trước mặt mọi người cũng không sao mà?”

Khúc Tiểu Nhã bắt đầu yên lặng, sau đó lại nhìn Phùng Tư Nhược với ánh mắt điềm đạm đáng yêu.

Phùng ngốc manh nhìn thấy một màn này, lại nhịn không được mà kéo tay của chị em tốt mình một cái.

Đinh Duyệt thở phì phò, lại bất đắc dĩ mà quay mặt đi chỗ khác, không để ý đến mấy người này nữa.

Nhưng ở trong lòng của Đinh Duyệt, Khúc Tiểu Nhã chính là một kỹ nữ trà xanh.

“Giang Chu, chúng ta đi thôi?”

“Không cần, mình không có chuyện gì để nói với bạn cả.”

“…”

“Trời cũng muộn rồi, chúng ta về nhà thôi.”

Khúc Tiểu Nhã ngây người tại chỗ, rất lâu sau vẫn không thể lấy lại tinh thần.

Lúc này, Giang Chu đã dẫn Phùng Tư Nhược đi ra, mà Đinh Duyệt thì đứng tại chỗ nhìn Khúc Tiểu Nhã.

Trong mắt của Đinh Duyệt, hoặc ít hoặc nhiều đều có chút khó chịu.

Đối với Đinh Duyệt mà nói, hành vi vừa rồi của Giang Chu thật sự là rất đáng khen.

Vì sao cô có chuyện muốn nói, tôi nhất định phải nghe cô nói chứ?

Tôi không có quyền lợi ngăn cản cô nói, nhưng tôi có thể lựa chọn không nghe mà.

Lúc này, Khúc Tiểu Nhã hơi lảo đảo, lại hai mắt nhịn không được mà đỏ lên.

Đinh Duyệt có thể nhìn thấy nước mắt đảo quanh hai hốc mắt Khúc Tiểu Nhã, thậm ra sắp tràn ra ngoài.

Tuy rằng Đinh Duyệt hay nói lời ác độc và vô lý.

Nhưng lúc này Đinh Duyệt cũng cảm thấy mình không cần phải nói gì nữa.

Vì vậy, Đinh Duyệt chỉ thở dài một tiếng, rồi đưa cho Khúc Tiểu Nhã một gói giấy, sau đó quay người đi về phía ký túc xá.

Chương 1017 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!