Cùng lúc đó, trên lối đi bộ ở ven hồ.
Giang Chu và Phùng Tư Nhược ngồi xuống trên chiếc ghế dài mà bọn họ vẫn hay ngồi.
Trước kia chỉ có hai người bọn họ ngồi ở chỗ này, nhưng bây giờ đã có thêm một tiểu bảo bối.
“Phùng Tư Nhược, rốt cuộc là em nghĩ thế nào?”
“Em không nghĩ gì cả.”
Giang Chu xoa xoa tóc của nàng: “Không nên ép mình lựa chọn những thứ mình không muốn, được chứ?”
Phùng Tư Nhược hừ hừ hai tiếng: “Cô ấy thích anh rất lâu rồi, nói vài câu cũng không sao chứ …?”
“Anh không phải nói đến chuyện này, hoặc là một vật hoặc một chuyện nào cả, anh chỉ muốn nói cho em biết, không ai có thể ép em làm gì, nếu như có người dám làm như vậy, vậy thì nhất định là người đó không tốt.”
“Nhưng mà anh ép em phải uống sữa bò.”
“???”
“Hừ hừ!”
“Em thù dai thật đấy, nhưng mà anh là chồng của em, nên không tính.”
Phùng Tư Nhược cười khúc khích, nhịn không được mà tựa đầu vào vai hắn.
Cùng lúc đó, tiểu Giang Đường cũng y y nha nha, đưa tay muốn chạm vào mặt cha mẹ.
Chớp mắt một cái, thời gian đã vào mùa hè.
Đám bạn học nên viết luận văn thì viết luận văn, nên biện hộ thì biện hộ.
Cuối cùng, hành trình đại học cũng được kết thúc bằng một dấu chấm tròn.
Đừng thấy đám người trong ký túc xá của Giang Chu đều là những con hàng sống tạm bợ, thế nhưng không có ai phải kéo dài thời hạn tốt nghiệp cả.
Dù sao người có thể thi đỗ đại học Thượng Kinh, đầu óc đều không đơn giản như vậy.
Bốn người trong ký túc xá lại ăn một bữa cơm trong nhà hàng gần trường học, lại uống một chút rượu.
So với hôm họp lớp mà Khúc Tiểu Nhã về, bữa cơm này uống nhiều hơn rất nhiều.
Bởi vì ở đây không có con gái nha, cho nên mọi người đều uống và nói chuyện tương đối thoải mái.
Nói chuyện tào lao một lúc, Cao Văn Khải đang ngồi bỗng nhiên bắt đầu nước mắt rưng rưng.
“Haiz, không ngờ chớp mắt một cái là đã phải tốt nghiệp rồi, bốn năm đại học này trôi qua quá nhanh rồi, cảm giác như vừa mới hôm qua vậy.”
Từ Hạo Đông lại nhịn không được mà bật cười: “Có phải ông muốn tiếp tục giặt quần áo cho người ta bốn năm nữa không?”
Cao Văn Khải nghiến răng nghiến lợi nhìn đám bạn xấu: “Đó là chuyện ngu xuẩn khi tôi mới năm nhất, từ năm thứ hai đã không còn xuất hiện nữa rồi.”
“Đúng đúng đúng, từ năm thứ hai là ông đã đi theo lão phú bà hơn sáu mươi tuổi nha.”
“Ah, Từ Hạo Đông, tôi muốn xé miệng ông ra!”
Đúng lúc này, Trương Nghiễm Phát ở bên cạnh kéo hai người bọn họ ra: “Được rồi được rồi, nào nào nào, làm chén rượu đi!”
Giang Chu cũng gật đầu: “Uống đi, có lẽ phải chờ đến khi Cao Văn Khải kết hôn thì chúng ta mới gặp nhau đấy.”
Ba người nghe thấy câu này, nhất thời đều quay đầu nhìn qua.
“Tại sao lại là Cao Văn Khải?”
“Đúng thế, tại sao lại là Cao Văn Khải?”
“Lão Giang, ông nói như vậy là không đúng, luận vẻ đẹp thì tôi hơn Cao Văn Khải là cái chắc.” Từ Hạo Đông tràn đầy tự tin mà vuốt mái tóc của mình.
“Thế nhưng Cao Văn Khải người ta có tiền nha.”
Trương Nghiễm Phát nghe xong lại không đồng ý: “Lão Giang, Cao Văn Khải không có EQ cao như tôi chứ?”
Giang Chu lại vui vẻ: “Thế nhưng nhà Cao Văn Khải người ta có tiền nha.”
“Tôi không tin con gái đều thực dụng như vậy.”
“Nếu như ông có thể tìm được một cô gái ở đại học, vậy rất có thể là cô ấy sẽ không coi trọng đồng tiền như vậy, nhưng nếu như ông quen một cô gái ở ngoài xã hội, như vậy cô ấy không thể không coi trọng tiền.”
“Vậy có phải là cả đời này tôi đều không tìm thấy bạn gái không?”
“Cũng chưa chắc, bạn gái và vợ là hai chuyện khác nhau, tôi vừa nói là kết hôn.”
Trương Nghiễm Phát và Từ Hạo Đông nghe thấy câu này liền liếc mắt nhìn nhau, mỉm cười nói: “Đúng đúng đúng, bạn gái và vợ là hai chuyện khác nhau.”
“Tôi cũng không định kết hôn sớm như vậy.”
Trương Nghiễm Phát rất tán thành: “Ít nhất… cũng phải để tôi dạo chơi nhân gian hai năm nữa.”
Giang Chu lại thở dài: “Các anh em, sau này các ông nhất định phải cố gắng một chút, đừng để cái xã hội này đào thải, nhất là Hạo Đông ông.”
Từ Hạo Đông ngẩng đầu lên: “Dựa vào cái gì, sao tôi có thể bị xã hội đào thải được?”
“Tôi chỉ muốn nói cho ông biết, có một số việc là có thể nếm thử, thế nhưng đừng quá quan tâm vào mấy chuyện vụn vặn, chẳng may có một ngày nào đó ông phát hiện công việc không thích hợp với bản thân, thì nhất định đừng cố gắng làm tiếp, bởi vì như vậy không chỉ làm nội tâm ông mệt mỏi, mà còn làm thân thể ông mệt mỏi hơn. Nói không chừng ông còn vì thế mà bỏ qua rất nhiều cơ hội ở trước mắt.”
Sau khi nghe xong, Từ Hạo Đông lại cảm thấy rất khó hiểu.
Nhưng cậu ta lại cảm thấy Giang Chu đang móc tim móc phổi, nên chắc là nên nghe.
Thế là Từ Hạo Đông gật đầu: “Tôi biết rồi.”
“Còn có Văn Khải.”
Cao Văn Khải ngẩng đầu lên: “Sao vậy lão Giang?”
“Có đôi khi người ông thích chưa chắc sẽ kết hôn với ông, bởi vì hôn nhân không chỉ có tình cảm là được, nhiều người sẽ đến với nhau chỉ bởi vì thích hợp. Đừng ngây thơ mà cho rằng mình sẽ tìm được tình yêu đích thực, cũng không cần kén chọn và soi mói, miễn cho sau này lại cảm thấy thất vọng.”
“Lão Giang, tôi không đồng ý với mấy lời này của ông, ông và Phùng Tư Nhược không phải là tình yêu đích thực soa?”
Giang Chu mỉm cười: “Tôi đang nói ông, ông không thể lấy tôi làm vì dụ.”
Cao Văn Khải chép miệng một cái: “Dù sao tôi cũng cảm thấy có một loại dự cảm ở nơi sâu xa, tôi nhất định sẽ gặp được tình yêu đích thực của đời mình.”
“Vậy tôi liền chúc ông may mắn.”
Lúc này, Trương Nghiễm Phát ngẩng đầu lên: “Lão Giang, ông muốn dặn dò gì tôi không?”
“Tên nhãi nhà ông có EQ không tệ, đoán chừng là lăn lộn sẽ không kém, thế nhưng có một số việc là không nên tính toán chi ly, phải tìm chỗ khoan dung mà độ lượng.”
Trương Nghiễm Phát nghe vào lại thấy hơi là lạ.
Làm sao nói cứ như là sau này mình sẽ đi đánh nhau ẩu đả vậy.
Chương 1018 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]