Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 1023: CHƯƠNG 1023: MUỐN ĂN CÁI GÌ CŨNG ĐƯỢC NHA!

Khoảng tầm nửa tiếng sau, chiếc xe đã đi vào khu biệt thự.

Giang Chu khống chế tốc độ, sau đó dừng lại trước cổng biệt thự.

Hắn xuống xe rồi trực tiếp đi vào trong.

Vừa vào nhà, hắn liền nhìn thấy Phùng Tư Nhược ôm con gái trong ngực, nhẹ nhàng dỗ dành con gái.

Giang Chu nở một nụ cười dịu dàng, sau đó chậm rãi đi vào.

“Con gái ngủ rồi à?”

“Ừm, con gái rất ngoan nha.”

Phùng Tư Nhược nhìn tiểu Giang Đường trong ngực với ánh mắt tràn đầy ôn nhu và dịu dàng.

Giang Chu cũng nở nụ cười ấm áp.

Hắn nhìn tiểu Giang Đường đang ngủ say, nội tâm lại mềm mại đến rối tinh rối mù.

Hắn vươn một ngón tay ra, nhẹ nhàng sờ sờ khuôn mặt non mềm của tiểu Giang Đường.

Phùng Tư Nhược thấy vậy thì bật cười.

“Em mang con vào phòng đã, bằng không thì lát nữa lại tỉnh mất.”

“Ừm, đi thôi.”

Phùng Tư Nhược khẽ gật đầu một cái, sau đó quay người đi lên lầu hai.

Một lát sau, nàng đi xuống, mặt mũi tràn đầy vui vẻ mà nhìn Giang Chu.

Sau đó, một đôi tay nhỏ nhẹ nhàng nắn bóp bả vai của Giang Chu.

“Hôm nay anh lại bận rộn cả ngày à?”

“Không, rất rảnh. Tối hôm nay em có ngoan ngoãn ăn cơm không?”

“Tối em chơi với con, còn chưa ăn cơm.”

“Anh biết ngay mà, vậy bây giờ em có đói bụng không?”

Giang Chu đứng lên, nhẹ nhàng ôm vào eo mảnh khảnh của Phùng Tư Nhược.

Phùng Tư Nhược cười ngượng ngùng, sau đó nhẹ nhàng dựa vào lồng ngực của Giang Chu.

“Vậy em muốn ăn cái gì cũng được, đúng không?”

“Dĩ nhiên, bà xã đại nhân muốn ăn gì?”

“Vậy thì một bát mỳ Dương Xuân đi!”

Giang Chu gật đầu, sau đó kéo tay Phùng Tư Nhược vào trong nhà bếp.

Sau khi mặc tạp tề xong, hắn cầm nguyên liệu nấu ăn ra, bắt đầu rửa sạch, cắt gọt…

Phùng Tư Nhược lặng lẽ đứng nhìn ở bên cạnh, nàng bỗng nhiên tiến lên vài bước, ôm eo của Giang Chu từ phía sau.

“Có anh thật tốt.”

“Anh cũng vậy.”

Giang Chu hơi nghiêng đầu lại, nở nụ cười nhẹ nhàng.

Một lát sau, nước trong nồi đã bắt đầu sôi trào, Giang Chu thả một nắm mỳ vào trong đó.

Cứ như vậy, một bát mỳ Dương Xuân xinh đẹp lại thơm tho đã ra lò!

Giang Chu vớt mỳ ra hai bát, sau đó bê ra ngoài, đặt lên mặt bàn.

Phùng Tư Nhược thì nhìn chằm chằm vào từng động tác của Giang Chu.

Nàng chậm rãi đi qua, nhẹ nhàng cởi bỏ tạp dề ở trên người Giang Chu xuống, lại sửa sang quần áo lại cho Giang Chu.

Giang Chu cười cưng chiều, giơ tay véo véo khuôn mặt bóng loáng của Phùng Tư Nhược.

Hai người ngồi xuống bàn, bắt đầu ăn mỳ.

Phùng Tư Nhược vừa ăn lại vừa có cảm giác, đây là món ngon không gì sánh được.

Trước kia, khi nàng mang thai thì Giang Chu không cho nàng ăn cái này, không cho nàng ăn cái kia.

Hiện giờ nàng không phải ăn kiêng nữa, Giang Chu cũng mang rất nhiều món ngon về cho nàng.

Có điều, nàng cũng không quá thích những thứ đó.

Nhưng khi đêm khuya, ăn một bát mỳ Dương Xuân do chính tay chồng mình làm, thật sự là một chuyện rất hạnh phúc.

“Ngày mai em muốn ăn sườn kho.”

“Được, trong tủ vẫn còn một hộp xương sườn, ngày mai anh sẽ làm cho em.”

“Ừm nha.”

Giang Chu xoa xoa mái tóc đen mềm mại của Phùng Tư Nhược, trong mắt viết đầy dịu dàng.

Mặc kệ là nhìn như thế nào, vợ hắn đều xinh đẹp như vậy.

Phùng Tư Nhược và Giang Chu ăn một miếng lại liếc mắt nhìn đối phương một cái, trong mắt tràn đầy ngọt ngào.

Tuy rằng hai người đã sống với nhau rất lâu, thế nhưng hai người bọn họ vẫn rất ngọt ngào.

Mặc kệ là lời nói hay là hành động, thì đều không kém với các cặp tình nhân đang trong giai đoạn tình yêu cuồng nhiệt.

Phùng Tư Nhược ăn sạch bát mỳ, bên môi bị dính một chút nước mỳ.

Giang Chu thấy vậy, thuận tay lấy một tờ giấy ra rồi lau miệng cho nàng.

“Nhìn em ăn bẩn chưa này, không thể cẩn thận một chút à.”

“A ô, ngứa…”

Phùng Tư Nhược nghe thấy vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên đỏ bừng.

Nàng nhẹ nhàng nâng tay lên, lau lau cái miệng nhỏ của mình. Đôi mắt to trong veo như nước lại chớp chớp vài cái, vô cùng đáng yêu.

Giang Chu mỉm cười, sau đó quơ quơ khăn giấy ở trước mặt nàng: “Ngốc, anh gạt em thôi.”

Phùng Tư Nhược thấy vậy liền phồng má lên.

Nàng hừ hừ hai tiếng rồi liếc mắt nhìn Giang Chu, sau đó mới đứng dậy thu dọn bát đĩa.

Giang Chu thấy thế thì đứng dậy, lấy bát đũa ở trong tay của nàng.

“Được rồi, để anh rửa cho, em đi nghỉ đi.”

“Ừm, được rồi.”

Phùng Tư Nhược gật đầu, sau đó đi vào phòng bếp với Giang Chu, nàng tựa vào tường mà nhìn Giang Chu rửa bát.

Động tác của Giang Chu rất thành thạo và nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc đã rửa xong.

Sau đó, hắn lau tay rồi mới nhẹ nhàng sờ lên đầu Phùng Tư Nhược.

“Có buồn ngủ không?”

“Cũng bình thường, chỉ có một chút xíu thôi.”

Giang Chu quay đầu tắt đèn, rồi ôm Phùng Tư Nhược đi lên lầu.

Sau khi hai người trở về phòng ngủ, Phùng Tư Nhược mở tủ quần áo, tìm kiếm một bộ đồ ngủ.

Sau đó nàng quay người, nhìn Giang Chu đang ngồi ở mép giường.

“Em đi tắm, anh chờ em một lát.”

“Được, đi đi, anh chờ.”

Giang Chu gật đầu, sau đó dựa lưng vào đầu giường, bắt đầu nghịch điện thoại di động.

Chương 1023 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!