Ngay sau đó, trong phòng vệ sinh có tiếng nước truyền ra.
Giang Chu nghịch điện thoại di động, nhưng tinh thần đã chạy đến cửa phòng vệ sinh từ lâu rồi.
Hắn chỉ nghe tiếng nước, là đã có thể tưởng tượng ra hình ảnh ở trong đó.
Dáng người của Phùng Tư Nhược rất đẹp, ngực tấn công mông phòng thủ, eo nhỏ chân dài.
Sau khi sinh con xong, dáng người của nàng càng xinh đẹp hơn.
Vẻ ngây ngô trên mặt nàng đã biến mất, thay vào đó là vẻ thành thục của người vợ và người mẹ.
Mỗi khi Giang Chu nhìn thấy nàng, hắn đều cảm thấy thán phục cái khí chất đặc biệt này của nàng.
Trong khi Giang Chu nghĩ ngợi, hắn nghe thấy két một tiếng, cửa phòng vệ sinh đã mở ra.
Giang Chu nghe thấy thế liền vội vàng đứng dậy, đi đến trước mặt Phùng Tư Nhược.
Lúc này, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng bị hơi nước nóng làm cho hồng hồng, đôi mắt đen láy lại lóe sáng.
Nàng mặc một chiếc váy ngủ màu trắng có dây đeo, trên làn da trắng nõn vẫn còn vài giọt nước.
Mặc dù váy ngủ khá rộng, thế nhưng vẫn có thể nhìn thấy dáng người xinh đẹp của nàng.
Giang Chu nhìn thấy thế, yết hầu liền giật giật, bắt đầu nổi tâm tư.
Mỹ nhân đi tắm, cái cám dỗ này quả thực là không tầm thường chút nào.
Hắn suy nghĩ một chút, khóe miệng lại nổi lên một nụ cười thản nhiên.
Khi thấy mái tóc ướt nhẹp của Phùng Tư Nhược, hắn liền cầm khăn mặt ở bên cạnh, rồi ôm nàng đi vào phòng vệ sinh.
“Tóc em ướt như vậy mà sao em không lau một chút?”
“Em … em muốn đi ra ngoài rồi lau.”
“Anh lau cho em.”
Giang Chu nói xong liền cầm khăn lên lau tóc cho nàng.
Mái tóc của Phùng Tư Nhược rất mềm mại, màu sắc cũng rất tốt.
Cầm trong tay như đang cầm tơ lụa thượng hạng vậy.
Giang Chu lau một lượt, lại cầm máy sấy lên để sấy cho nàng.
Động tác của Giang Chu rất nhẹ nhàng và dịu dàng.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phùng Tư Nhược thì đã đỏ bừng lên.
Nàng nhìn chằm chằm vào từng động tác của Giang Chu ở trong gương.
Một lát sau, Giang Chu thả máy sấy xuống, hắn ôm Phùng Tư Nhược từ phía sau, tựa đầu vào trên cổ của nàng.
“Quá xinh đẹp, nhưng không mặc quần áo thì càng xinh đẹp hơn.”
“Em đánh anh nha.”
“Được rồi, khô rồi, chúng ta đi ngủ thôi, muộn rồi đấy.”
Giang Chu cười nhạt, sau đó nhẹ nhàng hôn lên cái cổ non mịn của Phùng Tư Nhược.
Thân thể mềm mại của Phùng Tư Nhược nhất thời cứng đờ.
Nàng quay người, nhẹ nhàng đẩy vào ngực của Giang Chu.
Giang Chu thuận thế cầm cổ tay của nàng, kéo nàng vào trong ngực của mình.
Hai người cứ ngươi đẩy ta đưa như vậy mà đi đến bên giường, sau đó song song ngã xuống giường.
Giang Chu bỗng nhiên ngồi dậy, nhìn Phùng Tư Nhược với vẻ đùa cợt.
“Phùng ngốc manh, em cởi quần áo ra cho anh xem nào.”
“Không!”
“Nếu như em không cởi, anh sẽ đánh cái mông của em.”
“Vậy em cũng không cởi!”
“Hừ, nâng mông lên, anh muốn dạy dỗ em một trận.”
Giang Chu nói xong lại dí mặt mình lại gần.
Cùng lúc đó, hắn còn giơ tay lên, làm bộ như muốn trừng phạt nàng.
Phùng Tư Nhược trợn tròn mắt lên, nhìn gương mặt không ngừng tiến lại gần kia, sau đó nhẹ nhàng cắn môi đỏ.
Đôi bàn tay nhỏ của nàng nắm chặt váy ngủ của mình, giống như rất sợ Giang Chu sẽ có hành động xấu xa nào đó vậy.
Giang Chu tiến lại gần, sau đó đè bàn tay nhỏ của Phùng Tư Nhược xuống.
Hắn lập tức mổ một ngụm lên cánh môi mềm mại của nàng.
Lúc này, thân thể của Phùng Tư Nhược như nhũn ra, từng trận cảm giác tê dại xông thẳng lên đỉnh đầu.
Nàng nhẹ nhàng nhắm mắt lại, ôm chặt lấy cổ của Giang Chu.
Khi hai người chuẩn bị tiến thêm một bước nữa, một âm thanh không biết điều bỗng nhiên vang lên.
“Oa oa… oa oa oa!”
Thì ra là tiểu Giang Đường khóc.
Giang Chu nghe thấy thế liền cười bất đắc dĩ, sau đó nhẹ nhàng thả Phùng Tư Nhược ra, tiện tay vò mái tóc của nàng.
Phùng Tư Nhược bĩu môi một cái, lại muốn đứng lên đi dỗ dành con gái.
Giang Chu lại khoát tay chặn nàng lại.
“Để anh, em nghỉ ngơi đi, để anh đi dỗ con cho.”
“Hay là để em đi đi.”
“Không được, để anh đi, không nghe lời là anh sẽ giận đấy.”
“Được rồi.”
Phùng Tư Nhược gật đầu, sau đó ngoan ngoãn chui vào trong chăn.
Giang Chu xoa xoa đầu của nàng, sau đó quay người đi qua bên kia.
“Con nhóc thối này, quấy rầy chuyện của cha mẹ không phải là đứa bé ngoan.”
Giang Chu ôm tiểu Giang Đường từ giường trẻ con lên, nhịn không được mà vuốt ve gương mặt của nàng.
Một lát sau, tiểu Giang Đường đã yên tĩnh lại.
Nàng ngậm núm vú cao su, rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.
Giang Chu nhẹ nhàng đung đưa cơ thể, nhìn gương mặt ngủ say sưa của con gái ở trong lòng.
Trong nhà luôn có một người vợ và một đứa con gái dễ thương đang chờ hắn, cuộc sống như vậy, dù có trôi qua bao nhiêu năm thì hắn cũng sẽ không chán ghét.
Sau khi Giang Chu ru con gái ngủ xong, hắn liền trở về phòng trong.
Hắn rón rén khép cửa phòng lại, đi đến bên giường.
Lúc này, hắn phát hiện Phùng Tư Nhược đã ngủ rồi, trên khuôn mặt nhỏ nhắn và non mịn của nàng tràn đầy an tĩnh.
Giang Chu thấy vậy, liền chậm rãi vén chăn lên, rồi nằm xuống bên cạnh nàng.
Chương 1024 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]