“Một tuần rồi em chưa về nhà, cho nên anh đến xem một chút.”
“Dạo này có rất nhiều việc, tất cả bộ phận đều phải tăng ca.”
“Cơm nước gì chưa?”
“Vẫn chưa, anh ăn chưa? Nhà ăn của công ty chúng ta cũng không tệ đâu.”
“Thật không? Vậy thì tốt, đi thưởng thức thôi.”
“Chờ em một chút.”
Hàn Nhu chạy cộc cộc cộc về phòng làm việc.
Sau đó nàng mở túi xách của mình ra, lấy một hộp phấn rồi bắt đầu trang điểm lại, sau đó lại lấy son môi ra, nhẹ nhàng thoa một chút.
“Anh, em xong rồi, đi thôi!”
Giang Chu nhìn nàng đi qua, nhịn không được mà bóp mặt của nàng.
Cái miệng nhỏ nhắn của Hàn Nhu chu ra, gò má đột nhiên đỏ lên.
“Anh làm gì vậy?”
“Màu này không tệ, rất hợp với em.”
“Đó là đương nhiên.”
Giang Chu xoa xoa đầu nàng, rồi dẫn nàng đến nhà ăn ở tầng ba.
Đầu bếp ở nơi này đều được dùng giá cao mời về, khẩu vị năm bắc đều có hết, món ăn cũng rất phong phú.
Ngoại trừ ba bữa một ngày ra, còn không ngừng cung ứng các món ngọt, đồ ăn vặt, cà phê và các loại đồ uống.
Những quy tắc này đều là Giang Chu đặt ra, để cho Chu Vũ Đình đi áp dụng, hiện giờ xem ra hiệu quả không tệ.
“Chào Giang tổng.”
“Xin chào Giang tổng.”
“Chào Giang tổng.”
Dọc đường đi, người chào hỏi Giang Chu nhiều vô số kể.
Ban đầu hắn còn có thể khoát tay đáp lại, nhưng cuối cùng chỉ có thể đổi thành gật đầu.
Sau khi đi vào nhà ăn, Chu Vũ Đình và mấy vị giám đốc đang ăn cơm ở cái bàn bên cạnh cửa sổ sát đất khổng lồ, Quý Tử Hàm cũng ở đây.
Bọn họ vừa nhìn thấy Giang Chu thì lập tức đứng lên đón.
“Giang tổng, sao ngài lại đến đây?”
“Tôi đến kiểm tra đột xuất, nhìn xem mọi người làm việc thế nào!”
Chu Vũ Đình mỉm cười: “Chúng tôi còn tưởng rằng nửa năm nay sẽ không được gặp ngài nữa chứ.”
Giang Chu nhịn không được mà nhếch mép lên: “Tuy rằng tôi không đến công ty, nhưng mà không phải là thật sự không quan tâm gì cả, nên đến kiểm tra thì vẫn phải đến kiểm tra.”
“Nhưng tòa nhà này xây xong nửa năm rồi, ngài mới đến hai lần, đây là lần thứ hai.”
“Dạo này anh tôi mới lên chức ba ba, cho nên ở nhà trông con gái rồi.”
Mấy lời này của Hàn Nhu làm cho đám quản lý cao tầng của công ty nhịn không được mà bật cười.
Bọn họ không ngờ được, một Giang tổng làm việc như sấm như gió lại là một người cuồng con gái.
Giang Chu cũng cười theo, còn thuận tiện véo má Hàn Nhu một cái.
“Được rồi, mọi người đi ăn cơm đi, không cần để ý đến bọn tôi, lần này tôi chỉ đến thăm em gái thôi, thuận tiện thử mùi vị của nhà ăn.”
“Vâng Giang tổng, vậy ngài ăn đi, tôi sẽ bảo người đi quét dọn phòng làm việc của ngài một chút.”
“Được rồi, đi thôi.”
Giang Chu dẫn Hàn Nhu đến cửa sổ để gọi hai suất cơm.
Nhân viên kỳ cựu của công ty có thể nhận ra Giang Chu, thế nhưng những nhân viên của nhà ăn này đều là người mới.
Dù sao thì văn phòng cũ của bọn họ khá chật hẹp, không có không gian để làm nhà ăn.
Cho nên mấy bác gái này cũng không nịnh nọt Giang Chu, khi nên run tay thì vẫn cứ run tay như cũ.
Có điều, biên độ run tay của bác gái này nhỏ hơn bác gái trong nhà ăn của đại học Thượng Kinh nhiều lắm.
Cho nên chẳng mấy chốc, khay của hai người đã tràn đầy đồ ăn.
Một phần thịt kho tàu, một phần sườn xào chua ngọt, một cần trứng xào cà chua.
Còn có canh sườn, muốn uống bao nhiêu cũng được, cùng với bánh mỳ thủ công.
Một bữa cơm ba món ăn một món canh, tổng cộng chỉ có tám đồng tiền.
Đây cũng không phải là bữa ăn này chỉ có tám đồng tiền, mà là do công ty chịu một phần.
“Cái này vượt xa nhà ăn ở đại học Thượng Kinh của chúng ta.”
“Đúng vậy, trước kia còn có mấy người cảm thấy cơm ở nhà ăn ăn ngon, cho nên còn vụng trộm mang về nhà, nhưng sau này bị chỉnh đốn và cải cách thì không ai dám nữa.”
“Tài nghệ của mấy vị đầu bếp này, quả thực là không tệ.”
“Nhưng không có ngon bằng mẹ làm, nhắc đến mới nhớ, lâu lắm rồi em chưa được ăn món cá của mẹ.”
Giang Chu nghe thế liền ngẩng đầu: “Ai bảo em không về nhà ăn cơm? Cả ngày chỉ biết tăng ca ở công ty!”
Hàn Nhu nhăn mũi một cái: “Đây là công ty của anh, em lại là em gái anh, cho nên phải cố gắng hơn người khác.”
“Cái ý nghĩ này của em hơi ngược đời rồi đấy, hoàng thân quốc thích thời cổ đại người ta đều sống phóng túng, suốt ngày chỉ biết chơi, còn em thì lại cố gắng như vậy.”
“Ừm, bởi vì em phải giúp anh kiếm thật nhiều thật nhiều tiền.”
Giang Chu chép miệng một cái: “Phải học cách hưởng thụ cuộc sống, đừng chỉ biết làm việc làm việc.”
Hàn Nhu sờ túi của mình: “Em vẫn đang hưởng thụ cuộc sống nha, cuối tuần này sẽ đi spa với chị dâu.”
“Hả? Sao anh không biết?”
“Đây là chuyện của con gái, đương nhiên không nói cho anh rồi.”
Giang Chu nhìn nàng rồi mỉm cười: “Lâu rồi không nghe em gọi ca ca.”
Hàn Nhu ăn một miếng: “Em vừa mới gọi rồi còn gì.”
“Gọi lại xem nào.”
“Ca ca, ca ca.”
“Ngoan!”
Chương 1048 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]