Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 1049: CHƯƠNG 1049: RỐT CUỘC CŨNG CHỊU ĐỰNG ĐƯỢC ĐẾN KHI ĐỨA BÉ RA ĐỜI

Đồ ăn ngon nhưng chưa chắc đã tốt cho sức khỏe.

Đồ tốt cho sức khỏe chưa chắc đã ăn ngon.

Trước kia, Sở Ngữ Vi không biết những lời này.

Bởi vì nàng nàng cho rằng, trên thế giới này luôn có thứ vẹn cả đôi đường.

Giống như nàng thích Giang Chu, mà Giang Chu cũng thích nàng vậy.

Nhưng từ khi mang thai Giang Tuyết đến giờ, nàng mới nhận ra cái chân lý thứ tốt cho sức khỏe thì ăn không ngon.

Giống như có vài món đồ ăn vặt rất ngon, nhưng bạn lại không thể ăn.

Có một số bữa ăn dành cho phụ nữ mang thai rất nhạt nhẽo, nhưng vì dinh dưỡng nên bạn nhất định phải nuốt xuống.

Bởi vì trong bụng bạn còn có một đứa bé đang gào khóc đòi ăn.

Dù cho bạn không muốn ăn thứ này, thì cũng phải chiếu cố đến đứa bé ở trong bụng.

Cho nên, sau khi Sở Ngữ Vi mang thai, nàng đã phải bỏ cái bệnh kén ăn của mình.

Mặc kệ là có thích ăn hay không, thì nàng đều phải cố gắng nuốt xuống bụng.

Nhất là rau cần mà nàng ghét ăn nhất kia, bây giờ ngày nào cũng phải ăn một chút, thế mà lại không thấy ghét như trước kia nữa.

Cứ như vậy, nàng phải ăn những thứ không ngon để bổ sung dinh dưỡng.

Trông chờ, chờ mong… nàng phải chờ đến ngày đẻ.

Mà liên quan đến chuyện sinh con ở bệnh viện nào, nàng và Giang Chu đã thương lượng với rồi.

Dù sao Thượng Kinh cũng là một thành phố cấp một, phương diện y tế vẫn rất tiên tiến. Cho nên bọn họ vẫn chọn một bệnh viện tư nhân ở Thượng Kinh.

Đây cũng không phải đặc quyền của người có tiền gì cả.

Mà chỉ là tiêu thêm chút tiền để mua sự yên tâm thôi.

Dù sao bỏ nhiều tiền chưa chắc đã mua được thứ tốt, nhưng muốn mua thứ tốt thì chắc chắn là phải bỏ nhiều tiền.

Cái này cũng giống như, đồ rẻ không có đồ tốt, mà đồ tốt thì không rẻ vậy.

Vì vậy, Sở Ngữ Vi đã vào trong phòng bệnh chờ sinh, mà Giang Chu là cha của đứa bé, nên tất nhiên cũng vào ở cùng nàng.

Phùng Tư Nhược không có bất kỳ ý kiến gì với chuyện này, thậm chí còn thấy hơi vui mừng.

Vì sao?

Bởi vì Giang Chu ở nhà luôn bắt nạt nàng, làm cho nàng phải gào khóc.

Hơn nữa gào khóc rồi mà còn không tha, nhất định phải rót đầy cho nàng.(rót cái gì thì tự hiểu)

Khiến cho nàng phải tắm vài lần một ngày, thật sự là phiền chết đi được.

Hiện giờ, Giang Chu đi bầu bạn với Sở Ngữ Vi, rốt cuộc thì Phùng ngốc manh cũng có thời gian nhàn nhã rồi.

Tuy nhiên, Giang Chu vừa mới đi được hai ngày, thì Phùng Tư Nhược đã thấy nhớ hắn rồi.

Thế là thỉnh thoảng nàng lại gọi điện thoại qua, nghe giọng nói của hắn một chút thì mới có thể an tâm.

Nhưng lại qua hai ngày, nàng cảm thấy nghe giọng nói thôi là không đủ.

Thế là nàng liền tự gọi xe chạy đến, thuận tiện mang chút đồ ăn vặt cho Sở Ngữ Vi luôn.

Hơn nữa, đại đa số đều là đồ ăn vặt bị Giang Chu liệt vào hàng cấm, giống như thạch này, bánh ga tô này, que cay này…vân vân.

Thế cho nên trong vài tháng chờ sinh con này, Sở Ngữ Vi hy vọng nhất là Phùng Tư Nhược đến.

Nàng muốn ăn đồ ăn vặt, cũng muốn tìm người nói chuyện tán gẫu.

Loại địa phương như bệnh viện này, thật sự là quá nhàm chán.

Ngoại trừ xem ti vi và chơi điện thoại di động ra, thì thật sự không có phương thức giải trí nào cả.

Dù mỗi ngày đều có Giang Chu ở bên cạnh, thế nhưng thẩm mỹ cũng biết mệt mỏi.

Nhất là miệng của Giang Chu rất tiện, luôn thích bắt nạt nàng, chứ không biết dỗ dàng làm nàng vui vẻ.

Khiến cho nàng mỗi ngày đều có một đoạn thời gian bị Giang Chu làm cho tức giận đến phát khóc.

Nhưng từ sau khi Phùng Tư Nhược đến thì khác, hai chị em có thể cùng nhau chửi rủa Giang Chu.

Cảm giác này rất là thú vị, không còn buồn chán nữa.

Cuối cùng, Phùng Tư Nhược dứt khoát ở lại đây luôn.

Mỗi ngày cùng ăn cùng ngủ với Sở Ngữ Vi, chỉ thiếu nước mặc chung một cái váy thôi.

Cứ như vậy, thời gian đi qua đến ngày Giang Tuyết ra đời.

Sáng sớm, Sở Hùng, Trần Uyển Oánh, Viên Hữu Cầm và Giang Hoành Sơn, tất cả đều có mặt.

Cha mẹ hai bên đều lo lắng và khẩn trương chờ ở bên ngoài phòng sinh, mà Giang Chu và Sở Ngữ Vi thì đã đi vào trong phòng sinh từ trước, chờ đợi giằng co nửa ngày thời gian, tần suất đi ra đi vào của y tá đã tăng lên.

Phòng sinh bây giờ khác với phòng sinh thời cổ đại.

Trước kia, bọn họ xem phim trên ti vi thì luôn có một ít đoạn sinh con. Khi đó, người cha liền lo lắng chờ đợi ở ngoài cửa. Mãi cho đến khi có tiếng khóc truyền ra, thì bọn họ mới có thể yên tâm, mới biết đứa bé đã bình anh.

Thế nhưng phòng sinh trong bệnh viện có cách âm rất tốt, nếu như chờ ở bên ngoài thì sẽ không nhìn thấy gì cũng không nghe thấy gì, thậm chí là không biết gì cả.

Chỉ có thể lặng lẽ chờ đợi, thầm cầu khẩn mẹ con bình an.

Cứ như vậy, đảo mắt một cái, nửa ngày đã trôi qua.

Bốn người phụ huynh ở bên ngoài vẫn rất khẩn trương và căng thẳng.

Nhất là Sở Hùng, đừng thấy ông là một người đàn ông, lại còn làm cục trưởng cảnh sát nhiều năm như vậy mà nhầm. Khi đối mặt với chuyện con gái sinh con thì ông vẫn rất căng thẳng và khẩn trương.

Thậm chí còn có chút luống cuống tay chân, rất giống với khi nghênh đón con gái ra đời.

“Tôi nói này Lão Sở, ông có thể đừng đi qua đi lại nữa không?”

“Anh Giang, không phải là tôi không muốn dừng lại, mà là do tôi quá hoang mang rồi.”

“Mấu chốt là ông đi qua đi lại như thế, làm tôi cũng hoang mang theo rồi.”

Hai người liếc nhau, lại đồng thời nhìn qua hai quý bà.

Lúc này, Viên Hữu Cầm đang đứng bên cửa sổ để hít thở, mà sắc mặt của Trần Uyển Oánh thì đã tái nhợt, rõ ràng là đang rất căng thẳng.

“Tại sao lại lâu như vậy? Lần trước Tư Nhược sinh con cũng không lâu như vậy mà?”

“Đúng vậy, quá lâu rồi, không biết có thuận lợi hay không?”

Chương 1049 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!