Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 1050: CHƯƠNG 1050: GIANG ĐƯỜNG VÀ EM GÁI GIANG TUYẾT GẶP MẶT

Đúng lúc này, cái vài âm thanh truyền ra từ bên trong.

Bốn vị phụ huynh đồng thời quay đầu nhìn về phía phòng sinh.

Lúc này, Sở Ngữ Vi đang nằm trên giường bệnh, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đã tái nhợt.

Còn Giang Chu thì đang đi theo bên cạnh, trên mặt mang theo nụ cười vui sướng.

Mọi người nhìn thấy cảnh này, nhất thời thở phào nhẹ nhõm.

“Ngữ Vi… vẫn tốt chứ?”

“Ừm…”

Sở Ngữ Vi nhẹ nhàng gật đầu, chỉ là giọng nói hơi yếu.

Hết cách rồi, nàng vừa dùng tất cả sức bú sữa mẹ ở bên trong rồi.

Mồ hôi làm cho mái tóc của nàng ướt nhẹp, thậm chí ngay cả bộ quần áo bệnh nhân trên người cũng hơi ướt.

Mà tất cả chuyện này, đều là vì một đứa bé nhăn nheo ở phía sau kia.

Hiển nhiên là đứa bé này không hiểu chuyện bằng chị gái của mình, nàng vừa ra đời đã bắt đầu khóc oa oa, âm thanh thanh thúy mà dễ nghe.

Phụ huynh hai bên nghe thấy âm thanh này, nội tâm liền tan chảy.

“Tiểu Giang Tuyết, bà ngoại đây, bà ngoại đây!”

“Đây đây, còn có ông ngoại nữa, mau mở mắt ra nhìn ông ngoại đi!”

Chị y tá đang ôm Giang Tuyết suýt nữa bị bọn họ làm cho bật cười.

Đứa bé vừa mới ra đời, sao có thể hiểu được mấy cái này chứ.

Nhưng cô y tá cũng hiểu được tâm trạng của mọi người.

Loại cảm giác kích động khi gia đình có thêm thành viên mới này, bất cứ ai cũng không nhịn được mà vui mừng đến chảy nước mắt.

Vì vậy, mọi người kéo nhau đi về phòng bệnh, vừa trò chuyện với Sở Ngữ Vi, vừa nhìn tiểu bảo bối đáng yêu kia.

Nhưng Sở Ngữ Vi thật sự rất mệt mỏi, mệt mỏi đến sắp kiệt sức.

Thế là nàng vươn tay ra nắm tay của Giang Chu, còn mình thì nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc.

Không lâu sau, Hàn Nhu và Phùng Tư Nhược đã chạy đến.

Hai cô bé này đã nhận được tin tiểu Giang Tuyết sắp ra đời từ trước.

Nhưng bởi vì Hàn Nhu quá bận rộn, mà Phùng Tư Nhược thì lại chờ Hàn Nhu để đi cùng, cho nên bây giờ hai người mới đến.

Nhưng ngoại trừ hai nàng ra, thì tiểu Giang Đường cũng đi theo.

Tiểu Giang Đường đã đầy một tuổi, nàng mở đôi mắt long lanh như nước của mình, đần độn mà nhìn em gái của mình.

Sau đó y y nha nha mà vươn tay, dường như muốn sờ sờ tiểu Giang Tuyết.

Mà Giang Tuyết thì khóc không ngừng, thực sự là rất không an phận.

Dường như hai chị em gái nhỏ tuổi này, cảm nhận được sự hấp dẫn nhau từ nơi sâu xa, nên phương hướng vươn tay rất nhất trí.

“Tiểu Giang Đường, em gái con đến rồi, sau này không còn cô đơn nữa rồi nhỉ?”

Khóe miệng tiểu Giang Đường tràn ra một ít nước miếng, nhỏ xuống nệm.

Mọi người nhìn thấy cảnh này, tất cả đều lộ ra nụ cười vui mừng.

Bọn họ cũng không biết là hai cô bé này có nghe hiểu hay không, nhưng đối mắt với hai đứa bé đáng yêu như vậy, mặc kệ là ai cũng cảm thấy rất ấm áp.

Phùng Tư Nhược đưa tiểu Giang Đường cho Hàn Nhu ôm, sau đó chạy vòng qua giường bệnh, đứng bên cạnh Giang Chu, nhìn về phía Sở Ngữ Vi.

Ánh nắng chiếu qua khung cửa sổ, Sở hoa khôi nhẹ nhàng nhắm mắt lại, lông mi thon dài, mũi rất cao, ngũ quan tinh tế, không có một chỗ nào là không đẹp.

Mà chờ đến khi tiểu Giang Tuyết lớn thêm một chút, khẳng định cũng sẽ kế thừa gương mặt xinh đẹp này của Sở hoa khôi.

Giống như tiểu Giang Đường kế thừa khuôn mặt xinh đẹp của Phùng Tư Nhược vậy.

Hàn Nhu cười nói: “Tính cách của Giang Đường giống anh trai con thật, gặp chuyện mà không hề hoang mang, cũng rất ít khóc nhè.”

“Nhưng Giang Tuyết khóc rất to nha, cũng không biết là tính cách giống ai đây!”

Viên Hữu Cầm không nhịn được mà bật cười: “Nhu Nhu, thật ra thì tiểu Giang Tuyết giống anh trai của con hơn.”

Hàn Nhu chớp chớp mắt: “Thật vậy chăng?”

“Đúng vậy, khi anh con mới sinh ra, cũng khóc đến mức suýt tắt thở, toàn bộ người trong bệnh viện dỗ dành mà còn không nín nữa.”

“Oa, không ngờ anh trai con còn có lúc như vậy nữa.”

Viên Hữu Cầm nhìn hai đứa bé: “Tính cách của tiểu Giang Đường cũng rất giống anh trai con, tuy ít khóc nhè những mà đã khóc thì cũng không kém gì tiểu Giang Tuyết đâu.”

Hàn Nhu nghe xong thì bật cười: “Thật đáng yêu, hai tiểu công chúa của cô, tiếc là hai đứa vẫn chưa biết gọi cô cô.”

“Tiểu Giang Đường thì sắp rồi, mấy hôm nay mẹ nghe thấy con bé y y nha nha suốt, dường như là rất có dục vọng muốn nói chuyện.”

“Dù sao cũng sắp đến tuổi biết nói rồi, đúng là rất muốn nghe tiểu Giang Đường nói chuyện nha.”

Hàn Nhu nói xong, lại quay đầu nhìn Giang Tuyết: “Em gái Giang Tuyết cũng mau lớn lên nha, cô cô cũng muốn nhìn thấy hai đứa tập đi đây!”

Trần Uyển Oánh nghe thấy thế liền nở nụ cười: “Giang Tuyết còn chưa biết bò nữa kìa, sao có thể tập đi nhanh như vậy được.”

“Ngữ Vi mấy tuổi mới biết đi vậy?”

“Khoảng tầm một tuổi là có thể vịn ghế đứng lên, thế nhưng vẫn chưa đi vững, nhưng tầm nửa tháng sau là có thể đi được rồi.”

Viên Hữu Cầm nghe xong liền gật đầu: “Vậy cũng không khác gì tiểu Giang Đường bây giờ, khi nào con bé vui vẻ thì sẽ đi hai bước, nhưng thường xuyên ngã dập mông.”

Trần Uyển Oánh chỉ chỉ Giang Chu: “Vậy Giang Chu biết đi từ khi nào?”

“Một tuổi rưỡi.”

“Đần thế cơ à?”

“Thế nhưng mà tôi cho rằng, chắc chắn tên nhóc này biết đi rồi, nhưng mà lười đi.”

“Thật hay giả?”

“Thật đấy, khi có người trông khi rất hay ngã, nhưng khi không có ai trông khi lại đi được rất xa.”

“Tên nhóc này đúng là! Mới tí tuổi mà đã láu cá như vậy rồi!”

Chương 1050 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!