Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 1052: CHƯƠNG 1052: ÔNG CHỒNG GIÀU CÓ HƠN NỮA CŨNG PHẢI MANG HÀNH LÝ CHO VỢ VÀ CON GÁI.

Đảo mắt một cái, đã đến đầu tháng bảy.

Sáng sớm, ánh nắng rất tươi mới.

Trong không khí còn có một mùi hoa nhàn nhạt, làm người ta vui vẻ thoải mái.

Tài xế của Giang Chu lái xe đưa Giang Chu từ công ty trở về Hoa Nhuận Hào Đình.

“Hai vị đại tiểu thư, hai em bắt đầu thu dọn từ đêm qua đến giờ mà vẫn chưa xong à?” Giang Chu kéo một cái va li, ngước cổ lên hô một câu.

Ngay sau đó, Sở Ngữ Vi liền thò đầu ra từ lan can của ban công.

“Ông xã, em thu dọn xong rồi, anh đi lên mang xuống cho em.”

“Cút đi, em tự mang xuống đi!”

Sở Ngữ Vi phồng má lên: “Em còn phải ôm Tiểu Tuyết, không mang nổi!”

Giang Chu thở dài bất đắc dĩ, đành phải cất bước đi lên.

Sau đó, hắn nhấc cái rương hành lý của Sở hoa khôi lên, mang xuống tầng một.

Nhưng bên phía Sở Ngữ Vi thu dọn xong, thì bên Phùng Tư Nhược vẫn còn đang hành hạ.

“Phùng Tư Nhược, em xong chưa?”

“Chờ em một lát.”

Giang Chu nâng trán: “Ngữ Vi đi Bắc Hải thì có thể coi là đi chơi, nhưng em đi Bắc Hải là đi về nhà, em kích động như thế làm gì?”

Phùng Tư Nhược đi ra từ phòng mình, yếu ớt mà hừ một tiếng: “Em coi như là đi du lịch…”

“Được rồi được rồi, thế này là đủ rồi, bằng không thì muộn giờ bay mất.”

“Biết rồi, anh mang hành lý xuống cho em đi, em còn phải ôm Giang Đường!’

“Móa…”

Giang Chu không thể làm gì khác hơn là chạy lên, mang rương hành lý của Phùng Tư Nhược xuống tầng một, rồi đưa cho tài xế

Sau đó mới nhìn thấy Phùng Tư Nhược ôm tiểu Giang Đường đi xuống.

Nhìn qua là biết hai cô bé này đã ăn diện một phen.

Một người mặc váy dài, mũ rộng vành, nhìn như một ngự tỷ.

Một người mặc áo sơ mi trắng, quần jean cao, vô cùng thục nữ.

Ngay sau đó, ba người lên xe, đi thẳng đến sân bay Thượng Kinh.

Khi đến khu vực hành khách của sân bay, hai cô bé ôm hai cái búp bê mềm mại, nhất thời hấp dẫn vô số ánh mắt.

Đầu tiên, là do hai người các nàng quá xinh đẹp, hơn nữa còn rất trẻ tuổi.

Thế hai, là hai đứa bé trong ngực của hai nàng thật sự quá đáng yêu, khiến cho người là liếc mắt nhìn qua là đã thấy yêu thích rồi.

Trừ cái đó ra, làm người ta kinh ngạc nhất chính là hai đứa bé kia lại có dung mạo tương tự như hai cô gái trẻ tuổi này, nhưng hai đứa bé lại có rất nhiều chỗ giống nhau.

Giống như là hai chị em gái ruột, nhưng lại có hai người mẹ xinh đẹp vô địch.

Vậy thì hai cô bé này có cùng một người cha sao?

Quả nhiên, khi một người đàn ông kéo ba rương hành lý xuất hiện, hai cô gái kia lập tức vẫy tay.

“Ông xã, anh đi nhanh lên một chút.”

“Đậu xanh rau má, anh cmn sắp mệt đến choáng rồi!”

“Ai nha, là anh nói phải đi nhanh cho kịp chuyến bay mà.”

Giang Chu kéo hành lý đến gần, đưa tay bấm khuôn mặt nhỏ nhắn của Sở Ngữ Vi một cái.

Kết quả còn chưa kịp mở miệng, tiểu Giang Đường ở trong ngực Phùng Tư Nhược đã kêu ba ba ôm.

“Ba ba không ôm, để mẹ con ôm đi.”

Tiểu Giang Đường vểnh miệng lên, có chút ủy khuất: “Ba ba ôm nha…”

Giang Chu hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng một cái: “Ba cũng muốn ôm, như vậy thì mẹ con phải kéo hành lý.”

“Ba ba ôm…”

Phùng Tư Nhược nhịn không được mà xoa xoa đầu con gái: “Không khóc không khóc, lát nữa lên máy bay sẽ để cho ba ba ôm con.”

Tiểu Giang Tuyết ở trong ngực Sở Ngữ Vi nghe thấy câu này, cũng bắt đầu y y nha nha.

Sở Ngữ Vi cũng nhanh chóng trấn an con gái: “Con cũng vậy, lát nữa sẽ để ba ba ôm con với chị.”

“…”

Giang Chu nghe xong thì nhịn không được mà chép miệng một cái.

Chưa lên máy bay thì phải kéo hành lý, lên máy bay thì phải ôm con, một đại gia trăm tỷ như mình thật cmn biệt khuất.

“Tư Nhược!”

“Ừm?”

“Rõ ràng là em có máy bay tư nhân, vì sao phải ngồi máy bay thương mại?”

Phùng Tư Nhược nhăn mũi lại: “Có anh ở đây thì em thích những nơi đông người.”

Giang Chu sửng sốt một chút: “Mẹ nó, một câu nói đã thuyết phục được anh rồi, ai bảo anh cưng chiều em chứ!”

“Hì hì!”

“Được rồ, mọi người vào trong phòng chờ đi, bên ngoài này hơi nóng, đừng để con gái chịu nóng.”

Hai cô bé gật đầu, sau đó ôm con gái đi vào bên trong sân bay.

Lúc này, có vô số người đều nhìn về phía Giang Chu với ánh mắt hâm mộ.

Mẹ kiếp, tên khốn này quá có phúc, kiếp trước từng giải cứu thế giới à?

Giang Chu cảm nhận được ánh mắt của bọn họ, lại nhìn mấy cái rương hành lý mà mình đang kéo, lòng thầm nói có mất thì phải có được.

Người dù giàu có đến đâu, thì vẫn phải kéo hành lý cho vợ và con gái nha.

Hắn kéo hành lý đi vào thông đạo kiểm tra, kết quả lại bị tiếp viên hàng không cản lại.

“Đây là cái gì?”

“Bình sữa, con gái của tôi dùng.”

“Còn cái này?”

“Cũng là bình sữa, tôi có hai đứa con gái.’

“Tiên sinh! Không thể mang chất lỏng lên máy bay.”

“vậy thì gửi vận chuyển đi!”

“Còn thứ này là gì?”

“Đây là kem chống nắng!”

“Cái này thì sao?”

“Cũng là kem chống nắng, tôi có hai người vợ.”

“????”

Chương 1052 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!