Virtus's Reader

Sau khi lên máy bay.

Sau khi gào khóc khi máy bay cất cánh, hai chị em rốt cuộc cũng được nằm trong lòng ba ba như ý nguyện.

Là một cô gái ngoan ngoãn nhất, tiểu Giang Đường vừa nằm xuống đã ngủ.

Gương mặt khi ngủ của nàng giống hệt như Phùng Tư Nhược.

Mà tiểu Giang Tuyết thì đang đảo mắt nhìn bốn phía, vô cùng tò mò mà đánh giá mọi thứ xung quanh, dằn vặt một lúc lâu mới ngủ.

Tư thế ngủ của tiểu Giang Tuyết xấu hơn chị gái một chút.

Hai cái chân nhỏ bày ra một tư thế cực kỳ không tự nhiên, sau đó nhẹ nhàng mà nằm trên đầu vai của ba ba.

Giang Chu nhìn hai cô con gái bảo bối ở trong ngực, lại nhìn hai cô vợ bảo bối ở bên cạnh, trong lòng hắn chỉ cảm thấy cực kỳ ấm áp.

Hắn đã bay từ Thượng Kinh đến Bắc Hải rất nhiều lần rồi, nhưng không thể nghi ngờ gì, đây là lần thoải mái nhất.

Một lát sau, Phùng Tư Nhược bóc một cái kẹo hình con thỏ ra, sau đó dùng bàn tay mảnh khảnh của mình để nhét vào miệng của Giang Chu.

Tiếp đó lại lấy một viên khác ra rồi đưa cho Sở Ngữ Vi ở bên cạnh.

Cuối cùng mới bóc kẹo cho mình, cảm nhận vị ngọt bao trùm khoang miệng.

Sau đó, các nàng bắt đầu bu lại với nhau, nhỏ giọng chuyện trò với nhau.

Hình như là đang nhắc đến chuyện của Tô Nam và Doãn Thư Nhã.

Một lúc sau, hai cô bé bỗng nhiên nhìn về phía Giang Chu.

“Để bọn em ôm con cho, anh nghỉ ngơi một lát đi.”

“Không cần, anh là người sắt, không cần nghỉ ngơi.”

Giang Chu cực kỳ vui sướng khi ôm hai cô con gái trong lòng.

Sở hoa khôi và Phùng ngốc manh nghe thấy câu này, lại liếc mắt nhìn nhau.

Quả nhiên, nói tên này cuồng con gái là không sai chút nào.

“Như vậy thì tay anh sẽ tê đấy…”

“Vậy em mát xa cho anh là được.”

“Ồ.”

Phùng Tư Nhược vươn ngón tay nhỏ nhắn ra, bắt đầu ấn ấn cho hắn.

Nhưng sức lực của nàng không lớn lắm, cho nên cũng không có hiệu quả gì đáng nói cả.

Qua tầm một tiếng sau, máy bay bắt đầu hạ độ cao.

Có lẽ là cảm nhận được xóc nảy, nên hai cô bé ở trong ngực hắn đã tỉnh dậy.

Nhưng so với lúc cất cánh, thì hai cô bé đã bình tĩnh hơn không ít, không còn quá kinh hoàng nữa.

Chỉ có tiểu Giang Tuyết nhỏ tuổi hơn khóc một chút, nhưng sau khi phát hiện không có gì thì đã dừng lại.

Bởi vì Tô Nam và Doãn Thư Nhã biết ba người bọn họ sẽ mang hai đứa bé đến, cho nên hai nàng đã chờ ở bên ngoài sân bay rồi.

Khi đối mặt với Phùng Tư Nhược, Tô Nam vẫn thích gọi một tiếng bà chủ, đây là thói quen bắt đầu từ đại học rồi.

Khi đó, nàng là nhân viên tốt nhất của Món Ngon, mà Phúc ngốc manh thì là bà chủ ngây ngốc đáng yêu.

Cách xưng hô này là quen thuộc nhất giữa hai người các nàng.

Cho nên, đối với Tô Nam mà nói, bỗng nhiên bắt nàng gọi ‘chị cả’ gì gì đó, thì có lẽ không phải là chuyện một sớm một chuyện được.

Hơn nữa, bản thân Tô Nam còn lớn hơn Phùng Tư Nhược một tuổi, gọi chị thì có chút mất tự nhiên.

Ngoài ra, dùng thời gian vào cửa để luận chị em gì gì đó, căn bản là không khoa học.

“Tiểu Nam Nhi, hình như em béo lên rồi!’

“Boss khốn khiếp, hay là anh trở về đi, em dẫn Tư Nhược và Ngữ Vi đi chơi là được rồi.”

Giang Chu gầm một tiếng ‘to gan’, rồi đánh cái mông của Tô Nam một cái.

Ngoài ra, Phùng Tư Nhược và Sở Ngữ Vi cũng gật đầu theo nên cũng phải chịu trừng phạt theo, một người bị đánh một cái.

Cuối cùng, cái mông của Doãn phú bà cũng bị vạ lây.

“Cậu đánh tôi làm gì, rõ ràng là tôi không làm cái gì mà!”

“Đánh các cô ấy mà không đánh cô, thì sợ cô nói tôi bất công.”

Doãn Thư Nhã hừ hừ hai tiếng: “Tôi cũng không có quan hệ gì với cậu, cậu mà đánh mông tôi thì tôi sẽ báo cảnh sát.”

“Thật không?”

“Hmm…”

Ba- - - Giang Chu lại đánh một cái nữa, đánh cho ánh mắt của Doãn phú bà bắt đầu chuyển lạnh.

Có điều, thiếu nữ ba mươi tuổi cũng không nói gì cả, giống như là đã khuất phục vậy.

Tiếp đó, năm người và hai cô bé liền quay trở về bệnh viện quan tâm lâm chung.

Sau khi đến bệnh viện, Giang Chu bảo Tô Nam dẫn Sở Ngữ Vi đi tham quan một chút.

Dù sao thì sau này Sở Ngữ Vi cũng sẽ trở thành một bác sĩ, nên nhìn nhiều một chút cũng không phải chuyện xấu.

Sau đó, hắn thì đưa Phùng ngốc manh và Doãn phú bà trở về căn ký túc xá kia, chuẩn bị nghỉ ngơi một chút.

Không lâu sau, hình như tiểu Giang Đường thấy hơi đói bụng, bỗng nhiên bắt đầu khóc.

Mà hình như tiểu Giang Tuyết cũng bị chị gái nhắc nhở, nên cũng bắt đầu khóc theo.

Giang Chu nhìn thấy một màn này, nhịn không được mà nheo mắt lại.

“Tư Nhược.”

“Ừm?”

“Cho con bú đi!”

Phùng Tư Nhược ồ một tiếng, đang định vén áo lên, bỗng nhiên lại dừng lại một chút: “Không cho phép anh xem, đi ra ngoài đi!”

Giang Chu nắm khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng: “Anh còn chưa bao giờ nhìn thấy cho hai đứa bé bú sữa, hôm nay em phải cho anh xem, không cho anh xem cũng phải cho.”

“Không muốn.”

“Vậy thì để hai đứa bé chịu đói đi, xem hai người chúng ta ai ác hơn nào.”

“…”

Phùng Tư Nhược hừ hừ hai tiếng, ôm tiểu Giang Tuyết lên, bắt đầu cho bú sữa.

Cho hai đứa bé bú, đương nhiên là thay phiên nhau rồi.

Giang Chu thối, suốt ngày nghĩ ngợi linh tinh gì đó.

Chương 1053 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!