Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 201: CHƯƠNG 201: KHÓC ĐI, KHÓC LIỀN TĂNG LƯƠNG CHO CÔ! (3)

Giang Chu lập tức kinh ngạc: “Chị kiếm được 5500 trong năm ngày á? Thật hay giả?”

Ngụy Lan Lan cười thảm một tiếng: “Tôi giúp mấy đàn chị năm bốn viết luận văn, viết một bài được 1000 đồng, thức năm đêm mới kiếm được năm ngàn.”

“Vậy 500 còn lại thì sao?”

“Phát tờ rơi, mặc quần áo linh vật, nhưng vẫn thiếu 1000 mới đủ 6500.”

“Tiền chị kiếm được đâu?”

“Ở…ở trong túi của tôi.”

Giang Chu vươn tay: “Trả 5500 trước đây.”

Ngụy Lan Lan nhìn Giang Chu vơi vẻ khó tin: “Đó là tất cả số tiền tôi có, tôi còn phải ăn cơm nữa mà.”

“Tôi mặc kệ chị có cơm ăn hay không, bây giờ tôi muốn chị trả tiền thôi.”

“Để lại cho tôi một ít…500 đồng thôi, được không?”

“Một xu cũng không được, trả tiền.”

Ngụy Lan Lan lập tức khóc lên.

Đối với cô mà nói, thì một tuần này như là địa ngục vậy.

Buổi tối giúp các đàn chị khóa trên viết luận văn, không được duyệt thì lại pahri viết lại, ban ngày thì không có tiết học là đi làm thêm, bị người mắng, bị người khinh bỉ…

Vất cả lắm mới gom đủ 5500, kết quả đảo mắt qua liền mất.

Thậm chí cô còn không biết mình sẽ ăn bằng gì.

Ngụy Lan Lan khóc ô ô.

Vừa khóc vừa mở túi của mình ra.

Sau đó run rẩy lấy một xấp tiền từ trong đó ra.

“Đây…thật sự … là tất cả tiền của tôi rồi, cậu lấy hết…là tôi…tôi sẽ không có tiền ăn cơm.”

Giang Chu cũng không khách khí chút nào, cầm tiền lên đếm, đúng 5500 đồng, không hơn không kém.

Thức năm đêm viết năm bài luận văn, chuyện này thật sự không phải chuyện người bình thường có thể làm được, Giang Chu cũng cảm thấy bội phục Ngụy Lan Lan.

Vì vậy, hắn lấy 4500 đồng, nhét vào túi mình, rồi trả lại 1000 đồng.

“Trả cho chị.”

Ngụy Lan Lan đang nức nở ngẩng đầu lên: “Cái…cái gì?”

Giang Chu nhét tiền vào tay Ngụy Lan Lan: “1000 này là của chị, cầm đi.”

“Nhưng… nhưng tôi nợ cậu 6500 cơ mà?”

“Tôi nói thật cho chị biết, tờ hóa đơn kia là giả, bọn chị chỉ xài hết 1000 thôi, nên cộng lại cũng chỉ nợ tôi 4500 thôi, tôi lấy lại 4500 của mình, 1000 này là của chị, chúng ta thanh toán xong.”

Ngụy Lan Lan kinh ngạc.

Cô không ngờ mình trả hết nợ mà còn có thể thừa lại 1000 đồng, 1000 này đủ để cô sống một tháng rồi!

“Chị Nguy này, chị nhìn bên kia kìa, đó là cửa hàng bánh bao Khánh Long, còn có cửa hàng Sa Huyện.”

“Chị cầm 1000 này vào ăn, coi như ăn no đến chết cũng sẽ không có bất cứ ai soi mói gì cả!”

“Tiêu tiền của mình sướng sao? Tiêu tiền của mình không yên tâm thoải mái sao?”

“Sau chuyện lần này, tôi hy vọng chị có thể nhận được một bài học, trước khi đi ngủ hãy suy nghĩ đi lại đi.”

Giang Chu nói xong, liền cầm đồ đặc của mình đi về phía bãi đỗ xe.

Lúc này, trước cửa trung tâm thương mại chỉ còn Ngụy Lan Lan đang nắm chặt 100 đồng tiền, cô nhìn tiệm Sa Huyện và cửa hàng bánh bao ở bên đối diện, trong lúc nhất thời lệ rơi đầy mặt.

Bên kia, Giang Chu lái xe rời đi, lại thầm mắng mình vài câu.

Ngu xuẩn, lại tổn thất cmn 100 đồng, chính vì cmn nhẹ dạ!

Chính vì không thể nhìn thấy người ta khóc, sau này làm ăn lớn kiều gì đây!

Làm sao mà kiếm đồng tiền bẩn được đây?

Làm sao có thể trở thành nhà tư bản vô tình đây?

Mình vẫn quá thiếu rèn luyện, chính là cmn quá thiếu rèn luyện mà!

Không luyện thứ này, sau này buôn bán sẽ chịu thua thiệt!

Vì vậy, Giang Chu liền lái xe như bay về trường học.

Sau khi về đến trường, hắn lập tức xông vào văn phòng.

Sau đó lôi kéo Tô Nam ra ngoài, đẩy nàng đi về căn nhà cục gạch kia, đi vào kho ở phía sau, quay người khóa trái cửa nhà kho luôn.

Cái nhà kho này là một tầm hầm ngầm của căn nhà cục gạch, bên trong đều là những tờ rơi đã in xong.

Cho dù đã bật đèn, nhưng trong này vẫn khá tối tăm, hon nữa, còn có một loại mùi mực in rất đậm.

Tiểu Tô Nam đã sợ muốn khóc rồi, cả người đều run lẩy bẩy.

Ông chủ làm sao thế này?

Bị người ta hạ thuốc ở bên ngoài rồi à?

Vì sao anh ta lại dẫn mình đến đây? Lại còn khóa trái cửa nữa??!

Thật đáng sợ thật đáng sợ thật đáng sợ!

“Tiểu Nam nhi…”

“Giang Chu thối, anh muốn làm gì, anh đừng làm tôi sợ!”

Giang Chu thở hổn hển: “Khóc đi!”

Tô Nam bối rối: “Cái…cái gì cơ?”

“Tôi bảo cô khóc, khóc cầu xin tôi tăng lương cho cô!”

“Anh muốn tăng lương cho tôi à? Vậy nói chuyện bình thường không được sao?”

Giang Chu mở đồng hồ bấm giờ: “Tất nhiên là tôi không muốn tăng lương cho cô, tôi chỉ muốn xem mình có thể chịu đựng được bao lâu thôi!”

Tô Nam cảm thấy rất khó hiểu: “Không, tôi không khóc, khóc anh cũng không tăng lương cho tôi.”

“Cô không hiểu, bây giờ tôi đang muốn thuê cô để luyện tập!”

“Luyện tập cái gì?”

“Luyện tập để trở thành một nhà tư bản vô tình!”

“Chuyện này thì liên quan gì với khóc chứ?”

“Tôi cmn chỉ có một nhược điểm này, cho nên muốn khắc phục nó!!”

Chương 201 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!