Một tiếng sau!
Giang Chu mở cửa nhà kho đi ra ngoài.
Hắn sửa sang lại quần áo của mình, nhất thời cảm thấy hết sức thoải mái.
Hắn tiến hóa rồi!
Hắn tin tưởng, bản thân mình đã trở thành một nhà tư bản vô tình nhất!
Ban nãy, hắn hù dọa Tô Nam, làm cho nàng sợ đến khóc tận năm lần.
Lần đầu tiên, hắn chỉ mạnh miệng được năm phút đồng hồ rồi thất bại.
Lần thứ hai, hắn mạnh miệng mười phút.
Sau đó là mười lăm phút, hai mươi phút!
Cuối cùng, hắn hoàn toàn cười nhạt, không dao động một chút nào!
Tăng lương?
Ha ha, tăng lương là không thể nào!
Đời này cũng không thể tăng lương!
Cùng lúc đó, Tô Nam cũng đẩy cửa nhà kho đi ra.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đã lem luốc, mái tóc cũng bù xì.
Hai con mắt xinh đẹp đã đỏ bừng vì khóc quá nhiều.
Giang Chu thối, Giang Chu khốn khiếp!
Có loại ông chủ nào độc ác như vậy không?
Thế mà lại bắt nàng khóc tận một giờ.
Cuối cùng, còn không tính tất cả những lời đồng ý tăng lương kia nữa.
Còn nói đây chỉ là luyện tập, không liên quan gì để công việc thực tế.
Nàng khóc đến cạn nước mắt, kết quả không kiếm được một xu nào.
“Được rồi, đừng khóc nữa, quay lại làm việc đi!”
Tô Nam ngu người: “Còn làm việc? Ông chủ, anh còn là người sao?”
Giang Chu sửa lại tóc giúp nàng: “Thôi bỏ đi, hôm nay cô cũng vất cả rồi, cho cô nghỉ một ngày đấy.”
“Như vậy còn tạm được, hừ!”
Tô Nam lau nước mắt, quay người định rời đi.
Nhưng đúng lúc này, Giang Chu bỗng nhiên mở miệng gọi nàng quay lại.
“Tiểu Nam nhi.”
Tô Nam nhìn Giang Chu: “Có chuyện gì?”
“Tôi biết, từ khi tôi gây dựng sự nghiệp thì cô vẫn luôn ở bên cạnh tôi, bỏ ra rất nhiều, chịu khổ không ít.”
“Cuối tuần người khác đi dạo phố, đi xem phim, đi mua quần áo với chị em, mà cô thì chỉ có thể ngồi bên cạnh bàn phím.”
“Tuy cô luôn oán giận, nhưng đến giờ cũng không rời đi.”
“Tôi cũng là lần đầu tiên làm ông chủ, cô cũng là lần đầu tiên làm nhân viên.”
“Nói một cách khác, người ông chủ như tôi cũng là do nhân viên như cô bồi dưỡng ra.”
“Cho nên tình cảm của tôi dành cho cô, hoàn toàn khác với các nhân viên khác.”
“Tôi vẫn chưa cảm ơn cô bao giờ.”
“Hôm nay, tôi muốn nói cám ơn cô, cảm ơn cô đã chịu giúp tôi.”
Khuôn mặt Tô Nam đã đỏ lên: “Anh…anh nói cái này làm gì, quá buồn nôn…”
Giang Chu lấy mười tấm thẻ mua đồ trong túi ra, mỗi tấm đều có giá trị 1000 đồng.
“Tiểu Nam nhi, cô là cô bé tham tiền, cho nên đây là món quà tôi chọn cho cô.”
“Đây là cái gì?”
“Thẻ mua đồ ở trung tâm thương mại, tổng cộng 10 ngàn.”
Mắt Tô Nam lập tức đỏ lên: “Tuy là tôi vẫn luôn nói là muốn tăng lương, nhưng thật ra là vì muốn trêu chọc ai thôi.”
Giang Chu xoa đầu nàng: “Tôi biết, về nghỉ ngơi đi, muốn đi chơi thì đi chơi đi.”
“Ừm, cảm ơn ông chủ đẹp trai.”
Giang Chu nhìn Tô Nam rời đi, lại khẽ thở dài một hơi.
Làm sao mũi mình lại hơi cay cay nhỉ?
Không được, xem ra mình tu luyện vẫn chưa thành công rồi, vẫn chưa đạt đến cảnh giới lãnh khốc vô tình.
Còn chưa thể trở thành một nhà tư bản vô tình chân chính.
Hai ngày nữa phải gọi Tô Nam qua để luyện thêm một chút mới được.
Lúc này, bầu trời cũng tối dần.
Gió lạnh thổi qua, làm cho cây cối trong trường lắc lư.
Giang Chu bước chậm đến ký túc xá nữ, sau đó gọi điện thoại cho Hàn Nhu đi xuống.
“Anh, có chuyện gì thế?” Hàn Nhu mặc đồ ngủ có con gấu màu trắng, nhìn trông rất ngốc nghếch đáng yêu.
Giang Chu đưa túi qua cho nàng: “Có quà tặng em thôi.”
“Quà cho em? Nhưng mà…hôm nay cũng không phải sinh nhật em, cũng không phải ngày lễ gì mà?”
“Hôm nay là ngày Hàn Lộ trong 24 tiết khí, miễn cưỡng coi như một ngày lễ.”
Hàn Nhu đều muốn khóc rồi: “Sao anh luôn kiếm cớ để tặng quà cho em vậy.”
Giang Chu vỗ trán nàng một cái: “Anh tặng quà cho em gái mà còn cần lý do à?”
“Vậy em mở ra xem nhé!”
“Không được, về phòng rồi hãy xem, bằng không thì em lại khóc mất.”
Viền mắt Hàn Nhu đỏ lên: “Anh thương em như vậy, em khóc cũng có sao đâu?”
Giang Chu thở dài: “Tô Nam đã khóc ướt hết áo anh rồi, em đừng khóc nữa.”
“Tô Nam? Trời ạ, hai người làm gì rồi?”
“Đừng hóng hớt, cút lên phòng đi.”
“Ồ, biết rồi.”
Hàn Nhu hừ một tiếng, nhưng trong lòng lại rất vui vẻ.
Cho đến bây giờ, nàng vẫn không có người thân, mãi cho đến khi gặp được Giang Chu.
Người anh trai nhỏ hơn nàng hai tuổi này rất thành thục, trưởng thành, hơn nữa còn thực sự rất thương nàng.
Giống như Tô Nam đã nói, Giang Chu luôn tìm mọi lý do để đưa lì xì và tặng quà cho nàng, nàng muốn đi làm thêm mà Giang Chu cũng không cho.
Dù là anh ruột cũng có thể làm được đến mức này sao?
Nàng mới không thèm quan tâm quà tặng gì đó, bởi vì đối với nàng mà nói, tặng quà không phải giá trị, mà là tấm lòng.
Hàn Nhu vui vẻ trở về phòng, mở hộp quà ra xem.
“Oa, Hàn Nhu, bạn mua túi mới của Chanel à?”
“Đây chính là túi của Chanel?”
“Dĩ nhiên, mình đã từng xem qua rồi, cái túi này phải 20 ngàn đấy.”
Hàn Nhu trợn tròn mắt lên: “Bao…bao nhiêu tiền cơ?”
Bạn cùng phòng nhìn Hàn Nhu: “20 ngàn, bạn không biết sao?”
“Đây là…quà anh trai tặng mình.”
Chương 202 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]