Sáng sớm hôm sau, mặt trời vẫn treo cao.
Giang Chu rời khỏi giường, thay áo đôi tình nhân hôm qua vừa mua xong.
Sau đó liền vỗ đầu giường của từng tên, để gọi ba con hàng lười kia dậy.
Lúc này, ba người đầu ngẩng đầu lên.
Hai người Từ Hạo Đông và Trương Nghiễm Phát nhất thời ngẩn người ra.
Cầu xin cả một đêm, vậy mà vẫn không mưa???
Ba năm tuổi thọ của Trương Nghiễm Phát không đáng tiền như vậy sao?!!
Vậy bọn họ làm sao chơi lãng mạn ở thị trấn suối nước nóng đây?
Không phải là đã uổng công mua trang bị rồi sao?
Làm sao có thể bung dù với các cô em?
Làm sao có thể cõng các cô em lội qua vũng bùn đây?
“Tôi đi ăn sáng, các ông có đi không?”
Từ Hạo Đông liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ: “Không phải tám giờ mới tập trung sao? Tôi lại cầu mưa thêm một tiếng nữa!”
Trương Nghiễm Phát cũng bị cảm động: “Tôi giúp ông, tôi không tin chúng ta không cầu được mưa.”
“Hai anh em chúng ta sẽ làm cảm động trời xanh!”
“Tốt lắm, hôm nay sẽ trừ tuổi thọ của ông!”
Giang Chu nhìn Cao Văn Khải: “Ông có đi nhà ăn không?”
“Tôi cũng không đi đâu!”
“Ông cũng cầu mưa giúp hai tên này à?”
Cao Văn Khải phấn khởi: “Tôi chờ cười nhạo hai tên này!”
Từ Hạo Đông và Trương Nghiễm Phát nghe thế liền rất phẫn nộ, sau đó liền quay về phía mặt trời mọc mà dập đầu bình bịch.
Giang Chu cũng mặc kệ mấy tên dở hơi này, hắn rời khỏi ký túc xá đi đến nhà ăn.
Giờ này, cũng không có nhiều người đến nhà ăn ăn sáng.
Hầu như người trong nhà ăn đều là người trong lớp bọ.
Phùng Tư Nhược đang ngồi trong một góc, nàng mở to đôi mắt sáng lấp lánh để nhìn đồng hồ trên tay.
Tối hôm qua, đèn trong phòng hơi tối nên nàng không thấy rõ.
Oa…
Dưới mặt đồng hồ còn không có kim đây này.
“Cái đồng hồ này đẹp như vậy sao?”
“Ừm!”
Đinh Duyệt nhịn không được mà hừ một tiếng: “Tặng bạn một món quà, bạn liền nhìn từ đêm qua đến bây giờ, có cần thiết không?”
Phùng Tư Nhược hơi nhíu mũi, thu tay về: “Chỉ nhìn thôi mà.”
“Haizz, chua chết rồi, mình cũng muốn yêu đương ngọt ngào mà!”
Đang nói chuyện, Giang Chu liền đi qua rồi ngồi xuống ghế.
Hắn vỗ cái đầu nhỏ của Phùng Tư Nhược một cái, sau đó đưa tay đòi kẹo.
“Cho bạn!”
Phùng Tư Nhược vươn tay, vừa định đưa kẹo qua thì chợt giật mình.
Bởi vì, ngoại trừ màu sắc ra thì quần áo của Giang Chu giống như hệt quần áo của nàng.
Trang phục tình nhân?
Não Phùng Tư Nhược nhất thời hiện lên mấy chữ này.
Sau đó, gò má của nàng đột nhiên đỏ lên.
Nàng còn tưởng rằng Giang Chu tặng nàng quần áo bình thường thôi, cho nên nàng mặc vào cũng không thấy gì cả.
Nhưng nàng nào biết đây là áo đôi chứ!
Nếu biết trước, thì nàng khẳng định không dám mặc ra ngoài rồi!
“Nhìn mình làm gì?”
“Áo…áo đôi!”
Giang Chu nhìn xuống quần áo của mình: “Không phải, đây gọi là đồng phục lớp!”
Phùng Tư Nhược ngốc: “Thật sao?”
“Ừm, giống như đồng phục của học sinh vậy, hiểu chưa?”
“Oh!”
Đinh Duyệt nghe hai người nói chuyện, nhất thời trợn trắng mắt lên.
Giang Chu biết Phùng Tư Nhược ngốc, cho nên mới mở miệng lừa Phùng Tư Nhược.
Lại còn đồng phục lớp?
Sao nàng chưa nghe thấy ai nói qua chuyện này?
“Chữ trên áo của hai người không giống nhau à? Hình như là một câu gì đó à.”
Đinh Duyệt nhìn một lúc: “Nếu như yêu không ngang hàng, để ta yêu nhiều một chút?”
Giang Chu bất đắc dĩ: “Đây là Tình yêu là không ngang nhau, nguyện người yêu nhiều hơn là ta.”
“Con bà nó!”
Nghe thấy câu phiên dịch này, Đinh Duyệt và Phùng Tư Nhược đều trợn tròn mắt lên.
Thì ra phiên dịch còn có thể hay như vậy?
Nhưng mà đây không phải điều quan trọng nhất, điều quan trọng nhất chính là hàm nghĩa của câu nói này mới đúng!
“Đây … đây còn gọi là đồng phục lớp à?”
Giang Chu gật đầu: “Tình cảm bạn bè là tình yêu vĩ đại nhất.”
Phùng Tư Nhược không tin: “Là áo đôi tình nhân…”
“Không phải, là đồng phục lớp.”
“Bạn gạt mình!”
Giang Chu đưa tay vò tóc của nàng: “Nghe lời, đây chính là đồng phục lớp của riêng hai chúng ta.”
Phùng Tư Nhược hừ hừ một tiếng, ánh mắt nhìn qua bốn phía.
May mà tất cả mọi người đang ăn sáng, không ai chú ý đến quần áo của hai người, bằng không thì nàng sẽ xấu hổ đến té xỉu mất.
Lúc này, Giang Chu nhíu mày nhìn bốn phía.
Con bé Hoàng Kỳ này lại dạy muộn rồi, ngay cả bữa sáng cũng không ăn.
Rõ ràng là một thiếu nữ thanh xuân hoạt bát, tại sao lại lười như vậy chứ?
Bình thường đi học muộn thì cũng thôi đi, nhưng dù sao lần này cũng là đi chơi mà, vậy mà cũng có thể ngủ dậy muộn được?
Chai nước hoa mà hắn mua vẫn còn ở trong ba lô kìa, nếu cứ đi tới đi lui mà bị vỡ hay mẻ thì xong rồi.
Nhưng chờ mãi chờ mãi.
Chỉ thấy đám người Từ Hạo Đông đi vào, ba con hàng này gọi bốn lồng bánh bao, rồi ngồi xuống bàn bên cạnh.
“Cầu mưa xong rồi?”
Từ Hạo Đông nhìn Giang Chu: “Hừ, không chơi chiêu trò nữa, phải dùng dung mạo để tìm đối tượng mới đúng.”
Đinh Duyệt nghe thế liền cười nhạt: “Ông mà cũng có dung mạo nhan sắc gì đó à?”
“Làm sao? Bà không phục à?”
“Nếu như ông có thể tìm được đối tượng bằng gương mặt đó, vậy khẳng định là người kia bị mù.”
Chương 206 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]