Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 207: CHƯƠNG 207: ĐÂY LÀ ĐỒNG PHỤC LỚP, KHÔNG PHẢI ÁO ĐÔI! (3)

Từ Hạo Đông nổi giận đùng đùng mà nhìn Đinh Duyệt: “Có muốn cá cược không? Xem ai tìm được đối tượng trước!”

Đinh Duyệt không chịu thua chút nào: “Chơi thì chơi, nếu như tôi chậm hơn ông, đời này sẽ không ai thèm lấy tôi.”

“Được, quyết định như vậy đi!”

“Nếu ai không dám, sau này nhìn thấy đối phương phải đi đường vòng.”

Giang Chu nhìn hai người này, bỗng nhiên lại bật cười.

Hắn cảm thấy hai người này rất hợp nhau nha.

Đại đa số tình yêu giữa nam và nữ trên thế giới này, đều bắt đầu từ đấu võ mồm, không phải sao?

“Hay là hai người yêu nhau luôn đi, như vậy thì không ai thua ai cả.”

Đinh Duyệt và Từ Hạo Đông trăm miệng một lời: “Câm miệng!”

“Wow, còn rất ăn ý nè?”

Phùng Tư Nhược ở bên cạnh cũng gật đầu tán thành.

Ăn sáng xong thì chính là tám giờ.

Mọi người đều đi ra cổng trường tập hợp, chờ xe buýt đến.

Thời đại này, có không nhiều phương tiện để đi ra ngoài.

Cũng không có ứng dụng gọi xe Didi, cũng không có đường sắt cao tốc.

Cho nên, đi du lịch tập thể chỉ có thể thuê xe buýt.

Cha của Khúc Tiểu Nhã vốn là một người kinh doanh trong trấn suối nước nóng, nên nói tên ông ta sẽ được nhận ưu đãi giảm giá.

Dù sao loại xe buýt tư nhân này, cũng phải dựa vào những nơi du lịch đó để sinh tồn.

Một lát sau, xe buýt đã đến cổng trường học.

Nhìn bên ngoài thì vẫn tương đối sạch sẽ và chỉnh tề, chắc là một chiếc xe mới.

Đám sinh viên lớp ba tràn đầy phấn khởi mà lên xe.

Đi ra ngoài chơi, nên ai thích ngồi đâu thì tùy, ai muốn ngồi cùng ai thì ngồi thôi.

Giang Chu tất nhiên là ngồi chung với Phùng Tư Nhược.

Lần trước cô bé này đã làm nũng, nói muốn mình đi xe buýt với nàng để trải nghiệm một phen, Đinh Duyệt ngồi chung cũng không được, mà bắt mình phải đi cùng.

Thế nhưng sau khi lên xe, Phùng Tư Nhược lại vẫn hơi xấu hổ.

Nàng cúi đầu, đem thân thể của mình giấu vào trong góc gần cửa sổ.

Ngồi chung cũng không có gì cả, nhưng ngồi chung lại còn mặc áo đôi của tình nhân thì lại khác.

Nàng cũng không phải là không muốn mặc áo đôi với Giang Chu, chỉ là có bạn học ở chung quanh, khó tránh khỏi sẽ bị người trêu đùa.

Càng như vậy thì nàng lại càng khẩn trương hơn.

“Ủa? Tại sao không có ai ngồi bên cạch chúng ta vậy?”

Giang Chu cảm thấy rất mờ mịt mà nhìn hai chỗ bên cạnh.

Vì vậy, hắn đá Từ Hạo Đông và Trương Nghiễm Phát ở phía trên một cái.

“Xuống dưới này ngồi đi.”

Từ Hạo Đông lắc đầu một cái: “Không được, chỗ đó là của lớp trưởng đặt trước rồi.”

Giang Chu sửng sốt: “Đặt trước là có ý gì?”

Lớp trưởng nói là có chứng sợ hãi giam cầm hay chật hẹp gì đó, nên muốn ngồi ở chỗ đó, nơi đó mở được cửa sổ.”

“Kỳ quái thế à?”

“Ai biết cô ấy nghĩ gì, dù sao ngồi chỗ nào chả được, cô ấy thích ngồi đâu thì ngồi đi.”

“Vậy Khúc Tiểu Nhã đang làm gì?”

“Đang ở dưới xe kiểm kê nhân số.”

Đang nói chuyện, Hoàng Kỳ ngủ dậy muộn bỗng nhiên chạy lên xe.

Nàng nhìn chung quanh, phát hiện chỗ bên cạnh Giang Chu vẫn không có ai, liền chạy qua đó ngồi.

“Bọn họ nói đây là chỗ của Khúc Tiểu Nhã đã đặt trước.”

Hoàng Kỳ móc phấn trang điểm ra để trang điểm lại.

“Mình biết, cô ta chính là người đã ném giấy cho bạn đấy.”

Giang Chu lập tức trợn tròn mắt: “Con bà nó, thật hay giả?”

“Không xác định, nhưng phải có 60%.”

“Cho nên Khúc Tiểu Nhã mới bảo mọi người để lại chỗ này cho cô ấy?”

Hoàng Kỳ bỗng nhiên đưa tay ra, chấm chút phấn lên mũi của hắn: “Ha ha, rất hợp với màu da của bạn nè.”

Giang Chu lau mặt: “Đừng nghịch nữa, đang bạn kìa.”

“Chắc là vậy, nhưng mình mới không thèm nghe cô ta, mình thích ngồi ở đây đấy.”

“Hai người có quan hệ không tốt à?”

Hoàng Kỳ suy nghĩ một chút: “Trước kia cũng không có quan hệ gì, nhưng đêm qua mình vừa mắng cô ta một trận xong, khẳng định là không tốt rồi.”

Phùng Tư Nhược bỗng nhiên kéo tay áo Giang Chu: “Tối hôm quá, lớp trưởng…muốn xem quà của bạn.”

“Quà mình tặng cho bạn à?”

“Ừm, là Hoàng Kỳ đã giúp mình.”

Giang Chu hơi nhíu mày: “Ý của bạn là, bạn không muốn cho Khúc Tiểu Nhã xem, Khúc Tiểu Nhã lại nhất định muốn xem?”

Phùng Tư Nhược cắn môi: “Có thể là do tò mò thôi.”

“Sau này, nếu như có ai bắt nạt bạn, bạn nhất định phải nói cho mình đầu tiên, biết chưa?”

“Biết rồi…”

Đang nói chuyện, Khúc Tiểu Nhã bỗng nhiên lên xe.

Sinh viên lớp ba đã đến đông đủ, không thiếu một ai.

Sau khi kiểm kê nhân số xong, nhiệm vụ của lớp trưởng cũng kết thúc, nhưng khi Khúc Tiểu Nhã đi đến thì chợt nhìu mày lại.

“Hoàng Kỳ, đây là chỗ của tôi.”

“Không phải muốn ngồi đâu cũng được à? Tôi cũng không thấy chỗ này có viết tên ai.”

“Bà…”

Hoàng Kỳ chỉ chỉ vào bên trong: “Dù sao đây cũng còn một chỗ, bà muốn ngồi thì ngồi đi.”

Khúc Tiểu Nhã cắn răng: “Không được, tôi muốn ngồi bên ngoài.”

“Bà muốn ngồi gần Giang Chu một chút à?”

“Không có… không có chuyện đó.”

“Vậy thì ngồi trong đi, tôi thích ngồi ngoài.”

Lúc này, Từ Hạo Đông quay đầu lại: “Lớp trường, không phải bà nói có chứng sợ giam cầm, nhất định phải ngồi gần cửa sổ sao?”

Khúc Tiểu Nhã hung hăng lườm cậu ta một cái, rồi mới ngồi vào vị trí gần cửa sổ.

Từ Hạo Đông nhất thời không hiểu gì cả.

Rõ ràng Khúc Tiểu Nhã đã nói vậy mà.

Mình trêu ghẹo ai chứ?

Chương 207 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!