Trên đường đi đến thị trấn suối nước nóng, xe buýt cũng từ từ tăng tốc độ.
Lúc này, đám bạn học trong xe đều đang trò chuyện tán gẫu rất hưng phấn.
Bọn họ cũng ôm rất nhiều ảo tưởng đối với lần kết bạn đi du lịch này.
Cái gì mà đồ nướng ngoài trời, lửa trại này… quả thật là cực kỳ tuyệt vời.
Nhưng cũng không phải tất cả mọi người đều chú ý đến chuyến du lịch này.
Giống như Khúc Tiểu Nhã, ánh mắt của cô vẫn luôn nhìn qua bên cạnh, đồng thời còn chú ý đến quần áo của Giang Chu và Phùng Tư Nhược.
Đó một cặp áo đôi của tình nhân.
Một trắng một đen, hai cái ở bên cạnh nhau, chữ trên tay áo còn có thể ghép lại thành một câu nói.
Tình yêu là không ngang nhau…
Mấy chữ kia bị che mất, nên cô cũng không nhìn thấy.
Nhưng Khúc Tiểu Nhã có thể xác định, đây tuyệt đối là áo đôi của tình nhân.
Nhưng ngày hôm qua, khi cô hỏi Phùng Tư Nhược, thì rõ ràng Phùng Tư Nhược đã nói là không hẹn hò với Giang Chu.
Chẳng lẽ cô gái nhìn trông có vẻ hiền lành này, lại xấu bụng như đám kỹ nữ trà xanh kia sao?
“Bà đang nhìn gì thế?”
“Không nhìn gì cả.”
Hoàng Kỳ mỉm cười: “Không phải bà vẫn muốn đòi quà của Giang Chu sao?”
Khúc Tiểu Nhã thu hồi ánh mắt từ trên người Phùng Tư Nhược: “Bà cũng không có quà mà?”
“Tôi sẽ mắng cậu ta ngay bây giờ, bà dám không?”
“Chuyện này đâu liên quan gì đến tôi? Tôi cũng không nói là muốn mà.”
Hoàng Kỳ quay đầu qua bên kia: “Giang Chu, tối hôm qua bạn tặng quà cho Phùng Tư Nhược đúng không?”
Giang Chu xoa xoa đầu Phùng Tư Nhược: “Đồng phục lớp thôi, bọn tôi đang mặc đây này, không nhìn thấy à?”
“Đúng thế… đồng phục lớp.”
Phùng Tư Nhược gật đầu khẳng định cách nói này.
Đây tuyệt đối không phải áo đôi tình nhân gì cả, mà chỉ là đồng phục lớp của hai người bọn họ thôi, mọi người ngàn vạn lần không nên hiểu lầm nha!
“Nhưng mà mình nghe nói, Tô Nam và chị Hàn Nhu cũng có quà đúng không?”
“Đúng thế, tôi qua đưa rồi, chuyện này mà bạn cũng biết à?”
“Vậy quà quả mình đâu? Tại sao mình không có? Bạn không công bằng chút nào.”
Giang Chu mỉm cười: “Ai bảo bạn không có?”
Hoàng Kỳ nghe thế liền ngẩn ra: “Bạn…bạn cũng mua quà cho mình?”
“Dĩ nhiên, làm sao có thể quên bạn được chứ!”
Khúc Tiểu Nhã nghe thấy câu này, nhịn không được mà quay đầu nhìn qua.
Nếu như Giang Chu chỉ mua quà cho một mình Phùng Tư Nhược, thì cô sẽ chỉ đố kị một chút thôi.
Bởi vì Phùng Tư Nhược rất xinh đẹp, nếu như cô là một tên con trai, thì cô cũng nhất định sẽ thích Phùng Tư Nhược.
Hơn nữa, tất cả mọi người đều biết, ngày nào Giang Chu cũng gọi Phùng Tư Nhược là vợ, bà xã…
Nhưng tại sao đến cả Hoàng Kỳ cũng có quà?
Hoàng Kỳ và Giang Chu cũng không có quan hệ đặc biệt gì mà?
Ánh mắt Khúc Tiểu Nhã âm trầm xuống, nội tâm đã cực kỳ không thăng bằng.
“Vậy quà của mình đâu, mau mang ra đây.”
“Quà của bạn ở trong ba lô, để mình lấy cho bạn.”
Lúc này, ba cô gái đều quăng ánh mắt qua.
Phùng Tư Nhược ngồi cạnh Giang Chu, cô bé tò mò này vì muốn nhìn thấy quà ở trong ba lô của hắn, nên đã ngó cái đầu nhỏ nhắn qua, cả người đều nằm trên đùi Giang Chu, sau đó mở to hai mắt mà tò mò nhìn động tác của hắn.
Đây đại khái là hành động thân mật duy nhất của Giang Chu và Phùng Tư Nhược, ngoại trừ chuyện nắm tay thì không tính.
Xem ra, cô bé này đã từ từ đặt mình vào thế giới của nàng rồi.
Hoàng Kỳ liếc mắt một cái: “Giang Chu, sao lại ngẩn người ra rồi?”
Lúc này Giang Chu mới lấy lại tinh thần: “Ồ ồ, ngại quá, vừa rồi là khoảnh khắc vui vẻ.”
“Ô…”
Phùng Tư Nhược nghe thấy câu này, mặt nhỏ bỗng nhiên đỏ lên.
Nàng cũng phát hiện chuyện mình đang nằm nhoài trên đùi Giang Chu.
Vì vậy, nàng liền cuống quít ngồi dậy, rút lui vào trong góc, đồng thời còn dùng tay che kín gò má đã đủ ửng, chỉ để lộ đôi mắt sáng ngời.
Lúc này, Giang Chu vươn tay.
“Đây chính là quà của bạn.”
Đây là một túi ny lon đựng mấy cái bánh bao.
Khi còn ở nhà ăn, hắn không nhìn thấy Hoàng Kỳ, cũng biết cô bé này ngủ dậy muộn, khẳng định là chưa ăn sáng.
Vì phát huy phẩm cách cao thượng của mình, hắn liền mua một túi bánh bao cho nàng.
“Chỉ cái này? Tôi còn tưởng là cái gì ghê gớm lắm cơ.” Khúc Tiểu Nhã mặt đầy khinh thường.
Không biết mấy cái bánh bao này có phải do người khác ăn thừa để lại không nữa.
Nếu như Giang Chu tặng Hoàng Kỳ cái này, thì cô tuyệt đối không ước ao, ghen tị.
Bởi vì… vừa nhìn đã biết là làm lấy lệ rồi.
Căn bản là không chuẩn bị quà gì cả, thuận tay lấy ra mà thôi.
Hoàng Kỳ quay đầu trừng mắt với Khúc Tiểu Nhã, lại quay đầu nhìn Giang Chu: “Bánh bao cũng được, dù sao mình cũng chưa ăn sáng.”
“Cũng biết bạn không dậy nổi, vì sợ trên đường sẽ đói, cho nên mới chuyên môn chuẩn bị cho bạn.”
“Ừm, coi như bạn hiểu chuyện.”
Khúc Tiểu Nhã quay người lại, mỉm cười nói: “Chúc mừng bà nhận được món quà năm đồng tiền.”
Hoàng Kỳ không thèm để ý chút nào: “Bà không thấy là, dù sao có cũng hơn là không à?”
“Đúng vậy nha, dù sao có cũng hơn không, nhưng tôi cũng không thèm mấy thứ qua loa lấy lệ này đâu.”
“Tôi không cho rằng đây là qua loa, Giang Chu biết tôi ngủ dậy muộn, không ăn sáng, cho nên cố tình mua cho tôi.”
“Ha ha, lời này mà bà cũng tin, không ngờ bà cũng trong sáng đáng yêu thật đấy.”
Chương 208 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]