Mùi thuốc súng giữa hai người càng ngày càng nồng nặc.
Lúc này, bỗng nhiên có một bàn tay duỗi qua, rồi lập tức thu lại.
Ngay sau đó, trong lòng Hoàng Kỳ lại có thêm một chai nước hoa, thân chai còn có màu vàng nhạt lưu chuyển, xinh đẹp như Hổ Phách.
“Tình cờ gặp gỡ của Chanel, mua cùng với quà của Phùng Tư Nhược.”
“Nhưng mình cảm thấy tặng quà cho hai cô bé cùng một lúc là không tốt lắm.”
“Cho nên tối hôm qua không đưa, mà định sáng nay đưa cho bạn.”
“Không ngờ lại có người nhiều chuyện, nên phải đưa cho bạn trước vậy.”
Lời này vừa dứt, Hoàng Kỳ và Khúc Tiểu Nhã đều ngẩn ra.
Một chai nước hoa Chanel?!
Đây mới là quà của mình sao?
Sắc mặt của Khúc Tiểu Nhã cũng thay đổi.
Bởi vì cô biết, loại quà tặng này tuyệt đối không phải qua loa lấy lệ.
Chai nước hoa có tên tình cờ gặp gỡ này phải hơn 1000 đồng.
Hơn nữa, chỉ có tiệm nước hoa chính hãng Chanel ở trung tâm thành phố mới bán.
Dù tối qua Phùng Tư Nhược có kể chuyện xảy ra ở dưới ký túc xá cho Giang Chu biết, vậy Giang Chu cũng không thể nào chạy đi mua chai nước hoa này được, bởi vì thời gian đó, trung tâm thương mại đã đóng cửa.
Nói cách khác, món quà này là được chuẩn bị từ trước.
Giang Chu nhớ Phùng Tư Nhược, đồng thời cũng nhớ Hoàng Kỳ.
“Mình…mình cũng có quà thật à?”
Viền mắt Hoàng Kỳ đỏ lên, còn muốn đứng dậy rồi nhào qua bên kia.
Nhưng ánh mắt nhìm chằm chằm của Phùng Tư Nhược, làm cho nàng tỉnh táo lại một chút.
Nhưng nàng vẫn không ức chế được tình cảm trong lòng mình.
Hàn Nhu là em gái của Giang Chu.
Tô Nam là nhân viên đầu tiên của Giang Chu.
Phùng Tư Nhược là cô gái mà Giang Chu thích.
Hoàng Kỳ cho rằng, Giang Chu tặng quà cho mấy người đó là chuyện rất bình thường.
Tuy nàng cũng thấy rất ước ao, nhưng cũng không sản sinh lòng ghen tị.
Nhưng nàng không ngờ, bản thân mình cũng thật sự có quà.
Hơn nữa lại còn là một chai nước hoa.
Một món quà mang theo một ít dịu dàng, đồng thời lại có chút ưu nhã.
Hoàng Kỳ cảm thấy, mình chưa bao giờ nhận được món quà nào hoàn mỹ như vậy.
Đây nhất định là Giang Chu đã chọn lựa tỉ mỉ cho nàng.
Hoàng Kỳ liếc mắt nhìn Khúc Tiểu Nhã ở bên cạnh.
“Giờ nhìn thấy chưa, bánh bao có còn qua loa lấy lệ nữa không, hả?”
Mà lúc này, Khúc Tiểu Nhã cũng đã không nói lên lời.
Thì ra trong lòng Giang Chu, Hoàng Kỳ cũng là một người đặc biệt.
Tối hôm qua, bản thân mình còn cười nhạo Hoàng Kỳ không có quà, kết quả, tên hề chính là mình.
Rất nhanh, xe buýt đã ra đến đường quốc lộ, bắt đầu tăng tốc rất nhanh.
Phong cảnh hai bên đường cũng từ từ trở nên phong phú hơn.
Phùng Tư Nhược túm tay áo của Giang Chu, để cho hắn nhìn qua ngoài cửa sổ.
“Có hồ kìa!”
“Ừm, là hồ!”
“Còn có con vịt.”
“Đó…đó có thể là uyên ương, đúng không?”
Phùng Tư Nhược kinh ngạc: “Đó chính là uyên ương?”
Giang Chu gật đầu: “Vịt hoang to hơn uyên ương một chút, hơn nữa còn rất xấu.”
“Còn có người đang bơi lội kìa.”
“Ồ, chắc là người đó ngã xuống nước thôi, bạn không thấy có người đang tìm kiếm à?”
Phùng Tư Nhược nhíu mũi ngọc, ánh mắt tràn đầy vui sướng.
Nàng biết Giang Chu đang chọc nàng vui vẻ, hơn nữa, nàng cũng thật sự rất vui vẻ.
Cũng không phải nàng chưa từng nhìn thấy hồ.
Nhưng giờ phút này, nàng có cảm giác tất cả những thứ ở trước mặt đều không giống, bởi vì nàng chưa từng chia sẻ thế giới trong mắt mình với người nào cả.
Trương Nghiễm Phát ngồi ở phía trước, nhìn Từ Hạo Đông với ánh mắt kinh ngạc.
“Hạo Đông, sao ông cứ run rẩy vậy?”
Từ Hạo Đông cắn răng: “Con đường này còn dài không? Tôi muốn đi tiểu!”
“Người anh em, tin tôi đi, ông tuyệt đối hỏng hàng rồi.”
“Câm miệng.”
Trương Nghiễm Phát chép miệng một cái: “Vậy tôi không nói nữa, tôi huýt sao thôi.”
Xuỵt xuỵt!
“Xong, phải thay quần rồi …”
Mặt Từ Hạo Đông tái nhợt, nhưng lại có thêm vài phần ung dung thoải mái.
…
Hơn một tiếng sau.
Xe buýt đi từ quốc lộ vào trong một con đường nhỏ, hai bên là những rừng cây nhỏ, những tán cây dầy đặc chồng chất lên nhau, như dệt thành một cái trần nhà mau xanh.
Khi đến cuối con đường, cây cỏ bên hai bên đường cũng trở nên càng dầy đặc hơn.
Đám người dồn dập mở cửa sổ ra để xem, phía trước là một cái trấn cổ kính, một con sông quanh co tách trấn nhỏ với khu rừng cây.
Đi qua mười mấy bước bùn lầy, là đến một cái cầu bằng đá trắng.
Đám sinh viên dồn dập xuống xe, cầm hành lý đi lên cầu.
Phóng tầm mắt nhìn qua, toàn bộ trấn nhỏ giống như đang được nước bao quanh, bên dưới ngón núi phía xa xa còn có một tầng sương trắng mỏng manh.
Chung quanh còn có rất nhiều hoa cỏ và cây cối.
Những kiến trúc cổ kính cũng hiện lên một vẻ tiên khí, đây là vì hơi nước từ suối nước nóng bốc lên.
Cộng thêm phong cảnh chung quanh trấn nhỏ, khiến cho nơi nhìn giống như thôn Tân Thủ của Lý Tiêu Dao trong Tiên Kiếm 1 vậy.
“Wow, lớp trước, cái trấn nhỏ này của nhà bà cũng quá tuyệt với rồi.”
“Đẹp quá đẹp qua, tôi muốn chụp ảnh full dung lượng của điện thoại luôn.”
“Sau này tôi tìm được bạn gái, nhất định phải quay lại đây một lần.”
Chương 209 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]