Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 210: CHƯƠNG 210: NƯỚC HOA TÌNH CỜ GẶP GỠ! (3)

Đoàn người tràn đầy phấn khởi, đi qua cầu liền đi vào trấn nhỏ.

Mà Khúc Tiểu Nhã thì mắt đầy kiêu ngạo, lặng lẽ đi ở bên cạnh Giang Chu.

“Giang Chu, trấn nhỏ nhà mình cũng không tệ lắm, đúng không?”

“Ừm, nhìn qua còn rất có mùi vị.”

Khúc Tiểu Nhã che miệng cười: “Cha mình còn nói, muốn cảm ơn bạn vì đã quảng cáo giúp nhà mình, nhưng mà hôm nay ông ấy không đến được.”

Giang Chu lắc đầu: “Giúp đỡ lẫn nhau thôi, không cần khách khí như vậy.”

“Vậy bạn thích ở phòng kiều gì?”

“Còn người mình không có yêu cầu gì, ở đâu cũng được.”

Khúc Tiểu Nhã cắn môi một cái: “Vậy mình chọn cho bạn một phòng nhé? Được không?”

Giang Chu gật đầu: “Vậy thì làm phiền bạn rồi.”

“Ừm, chờ mình chọn xong sẽ đến tìm bạn.”

Hoàng Kỳ nhìn Khúc Tiểu Nhã hào hứng chạy đi, nhịn không được mà vỗ vai Giang Chu một cái.

“Thấy chưa, người ta muốn làm hàng xóm luôn rồi kìa.”

“Cũng có khả năng này.”

“Có phải bạn đang rất mong chờ không?”

“Thật ra thì dáng dấp của Khúc Tiểu Nhã cũng không tệ lắm.”

Phùng Tư Nhược nghe thấy câu này, lập tức thở phì phò.

Bàn tay nhỏ của nàng vốn đang bị Giang Chu nắm, giờ nàng giận rồi, liền trực tiếp rút tay ra.

Giang Chu liếc mắt nhìn nàng một cái, lại cưỡng chế kéo tay nàng lại.

Nếu cô bé hay ghen này lại không nói chuyện với mình ba ngày, vậy thì mình cũng không chịu nổi.

Tốt nhất là nên thành thật một chút, không nên nói lung tung nữa.

“Khụ khụ, có điều, dù cô ấy có ở sát vách, thì có lẽ cũng không tìm được mình đâu.”

Hoàng Kỳ nhìn Giang Chu: “Vì sao?”

Giang Chu nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của Phùng Tư Nhược: “Bởi vì tối nay mình phải dỗ bạn học Phùng này ngủ.”

“Không… không được.”

“Không được cũng phải được.”

Phùng Tư Nhược cúi đầu, cả người đều ủy khuất.

Nàng cũng không dám nói không được, vì sợ Giang Chu lại tức giận rồi nói không theo đuổi mình nữa.

Hơn nữa, bây giờ Đinh Duyệt đã chạy mất dạng rồi.

Dù sao Đinh Duyệt cũng có vụ cá cược với Từ Hạo Đông, chính là ai tìm được đối tượng trước thì sẽ thắng.

Vì thế, Đinh Duyệt vừa xuống xe đã chạy theo đám con trai rồi.

Dù sao Đinh Duyệt cũng cảm thấy, có Giang Chu ở đây thì chắc chắn Phùng Tư Nhược sẽ không có chuyện gì, mặc kệ có chuyện gì xảy ra thì Giang Chu cũng sẽ che chở cho Phùng Tư Nhược.

Cho nên Đinh Duyệt cũng rất yên tâm, đem toàn bộ tinh khí thần của mình đặt ở chuyện tìm đối tượng.

Rất nhanh, Khúc Tiểu Nhã dựa theo danh sách để phân chia phòng cho hơn 50 người trong lớp, hai người một phòng, nam nữ tách ra hai bên.

Phùng Tư Nhược và Đinh Duyệt được sắp xếp ở chung phòng.

Giang Chu và Cao Văn Khải ở một phòng.

Hoàng Kỳ và một cô bé họ Trịnh, cô bé này không thích tắm cho lắm, trên người luôn có mùi vị là lạ.

Bạn cùng phòng của cô bé này đã từng tố cáo lên trường học, nhưng cũng chẳng có tác dụng mịa gì.

Trường học sẽ không vì một học sinh mà sắp xếp một phòng riêng.

Hoàng Kỳ cho rằng, Khúc Tiểu Nhã đang trả thù mình.

Khúc Tiểu Nhã ghen tị với chuyện mình nhận được quà của Giang Chu.

Người này chẳng những trà xanh, mà còn rất xáu bụng!

Mười phút sau, mọi người cầm được chìa khóa phòng, liền trở về phong sắp xếp hành lý.

Khách sạn trong trấn nhỏ này không tệ lắm, bên trong phòng toàn đồ bằng gỗ, màu da cam lại khiến cho căn phòng trở nên rất ấm áp.

Giang Chu đi đến cửa phòng của mình, liền phát hiện căn phòng bên cạnh là của Khúc Tiểu Nhã.

Điều này…giống như tâm tư của Tư Mã Chiêu vậy, đến cả người qua đường cũng biết.

Vừa vào phòng, Cao Văn Khải nhìn thấy máy chiếu thì hết sức hưng phấn: “Giang Chu, tối nay chúng ta xem phim cả đêm nhé?”

Giang Chu lấy lại tinh thần: “Móa, bên ngoài có rất nhiều em gái đang chờ tôi, tôi phải bận rộn đến đêm.”

“Ông thật sự không phải là người mà.”

Đang nói chuyện, cửa phòng bỗng nhiên truyền đến tiếng thùng thùng.

Giang Chu thuận tay mở cửa ra, liền thấy Hoàng Kỳ đứng ở trước cửa, nàng không chỉ đến, mà còn xách cả hành lý của mình qua bên này.

“Bạn làm gì vậy?”

“Tối nay mình sẽ ngủ ở bên này.”

Hoàng Kỳ không nói hai lời, trực tiếp đẩy hành lý vào phòng, rồi nhào lên giường của Giang Chu, nàng lăn lộn vài vòng rồi mới cởi giày, chỉ còn đôi tất cáo hình con gấu, sau đó lại chui vào chăn.

“Bạn nói thật hay giả?”

Hoàng Kỳ đứng lên: “Đương nhiên là thật, mình mới không ở cùng phòng với Trịnh Lập.”

Giang Chu hơi sững sờ: “Khúc Tiểu Nhã sắp xếp cho bạn ở với Trịnh Lập?”

“Đúng thế, bạn tặng nước hoa cho mình, nên cô ta đỏ mắt!”

“Vậy bạn ở đây, thì mình ở đâu?”

Hoàng Kỳ nhìn một vòng: “Bạn ngủ giường của Cao Văn Khải không phải được rồi sao?”

Cao Văn Khải hơi sững sờ: “Vậy mình ở đâu?”

“Qua ngủ với Trịnh Lập đi, cô ấy vẫn chưa có bạn trai đâu.”

“Oa, hai người thật sự là quá ác độc mà!”

Giang Chu vỗ cái mông nhỏ của nàng một cái: “Mình không đồng ý phương án này.”

Hoàng Kỳ nhất thời ủy khuất: “Vậy làm sao bây giờ, mình thật sự không muốn ở chung phòng với Trịnh Lập.”

“Vậy bạn cứ ở đây trước đi, tối nay mình sẽ nghĩ biện pháp cho bạn.”

“Cũng được, nhưng mà…”

“Nhưng mà cái gì?”

“Tốt nhất là ở chung với bạn, hoặc là Phùng Tư Nhược!”

Giang Chu trợn tròn mắt: “Bạn không chỉ thèm cơ thể mình, mà còn thèm cả bà xã của mình á?”

Hoàng Kỳ nở nụ cười rực rỡ, hai chân vung vẩy trên không trung.

Chương 210 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!