Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 211: CHƯƠNG 211: TÔI CŨNG KHÔNG CÓ ĐỐI TƯỢNG, BỌN MÌNH LÀ BẠN!

Buổi chiều, sắc trời bỗng nhiên trở nên âm u.

Nhưng may mà trời không mưa, chỉ là có gió to thổi qua.

Trong phòng Giang Chu truyền ra những tiếng gõ bàn phím bùm bụp, nghe những âm thanh này, chắc chắn là tuyển thủ ngày gõ vạn chữ.

Hoàng Kỳ thấy hơi ngạc nhiên, nhịn không được mà bu lại.

“Bạn đang viết gì thế?”

Những ký tự rậm rạp chằng chịt trên màn ảnh máy tính nhất thời hấp dẫn sự chú ý của nàng.

Giang Chu hơi dừng lại một chút: “Viết kịch bản.”

“Kịch bản? Kịch bản quay phim á?”

“Ừm, xem như là một nghề phụ của mình đi.”

Giang Chu hơi quay laptop qua cho nàng xem một chút.

Hoàng Kỳ đọc qua vài câu, ánh mắt hơi mờ mịt: “Tôi không phải Dược Thần. cái tên thật là kỳ cục.”

“Đặt tên như vậy sẽ hấp dẫn ánh mắt của người xem.”

“Rạp phim sẽ chiếu loại phim này sao?”

“Đúng thế, điện ảnh toàn quốc, chỉ là đề tài này xét duyệt hơi khó thôi.”

Hoàng Kỳ thấy hơi kinh ngạc, nàng còn tưởng Giang Chu đang đùa giỡn, dù sao mấy chuyện đóng phim quay phim này cũng cách đám sinh viên bọn họ rất xa.

Bọn họ cũng không phải sinh viên của trường điện ảnh hay sân khấu.

Hơn nữa, muốn quay một bộ phim phải có rất nhiều đầu tư, thứ tự viết ra thật sự có thể quay thành phim sao?

“Ai quay? Tự bạn quay à?”

“Mình nhập cổ phần của một công ty điện ảnh, mình chỉ quan tâm kịch bản thôi, việc còn lại giao cho người chuyên nghiệp đi làm.”

Hoàng Kỳ nghiêm túc đọc một lúc, từ từ cũng bị các tình tiết hấp dẫn.

“Hắn có tội gì?”

“Hắn chỉ mới 16 tuổi!”

“Hắn chỉ muốn sống, hắn có tội gì?”

Chữ chữ như châu ngọc, như đang gõ vào trái tim của nàng.

(Mình cũng chưa xem phim này, nên cũng không hiểu lắm.)

Hoàng Kỳ càng xem càng cảm thấy lòng đau như cắt, viền mắt đã hơi ươn ướt.

“Cặn bã nam, bạn không thể không cho Tóc Vàng chết à?”

Giang Chu vỗ gáy nàng một cái: “Không chết làm sao có thể để cho nhịp điệu của bộ phim đi về phía vĩ đại?”

Hoàng Kỳ quơ quơ chân nhỏ: “Vậy kết cục để cho Tóc Vàng sống lại, đại đoàn viên nha.”

“Kết cục đã được định trước là không viên mãn rồi, nhưng mình sẽ để nhân vật chính nhìn thấy người này ở trong ảo giác.”

“Vậy không phải càng khiến người ta tan nát cõi lòng sao?”

“Kịch bản cần.”

Hoàng Kỳ hừ một tiếng, quay đầu di.

Nàng vừa nhìn thoáng qua, liền phát hiện trước cửa có thêm một cái đầu nhỏ.

Lúc này, Phùng Tư Nhược cẩn thận từng ly từng tí mà ngó vào trong phòng.

Nhưng nàng còn chưa nhìn thấy thứ gì, thì đã bị người trực tiếp tóm được.

Nàng không cố ý nhìn trộm, chỉ là Đinh Duyệt đã đi đến suối nước nóng để rình trai đẹp rồi, trong phòng còn một mình nàng, trong hoàn cảnh lạ lẫm này thì nàng khó tránh khỏi thấy sợ hãi.

Cho nên nàng liền tự mình chạy qua, dự định để cho Giang Chu bắt nạt mình một chút, kết quả vừa mới đến cửa, thì phát hiện Hoàng Kỳ cũng đang ở đây.

Phùng Tư – vua dấm chua – Nhược đã online, không ngờ còn chưa kịp khóc thì đã bị tóm gọn.

“Bạn học Phùng, mau vào đây!”

“Mình mua cả một ba lô đồ ăn vặt, mau vào ăn thôi.”

Hoàng Kỳ ngồi xuống bên giường, vẫy tay với Phùng Tư Nhược.

Phùng Tư Nhược liền ngoan ngoãn đi vào, nàng còn len lút nhìn Giang Chu một cái.

Ban đầu, Giang Chu giả vờ như không nhìn thấy nàng, đợi nàng đi đến gần rồi, hắn mới bỗng nhiên vươn tay ra, nắm khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng.

“Nhớ mình rồi à?”

“Ô…”

Hoàng Kỳ đánh vào tay của Giang Chu: “Đừng bắt nạt người ta.”

Giang Chu nhìn Phùng Tư Nhược, suy nghĩ một chút: “Hoàng Kỳ bị Khúc Tiểu Nhã sắp xếp cho ở cùng phòng với Trịnh Lập, chắc là vì Hoàng Kỳ đã giúp bạn mắng người ta đấy, cho nên Hoàng Kỳ chỉ có thể ở tạm chỗ này của mình.”

“Trịnh Lập…” Phùng Tư Nhược kinh ngạc một chút: “Vậy…vậy Hoàng Kỳ ngủ kiểu gì?”

“Bạn học Phùng, mình có thể ngủ chung với bạn mà!”

Phùng Tư Nhược nghe thấy câu nói này của Hoàng Kỳ thì lập tức khoanh tay trước ngực, rồi lùi lại vài bước.

Từ sau khi được cố vấn tình cảm Đinh Duyệt chưa từng nhìn thấy heo chạy phổ cập khoa học, nàng cảm thấy con gái ở cùng con gái cũng rất nguy hiểm.

Giang Chu cũng không để ý đến hai người bọn họ, hắn tiếp tục gõ chữ của mình.

Lúc này, Phùng Tư Nhược cũng cởi giày, nàng đi một đoi tất màu trắng, bên trên còn thuê một con thỏ màu hồng nhạt.

Bàn chân nhỏ nhắn giẫm lên mép giường mềm mại, rồi bò lên giường.

Sau đó, nàng ghé vào đầu giường mà xem Giang Chu gõ chữ giống như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn.

“Có thể…có thể đừng để người này chết không?”

Giang Chu yên lặng một lát: “Được, vậy mình sẽ không để anh ta chết.”

Hoàng Kỳ trợn tròn mắt: “Này, phân biệt đối xử thế cơ à? Vì sao mình nói lại không được?”

“Phùng Tư Nhược nhìn thấy người là sợ hãi, chưa chắc đã ra rạp phim để xem, nên mình gạt cô ấy, cô ấy cũng sẽ không biết.”

“Là vậy sao, thế còn tạm được.”

Nhưng Phùng Tư Nhược nghe thấy câu trả lời này lại thở phì phò, quay người sang chỗ khác, bắt đầu ăn đồ ăn vặt.

Chương 211 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!