Một lát sau, hai cô gái liền ăn hết đống đồ ăn vặt ở trên giường.
Phùng Tư Nhược đi tất chạy tới chạy lui trên sàn nhà, cầm đồ ăn vặt rồi lại bóc ra ăn.
Mới vừa trèo lên giường, suy nghĩ một chút, lại nhịn không được mà nhảy xuống giường đi lấy điều khiển từ xa, mở ti vi lên xem.
Nói tóm lại, Giang Chu đang làm việc, Phùng Tư Nhược và Hoàng Kỳ liền chơi không biết mệt.
Một lát sau, Giang Chu duỗi người một cái.
Sau đó, mở hòm thư rồi gửi kịch bản hoàn chỉnh cho Doãn Thư Nhã.
“Xong rồi à, hay là ra ngoài đi dạo một lát đi?”
“Đi đâu?”
“Thôn trấn này rộng như vậy, đi đâu chả được, ở trong phòng mãi cũng chán mà.”
Hoàng Kỳ nhìn Giang Chu và Phùng Tư Nhược: “Mình không đi đâu, đi thì lại làm bóng đèn rồi.”
Giang Chu hơi kinh ngạc: “Sao bỗng nhiên lại biết điều như vậy?”
“Ai bảo bạn tặng mình nước hoa, mình cũng không thể quấy nhiễu chuyện tốt của bạn mà.”
“Xem ra sau này phải mua thêm quà cho bạn rồi.”
“Thật hay giả?”
“Mình nói thế mà cũng tin?”
Hoàng Kỳ đứng lên, ném gối vào người Giang Chu.
Giang Chu né tránh, rồi kéo tay nhỏ của Phùng Tư Nhược ra ngoài.
Cái trấn suối nước nóng này hoàn toàn là một khu du lịch được xây dựng từ bàn tay của con người, nhưng mà tính nghệ thuật vẫn rất cao, bố cục cũng rất khá.
Đình đài lầu các, mái cong kiều giác, lại cổ kính.
Tại trung tâm của cái trấn này, chính là khu tắm suối nước nóng.
Nhưng rốt cuộc là nước nóng do người đun, hay là nước suối thật, vậy thì không có ai biết rồi.
Đi dạo một chút, Phùng Tư Nhược bỗng nhiên kéo kéo tay Giang Chu.
Giang Chu quay đầu lại: “Sao thế?”
“Đinh Duyệt ở kia kìa.”
“Ồ, mình thấy rồi, Từ Hạo Đông ở cũng kìa.”
Lúc này, ở lối vào ao suối nước nóng, Đinh Duyệt và Từ Hạo Đông phân biệt ngồi hai bên.
Từ Hạo Đông canh chừng ao suối nước nóng của nữ, còn Đinh Duyệt thì ngồi canh chừng ao suối nước nóng của nam.
Hai người hoàn toàn không giao lưu gì cả, ánh mắt thì không ngừng quét qua quét lại những người qua đường.
Dáng vẻ này, giống như hai con sư tử đá đang trấn thủ suối nước nóng vậy.
Còn có khách du lịch đi qua hỏi, nói vé vào cửa nói là không thu phí suối nước nóng mà.
Đinh Duyệt liền nói, bà đây có đòi tiền sao?
Vị khách kia lại hùng hùng hổ hổ, nói bác gái soát vé của khu du lịch nói chuyện như muốn cắn người.
Từ Hạo Đông ngồi một bên liền cười nghiêng nghiêng ngả ngả, khiến cho Đinh Duyệt tức giận đến mức suýt nữa cắn người thật.
Có điều Đinh Duyệt cũng phát hiện ra một chuyện rất thú vị, đó chính là thỉnh thoảng Từ Hạo Đông sẽ biến mất một cách thần bí.
Cơ bản là cứ cách 30 đến 40 phút thì sẽ biến mất một lần, khi quay về thì mặt mày ung dung thoải mái.
Lúc này, Giang Chu kéo tay nhỏ của Phùng Tư Nhược đi qua.
Hai người kia nhìn thấy bọn họ liền đứng dậy, nhưng không ai thèm để ý đối phương.
“Hia người đang làm gì?”
“Tìm đối tượng.”
Phùng Tư Nhược hơi kinh ngạc: “Tìm tội tượng ở chỗ này á?”
Đinh Duyệt gật đầu thật mạnh: “Bình thường, người có dáng người đẹp mới dám đi ngâm suối nước nóng ở trước mặt người khác, đám bụng phệ kia căn bản là không dám đến đây.”
“Có đạo lý…”
Có đạo lý cái chim!
Giang Chu nhịn không được mà chửi bậy.
Người đến loại suối nước nóng ở trấn nhỏ này, nhiều nhất chính là các ông lão và bà lão, hơn nữa, bây giờ còn là mùa ế khách, không phải là kỳ nghỉ dài hạn.
Cho nên có thể rảnh rỗi đến đây ngâm suối nước nóng, đều là những người cao tuổi cả.
Còn dáng người đẹp?
Không gặp người khuôn mặt đầu nếp nhăn đã là không tệ rồi.
“À đúng rồi, lớp trưởng nói tối nay sẽ làm lửa trại, đồ nướng ngoài trời, hai người biết chưa?”
Giang Chu gật đầu: “Thấy tin nhắn trong nhóm chat rồi.”
Đinh Duyệt mặt đầy bi thương: “Tôi không tìm được đối tượng thì sẽ không đi, chó độc thân làm sao tham gia tiệc tối được.”
“Tôi cũng không có tối tượng.”
Phùng Tư Nhược gật đầu tán thành: “Mình cũng vậy.”
Đinh Duyệt nhất thời cười nhạt: “Hai người cảm thấy tôi rất ngu?”
“Tôi và Tư Nhược chỉ là bạn tốt, có đúng không?”
Phùng Tư Nhược ngoan ngoãn gật đầu khi nghe thấy lời nói này của Giang Chu.
Nàng vẫn chưa bằng lòng làm bạn gái của Giang Chu nha, không phải bạn gái thì là bạn tốt rồi.
Phùng Tư Nhược ngây thơ luôn bị Giang Chu lừa gạt như vậy.
Nhưng Đinh Duyệt lại nhịn không được mà trợn trắng mắt.
Nhìn hai người nắm chặt tay nhau, lại nhìn áo đôi tình nhân trên người kìa, vậy mà còn không phải người yêu?
Gạt quỷ đi thôi!
Cô bé Phùng Tư Nhược này cũng quá dễ dụ rồi, không nghĩ lại mà xem, không phải người yêu thì dựa vào cái gì mà dắt tay nhau?
Nhưng mà Giang Chu vẫn có thể ngụy biện, nói là có bài hát.
“Nắm tay nhau, cùng đi, cả đời đều là bạn tốt.”
Sau đó, hắn còn vô liêm sỉ mà hỏi Phùng Tư Nhược là, có muốn làm bạn tốt của hắn không.
Vậy còn có thể trả lời thế nào.
Phùng ngốc nghếch đương nhiên chỉ có thể gật đầu.
Chương 212 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]