Vì vậy, chỉ cần nàng nhìn thấy Giang Chu, thì bàn tay nhỏ sẽ không rời khỏi lòng bàn tay của Giang Chu.
Chuyện mặc áo đôi của tình nhân cũng là như vậy.
Rõ ràng là áo đôi, nhưng lại nói là đồng phục lớp chỉ hai người có!
Nếu như mình không biết xấu hổ bằng một nửa của Giang Chu, vậy thì không đến mức đến giờ vẫn không tìm được đối tượng yêu đương rồi.
Đúng lúc này, điện thoại di động của Giang Chu ở trong túi bỗng nhiên rung lên, mở ra xem, là tin nhắn QQ của Doãn Thư Nhã.
Hôm bàn chuyện hợp tác thì hai người đã kết bạn QQ, bởi vì tuy Giang Chu để cho nàng đi quay phim, nhưng hắn cũng sợ nàng quay chụp lung tung làm hỏng bộ phim nay, cho nên liền kết bạn QQ để dễ liên lạc.
Hắn cũng có thể nắm giữ tiến độ quay chụp.
“Cậu có thể đừng bắt Tóc Vàng chết không? Van cậu mà!”
“Móa, sao đám con gái các cô, ai cũng hỏi vấn đề này vậy?”
Doãn Thư Nhã gửi một icon khóc lóc: “Quá đáng thương, tôi xem cũng khóc rồi, hắn chỉ mới 16 tuổi, hắn chỉ muốn sống, hắn có tội gì!”
Ngón tay Giang Chu liền gõ chữ: “Mau đi tìm diễn viên đi, rồi lập tức quay chụp đi.”
“Tôi muốn cậu đổi kịch bạn, tôi muốn Tóc Vàng sống.”
“Nếu như cô dám sửa kịch bản, vậy sau này chúng ta sẽ không bao giờ hợp tác nữa!”
Doãn Thư Nhã gửi một icon đập đầu qua: “Biết rồi, ngoài ra, tôi đã chuyển cổ phần công ty qua tên cậu rồi.”
“Ừm, coi như cô có chút lương tâm.”
“Bây giờ cậu đang làm gì?”
“Liên quan gì đến cô, nhớ kỹ, không có chuyện gi thì đừng làm phiền tôi.”
Giang Chu tắt điện thoại di động, tán dóc với Đinh Duyệt và Từ Hạo Đông một lúc, sau đó liền kéo Phùng Tư Nhược đi dạo về phía sau núi.
Lúc này, phía chân trời bống nhiên có những tiếng sấm chớp đùng đùng.
Xem ra, dự báo thời tiết cũng không phải hoàn toàn không chính xác, ít nhất thì hôm nay cũng có khả năng có mưa.
Chẳng may mà mưa thật, thì có lẽ Trương Nghiễm Phát và Từ Hạo Đông sẽ khóc chết vì đã mang trang bị Hoàng Kim của mình theo.
Nhưng đúng lúc này, Giang Chu cảm thấy tay mình hơi ngứa ngứa, hắn cúi đầu xuống, liền phát hiện Phùng Tư Nhược đang dùng cỏ dại để làm vòng tay cho hắn.
“A, khéo tay đấy nhỉ?”
Phùng Tư Nhược không sợ mà nở nụ cười xấu hổ: “Y Nhất dạy.”
Rất nhanh, bóng đêm liền bao phủ trấn nhỏ.
Nước mưa vẫn không rơi xuống như dự báo thời tiết.
Cho nên tiệc tối lửa trại vẫn cứ cử hành theo kế hoạch đã định trước.
Lúc này, tất cả sinh viên lớp ba đều tụ tập ở sườn núi phía sau trấn nhỏ, bọn họ vừa bắt đầu đốt than củi, vừa chống vỉ nướng lên.
Giờ phút này, bóng đêm dầy đặc, không gian tĩnh lặng như tờ.
Chỉ có tiếng lửa cháy hừng hừng, lửa trại đã bắt đầu.
Có mấy con trai xung phong nhận việc xiên thịt, cũng có người cầm công cụ dự định trổ tài nấu ăn.
Đám con gái chung quanh thì hai mắt sáng rực, dồn dập vỗ tay khen hay.
Giang Chu đi dạo một vòng, không tìm được chuyện thích hợp để làm, vì vậy liền mò mấy lon bia, ngồi uống với ba tên bạn cùng phòng.
Sau khi hết tuần này, thứ tư tuần sau sẽ là đại hội đầu tư.
Trang web của hắn đã có thị trường bên trường công nghệ thông tin, không nghi ngờ gì là hạng mục chói mắt nhất.
Sau đó, sẽ có đầu tư, có tiền tài, trang web của hắn sẽ trực tiếp quét ngang toàn quốc.
Giang Chu định dùng thời gian ngắn nhất để quảng cáo của mình bao phủ toàn bộ Thượng Kinh.
Hiện giờ, điện thoại thông minh cũng sắp bắt đầu phổ cập rồi.
Hắn muốn lợi dụng thời gian này, để hoàn thiện các cơ chế đặt đồ ăn trên trang web.
Thế nhưng hắn không chỉ muốn làm một hạng mục này, hắn định đi đăng ký một công ty khoa học kỹ thuật, rồi nhập hạng mục này vào công ty.
Sau đó, hạng mục này sẽ trở thành hạng mục kinh doanh chủ yêu của công ty, có thể chuyên môn lập một bộ môn riêng cho nó.
Sau đó, hắn sẽ gom góp tiền tài, để đi phát triển các hạng mục khác.
Năm sau đã định trước là một năm không bình thường rồi.
Hắn muốn dùng thời gian ngắn nhất để bay lên cao nhất có thể.
Nhưng trong kế hoạch kinh doanh của hắn bây giờ, Doãn Thư Nhã xem như là một niềm vui bất ngờ.
Người phụ nữ này có tiền có tài nguyên, còn sở hữu hơn trăm nhà công ty khác nhau.
Có lẽ nàng sẽ giúp được một tay khi hắn thật sự đưa tay vào các lĩnh vực còn lại.
Đang nghĩ ngợi, bỗng nhiên một mùi thơm thanh nhã đập thẳng vào mặt.
Phùng Tư Nhược cầm một cái cánh gà đã nướng chín đi đến bên cạnh Giang Chu.
Gò má của nàng bị ánh lửa chiếu thành đỏ rực.
“Cho bạn cái này.”
Giang Chu tiếp nhận cái cánh gà, vươn tay lau tro đen dính ở trên chóp mũi của nàng: “Sao lại tự mình làm bẩn mình thế này?”
Phùng Tư Nhược cũng lau lau chóp mũi của mình: “Lần đầu tiên nướng đồ ăn.”
“Chơi vui không?”
“Ừm, chơi rất vui.”
Giang Chu cầm lon bia của mình lên: “Nào, uống một ngụm, tối ngủ sẽ ngon hơn.”
“Ồ!”
Phùng Tư Nhược ngốc nghếch mở miệng ra, kết quả là bị Đinh Duyệt ngăn cản.
“Cẩn thận một chút, uống say rồi thì tối nay sẽ mặc cho người khác muốn làm gì thì làm đấy.”
Phùng Tư Nhược sợ hãi giật mình, nhìn về phía Giang Chu: “Bạn bắt nạt mình.”
Giang Chu vui vẻ: “Cô bé này thật là, chẳng may mình không ở bên cạnh bạn thì làm sao bây giờ?”
Phùng Tư Nhược nghe thấy câu này thì khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên hoảng hốt.
“Bạn…bạn muốn đi đâu à?”
“Ví dụ thôi, hiểu không? Chính là không phải thật.”
“Ồ!”
Phùng Tư Nhược yên lòng, để cánh gà lại, rồi chạy về nướng tiếp.
Lúc này, ba con hàng cùng phòng đều quăng ánh mắt ghen ghét và hâm mộ qua.
“Cầm thú!”
“Mặt người dạ thú!”
“Không bằng cầm thú!”
Chương 213 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]