Cùng lúc đó, bên kia đống lửa còn có một người.
Khúc Tiểu Nhã nhìn thấy cảnh vừa rồi thì tâm trạng bỗng nhiên trở nên nặng nề.
Giang Chu thật sự rất yêu thích Phùng Tư Nhược.
Đến cùng thì mình phải làm gì mới có thể có cơ hội đây?
Có lẽ chỉ có thể để cho Phùng Tư Nhược chủ động rời khỏi Giang Chu.
Đây cũng là biện pháp dễ dàng nhất.
“Lớp trưởng, ăn cánh gà đi này.”
Khúc Tiểu Nhã lấy lại tinh thần: “Ồ, cám ơn.”
“Bạn đang nghĩ gì mà thất thần thế?”
“Không có gì, bạn có thể giúp mình nói cho Phùng Tư Nhược một câu không? Nói nửa tiếng sau đến gặp mình ở bờ sông nhỏ.”
“Để làm gì?”
“Mình có vài chuyện muốn nói với Phùng Tư Nhược thôi.”
Lửa trại tỏa những ánh sáng chói mắt.
Khúc Tiểu Nhã nhìn chằm chằm vào Giang Chu qua ánh lửa ngăn cách.
Cô nhìn một chút lại chuyển mắt qua, nhìn về phía Phùng Tư Nhược đang ở trước bếp nướng.
Cô nhìn gò má xinh đẹp kia lại thấy ước ao, nhưng càng nhiều hơn chính là đố kị.
Thật ra thì khi mới khai giảng, không có ai quá để ý đến một cô gái luôn đeo khẩu trang như Phùng Tư Nhược.
Bởi vì nàng luôn cúi đầu lại không nói lời nào, nên bất cứ ai cũng có thể coi nàng trở thành một người qua đường.
Nhưng chính một cô gái bình thường như vậy, bỗng nhiên lại nổi tiếng toàn trường, tất cả chỉ sau một buổi tiệc tối đón sinh viên mới.
Tất cả mọi người đều khen ngợi nàng là Thiên Sứ bị đọa xuống nhân gian.
Bởi vì không chỉ vì vẻ đẹp của nàng khiến cho người ta thất thần, mà càng là vì sự trong sáng, thuần khiết và dịu dàng, hiền lành, thậm chí là hơi nhát gan của nàng.
Một cô gái có những thuộc tính dễ thương như vậy, lại cộng thêm dung mạo như nữ thần, nên đám con trai đều điên cuồng vì nàng cũng là một chuyện bình thường.
Nhưng như vậy Khúc Tiểu Nhã cũng sẽ không đố kị Phùng Tư Nhược, bởi vì hai người không có bất cứ qua lại nào, Khúc Tiểu Nhã làm lớp trưởng của mình, kiếm điểm số của mình.
Còn Phùng Tư Nhược làm nữ thần của nàng, được đám con trai trong trường học truy phủng.
Một người đi cầu độc mộc của mình, một người còn lại đi đường cũng riêng mình.
Hai người vốn là nước sông không phạm nước giếng, nhưng tất cả đều thay đổi chỉ vì một tên con trai.
Tên con trai này đương nhiên chính là Giang Chu đang làm mưa làm gió trong sân trường.
Ngày khai giảng, Giang Chu tặng tất cả con gái trong lớp một ly trà sữa, còn nói hy vọng khi tất cả mọi người nhớ lại ly trà sữa đầu tiên của đại học, chính là Giang Chu tặng.
Lời nói hài hước, cử chỉ hành động lại trưởng thành hơn những người khác nhiều.
Đó chính là khi Khúc Tiểu Nhã bắt đầu có ấn tượng tốt với Giang Chu.
Sau đó, lại là chuyện cặn bã nam ở nhà hàng tây Cá Voi, khi đó Khúc Tiểu Nhã cảm thấy người này đùa giỡn tình cảm của người khác, rất xấu xa.
Nhưng cuối cùng lại phát hiện ra đó chỉ là hiểu lầm, mà Giang Chu cũng trở thành ngôi sao mới nổi trong việc khởi nghiệp của toàn trường.
Từ đó về sau, Khúc Tiểu Nhã càng ngày càng thấy hứng thú với Giang Chu.
Sau đó, cô liền nghe thấy Giang Chu hát bài ‘nổi gió rồi’ kia.
Còn cả bài hát ‘chú cá voi hóa thân của hòn đảo cô độc’ mà bạn cùng phòng tìm thấy nữa.
Khi đó, cô lập tức bị mê hoặc bởi người đàn ông tài tình song tuyệt.
Thầm mến là một chuyện rất đẹp đẽ.
Ít nhất thì ban đầu Khúc Tiểu Nhã cũng nghĩ như vậy.
Mãi cho đến khi Giang Chu bắt đầu xuất hiện cùng với Phùng Tư Nhược, thì cái ý nghĩ này đã tan vỡ.
Ban đầu, hai người này chỉ kề vai đi với nhau thôi, cuối cùng thì lại thành tay trong tay.
Lúc này, Khúc Tiểu Nhã liền cảm thấy, thầm mền không hề đẹp đẽ chút nào.
Vì vậy, cô liền cố gắng một lần, ném thư hẹn Giang Chu lên sân thượng, nhưng mà khi đó cô lại giáo viên gọi đi hỏi thăm về chuyện đi di lịch tập thế.
Đến khi cô quay lại, thì Hoàng Kỳ đã lên sân thượng trước một bước.
Sau đó, chính là khi nhìn thấy Giang Chu tặng quà cho Phùng Tư Nhược.
Ngày hôm nay, lại thấy Giang Chu tặng quà cho Hoàng Kỳ.
Khúc Tiểu Nhã cảm thấy, mình không thể tiếp tục thầm mến nữa.
Cô nghĩ đến đây, bỗng nhiên cầm lon bia đi qua.
“Giang Chu, bọn mình uống một chút nhé?”
Giang Chu vừa gặm cánh gà vừa ngẩng đầu lên: “Cũng được, mình đại biểu cho phòng của mình, cảm ơn cha của bạn.”
Khúc Tiểu Nhã mỉm cười, ngồi xuống bên cạnh Giang Chu: “Chuyện kinh doanh của bạn thế nào rồi?”
“Cũng được, tất cả đều vận chuyển bình thường.”
“Bài hát ‘chú cá voi hóa thân của hòn đảo cô độc’ kia thật sự là do bạn viết sao?”
Giang Chu lắc đầu: “Vậy thì không phải, sao chép mà thôi.”
Khúc Tiểu Nhã yên lặng một chút: “Mình có thể hỏi bạn một vấn đề hơi tế nhị một chút không?”
“Vấn đề gì?”
“Bạn thích cô gái như thế nào?”
Chỉ cái này?
Chỉ là vấn đề này?
Giang Chu quay đầu, định mở miệng gọi Phùng Tư Nhược đi qua.
Miêu tả vô dụng, cho nhìn thấy người sống sờ sờ luôn.
Chương 214 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]