Giang Chu chưa kịp há mồm, Khúc Tiểu Nhã liền biết Giang Chu định làm gì.
Vì vậy cô liền mở miệng ngắt lời: “Mình biết bạn thích Phùng Tư Nhược, nhưng ngoại trừ cô gái như Phùng Tư Nhược ra, thì còn nữa không?”
Chỉ cái này?
Chỉ là vấn đề này?
Giang Chu quay đầu, đỉnh mở miệng gọi Hoàng Kỳ qua.
Miêu tả vô dụng, cho nhìn thấy người sống sờ sờ luôn.
“Cũng ngoại trừ Hoàng Kỳ!”
Giang Chu uống một hớp bia, trầm tư một lát: “Còn có mấy người ở trong trường học, ngày mai trở về sẽ giới thiệu cho bạn biết.”
Khúc Tiểu Nhã lại yên lặng một lần nữa: “Thật ra mình muốn hỏi, bạn thấy mình thế nào?”
Giang Chu vừa uống được hớp bia liền phun ra.
Tuy hắn đã biết chuyện này rồi, nhưng Khúc Tiểu Nhã bỗng nhiên nói ra, thật cmn rất đáng sợ.
Hơn nữa, Giang Chu còn chẳng muốn mở miệng trêu ghẹo Khúc Tiểu Nhã.
Ai bảo tối hôm qua Khúc Tiểu Nhã bắt nạt bình dấm chua nhà hắn chứ?
“Lớp trưởng, đừng đùa kiểu này chứ!”
Khúc Tiểu Nhã hơi tức giận: “Mình đang hỏi thật.”
Giang Chu đưa tay kéo Cao Văn Khải qua: “Bạn xem Văn Khải nhà mình thế nào? Làm người rất khiêm tốn nho nhã, lại còn có sở trường giặt quần áo nữa.”
“Cao… bạn học Cao đúng là không tệ, nhưng không phải kiểu người mình thích.”
Cao Văn Khải thất vọng uống một hớp bia: “Lại bị phát thẻ người tốt, đúng là một người cmn tốt mà.”
Giang Chu vỗ vỗ vai cậu ta: “Người anh em, đừng nhụt chí, sẽ có người phát hiện ra ưu điểm của ông.”
“Thật sao? Vậy tôi có ưu điểm gì?”
“Ông giặt quần áo rất sạch!
“Ha ha, tôi cmn cảm ơn ông nha.”
Đúng lúc này, đồng hồ điện tử trên cổ tay Khúc Tiểu Nhã bỗng nhiên vang lên hai tiếng tinh tinh.
Cô nhìn thời gian, phát hiện đã 24 phút trôi qua rồi, cô hẹn Phùng Tư Nhược nửa tiếng, giờ không đi qua là sẽ muộn mất.
Vì vậy, Khúc Tiểu Nhã liền nói một câu tạm biệt với Giang Chu, sau đó ném lon bia vào thùng rác, lại đi xuống sườn núi.
Con người của Giang Chu rất cố chấp, thậm chí còn có chút không coi ai ra gì, cho nên sẽ không có ai có thể thay đổi suy nghĩ của hắn.
Khúc Tiểu Nhã cảm thấy, mạnh mẽ tỏ tình không phải là một cách hay.
Nhưng suy nghĩ từ góc độ khác, Phùng Tư Nhược lại là một người nhát gan, còn sợ người lạ, thậm chí không dám nói chuyện với người khác.
Hơn nữa, Khúc Tiểu Nhã cũng vừa điều tra rồi, Phùng Tư Nhược vẫn chưa đồng ý làm bạn gái của Giang Chu.
Hơn nữa, còn có người nói là Giang Chu đang ép Phùng Tư Nhược hẹn hò với mình.
Bởi vì khi Phùng Tư Nhược mới đến trường học, vẫn chưa quen biết ai, Giang Chu đã nhảy ra rồi gọi người ta là vợ rồi, Phùng Tư Nhược còn vì chuyện này mà hoảng sợ một thời gian.
Cho nên, Khúc Tiểu Nhã cho rằng, Phùng Tư Nhược không thích Giang Chu, ít nhất thì không thích Giang Chu nhiều bằng cô.
Phùng Tư Nhược chỉ là quen bị Giang Chu bắt nạt thôi, lại bởi vì tính cách mềm yếu mà không dám từ chối người khác.
Nếu thật sự là như vậy, thì cô chỉ cần tốn một ít miệng lưỡi, là nhất định có thể thuyết phục Phùng Tư Nhược, để Phùng Tư Nhược có gan rời khỏi Giang Chu, không cần phải do dự nữa.
“Ừm, cứ làm như vậy đi.”
“Nhất định có thể làm được.”
Cùng lúc đó, chung quanh đám lửa trại, cả trai lẫn gái đều ngồi chung một chỗ, vui vẻ trò chuyện chè chén, còn có rất nhiều các món nướng nóng hầm hập vừa ra lò.
Toàn bộ bầu không khí đều rất náo nhiệt và ấm áp.
Lúc này, Phùng Tư Nhược nhìn điện thoại di động của mình, đã 28 phút trôi qua.
Khúc Tiểu Nhã nói là nửa tiếng sau gặp nhau ở bờ sông, còn nói có chuyện muốn nói với nàng.
Phùng Tư Nhược liền cầm bắp ngô đã nướng xong lên, suy nghĩ một chút.
Nàng do dự một lát rồi mới cắn môi, đi về phía Giang Chu.
“Cho bạn này.”
Giang Chu xoa xoa đầu nàng: “Qua đây ngồi với mình, mình kể chuyện cho bạn nghe.”
Phùng Tư Nhược nhíu mũi ngọc: “Mình đi ra ngoài một chút.”
“Đi đâu?”
Phùng Tư Nhược áp lại gần lỗ tai của hắn, nhỏ giọng nói: “Đi vệ sinh.”
Giang Chu nghe xong liền định đứng dậy: “Vậy mình đi với bạn.”
“Không cần, mình tự đi.”
“Tối như thế mà bạn không sợ à?”
“Muốn thử…”
Giang Chu cảm thấy hơi bất ngờ, nhưng vẫn gật đầu: “Đi thôi, lạc đường nhớ gọi điện thoại cho mình.”
Phùng Tư Nhược nhẹ nhàng gật đầu: “Ừm.”
“Đừng đi lâu.”
“Biết rồi.”
Phùng Tư Nhược hút sâu một hơi, đi xuống sườn núi.
Thật ra nàng cũng biết Khúc Tiểu Nhã thích Giang Chu, nàng cũng có thể nhận ra từ thái độ của Khúc Tiểu Nhã tối hôm qua.
Hơn nữa, nàng cũng ý thức được Khúc Tiểu Nhã muốn nói chuyện gì với mình.
Nói thật, nàng không muốn đi, nàng cảm thấy sợ hãi, bởi vì ngay cả chuyện yêu đương mà nàng cũng không hiểu, nào có thể ứng phó được mấy chuyện phức tạp như tình tay ba này chứ.
Thế nhưng Khúc Tiểu Nhã đã đoán đúng, nàng thật sự không biết từ chối người khác.
Phùng Tư Nhược có chút ủy khuất, nếu như mình cũng giống như Hoàng Kỳ thì tốt rồi, khi đó mình không muốn liền nói không muốn, muốn mắng người thì mắng người, tiếc là chỉ cần khẩn trương thì mình sẽ không thở nổi.
Chương 215 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]