Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 216: CHƯƠNG 216: THẾ GIỚI CỦA TÔI CHỈ CÓ GIANG CHU! (3)

Haizzz….

Phùng Tư Nhược, mày đúng là một con bé ngốc hết thuốc chữa mà!

Cùng lúc đó, Giang Chu gặm hai cái ngô nướng.

Sau đó liền ném lon bia vào thùng rác, rồi lặng lẽ đi theo.

Phùng Tư Nhược cái gì cũng tốt, nhưng chỉ có một điều là nàng không biết nó dối.

Mỗi khi nàng nói dối thì sẽ sờ lên chóp mũi mình.

Đây chính là di chứng từ hôm hắn dọa nàng ở nhà ăn.

Khi đó Giang Chu nói cho nàng biết, nói dối thì mũi sẽ dài ra.

Nàng liền nhớ kỹ mấy lời đó, vì vậy, mỗi khi nói dối thì nàng đều vô thức mà sờ lên mũi mình.

Có lẽ là nàng đang lo lắng cho cái mũi của mình sẽ thật sự dài ra.

Hơn nữa, ban nãy Khúc Tiểu Nhã cũng đi hướng này, mà sáu bảy phút rồi vẫn chưa trở lại.

Nếu như không có gì bất ngờ, thì chắc là Khúc Tiểu Nhã đã hẹn Phùng Tư Nhược ra đây.

Đám con gái này, khi dễ thương thì thật sự rất dễ thương, nhưng khi phiền phức thì cũng thật sự rất phiền phức.

Lúc này, con sông nhỏ chảy róc rách trong đêm tối, chỉ có thể dùng ánh trăng làm đèn đường, nên chugn quanh đây cũng không phải là tối ôm như mực, đưa tay không nhìn thấy năm ngón.

Lúc này, Khúc Tiểu Nhã liền đứng lên, mỉm cười nhìn Phùng Tư Nhược đi đến.

“Bạn học Phùng, bạn đến rồi?”

“Ừm…”

Khúc Tiểu Nhã tiến lại gần, dáng vẻ như rất thân thiết: “Nhắc đến mới nhớ, từ khi khai giảng đến giờ, chúng ta vẫn chưa trò chuyện nhỉ?”

Phùng Tư Nhược gật đầu, nhưng bàn tay nhỏ của nàng đã nắm chặt lại.

Nàng biết, Khúc Tiểu Nhã đang làm cái gọi Tiên Lễ Hậu Binh.

Ban đầu thì làm bộ lễ phép, sau đó sẽ làm khó mình.

Cho nên nàng lại càng khẩn trương hơn.

“Mình hẹn bạn ra đây, là vì có một chuyện muốn tâm sự với bạn.”

Phùng Tư Nhược nhìn Khúc Tiểu Nhã: “Giang Chu…”

Khúc Tiểu Nhã hơi ngẩn ra: “Bạn biết mình muốn nói gì?”

“Ừm!”

“Được rồi, vậy mình không vòng vo nữa, mình rất thích Giang Chu.”

Khúc Tiểu Nhã nói thẳng tưng luôn.

Mà Phùng Tư Nhược thì lại hơi gật đầu.

“Từ khi khai giảng, mình đã cảm thấy hứng thú với Giang Chu rồi, ban đầu chỉ cảm thấy Giang Chu rất thú vị, nhưng sau đó Giang Chu càng ngày càng nổi tiếng, khi đó mình bắt đầu thầm mến Giang Chu.”

“Chuyện này mình giấu rất kỹ, cho nên không có ai biết cả, trước kia mình cũng chưa từng yêu đương, cho nên cũng không biết tỏ tình thế nào.”

“Có đôi khi mình còn cảm thấy, cứ tiếp tục thầm mến như vậy cũng rất tốt, nhưng cho đến một ngày, bạn luôn xuất hiện cùng với Giang Chu, lại còn tay trong tay nữa.”

“Khi đó, mình bắt đầu cảm thấy không thoải mái, bởi vì Giang Chu chính là người mà mình thích.”

“Mình hẹn bạn ra đây, là hy vọng bạn có thể rời khỏi Giang Chu, không để ý đến Giang Chu nữa.”

“Mình biết bạn bị Giang Chu ép buộc, mà bạn lại không biết từ chối người khác, đúng không?”

“Mọi người đều nói với mình như vậy, còn nói là, trước kia bạn rất sợ đi cùng với Giang Chu.”

“Sau khi mình hẹn hò với Giang Chu, mình cam đoan Giang Chu sẽ không làm phiền bạn nữa, được chứ?”

Phùng Tư Nhược nghe một đoạn văn dài và tự cho mình là đúng này của Khúc Tiểu Nhã thì lại cúi đầu xuống, nàng bỗng nhiên im lặng một lát.

Dưới ánh trăng, nàng lại càng hiện ra vẻ nhu nhược mà bất lực, nói là Thiên Sứ trụy lạc ở nhân gian cũng không quá đáng chút nào.

Mà đổi thành một bên, Giang Chu đang đứng trong bóng tối quan sát, hắn không lao ra ngoài, mà chỉ yên lặng nhìn hai cô gái.

Bởi vì bản thân hắn cũng muốn biết, cô bé này sẽ trả lời vấn đề này ra sao.

Khúc Tiểu Nhã cũng không sốt ruột, chỉ lẳng lặng nhìn Phùng Tư Nhược.

Bởi vì cô biết tính cách của Phùng Tư Nhược, cô bé này gặp chuyện gì cũng sẽ do dự, giống như là bị mắc chứng khó khăn trong việc lựa chọn vậy, nhưng đáp án cuối cùng, chắc chắn là sẽ tốt…

Bởi vì tất cả mọi người đều nói, chuyện gì Phùng Tư Nhược cũng sẽ đồng ý, mặc kệ là yêu cầu gì thì Phùng Tư Nhược cũng chỉ nói đồng ý.

Phùng Tư Nhược bỗng nhiên ngẩng đầu lên, mở miệng nói: “Không được.”

Hai chữ này rất dứt khoát, không hề có chút chần chờ do dự nào.

Nàng cảm thấy, lúc này mình cũng là một cô bé lợi hại rồi.

Ít nhất thì cũng lợi hại bằng 1% của Hoàng Kỳ rồi.

Mà Khúc Tiểu Nhã thì hơi ngẩn ra, sau đó cô mới ý thức được là mình bị từ chối.

Vi vậy, Khúc Tiểu Nhã nhìn Phùng Tư Nhược với vẻ kinh ngạc.

“Bạn…bạn vừa nói cái gì cơ?”

“Mình nói là không được, mình… mình thích Giang Chu.”

Phùng Tư Nhược nói xong câu này thì hít sâu một hơi.

Chỉ mấy chữ đơn giản này thôi, nhưng giống như đã hút hết sức lực toàn thân của nàng vậy.

Đây là lần đầu tiên nàng từ chối người khác, nhưng lần này, nàng không thể không từ chối được.

“Không thể nào, không phải bạn sẽ đồng ý mọi yêu cầu của người khác sao? Mọi người đều nói như vậy mà!”

“Ừm, chỉ có yêu cầu này là không đồng ý được…”

Khúc Tiểu Nhã hơi nóng nảy: “Không phải Giang Chu ép buộc bạn sao? Sao bạn vẫn từ chối mình?”

Chương 216 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!