Mặt Phùng Tư Nhược đỏ lên: “Giang Chu nói mình là bà xã…”
“Bạn không thể vì Giang Chu nói lung tung mà khuất phục chứ? Mình sẽ giúp bạn rời khỏi Giang Chu.”
“Quan…”
“Quan…”
“Quan…”
Khúc Tiểu Nhã cau mày, không biết Phùng Tư Nhược muốn nói gì.
Quan?
Tắt đèn à?
Hay là đóng cái gì?
(Quan= đóng đèn, tắt đèn, đóng cửa…)
“Liên quan gì đến bạn…”
Phùng Tư Nhược nhíu mũi ngọc tinh xảo, nói ra một câu hết sức kinh người.
Đây chính là nàng học được của Giang Chu.
Giang Chu luôn nói với Đinh Duyệt mấy chứ này, sau khi nói xong thì Đinh Duyệt liền á khẩu không trả lời được.
Hả?????????
Khúc Tiểu Nhã choáng váng.
Đây tuyệt đối không phải những lời có thể xuất hiện từ trong miệng của Phùng Tư Nhược được.
Phùng Tư Nhược là một cô gái nhát gan, sao có thể nói ra mấy từ này được.
Nhưng mà vẫn còn thứ khiến cho Khúc Tiểu Nhã kinh ngạc hơn.
Bởi vì Phùng Tư Nhược lại mở miệng.
“Tôi thích Giang Chu… thích nhiều hơn tất cả mọi người…”
Khúc Tiểu Nhã không phục với câu này lắm: “Bạn dựa vào cái gì mà nói như vậy?”
Phùng Tư Nhược suy nghĩ một chút, tổ chức lại ngôn ngữ.
“Các người có rất nhiều bạn bè, tôi không có.”
“Các người có thể đi chơi khắp nơi, tôi không đi chơi.”
“Các người mua quần áo, tôi không dám đi mua.”
“Các người đi xem phim, tôi cũng không dám đi.”
“Các người đi ca hát, tôi không dám mở miệng.”
“Các người thích ngôi sao, minh tinh điện ảnh, tôi không thích ai cả.”
Khúc Tiểu Nhã nghe không hiểu lắm: “Rốt cuộc bạn muốn nói cái gì?”
Phùng Tư Nhược lại hít một hơi thật sâu: “Các người thích rất nhiều thứ, mà tôi chỉ thích Giang Chu.”
“Cho nên…”
“Cho nên…tôi thích Giang Chu nhiều hơn tất cả các người.”
Khúc Tiểu Nhã giật mình: “Bạn…”
Phùng Tư Nhược gật đầu: “Thế giới của tôi chỉ có mình Giang Chu, tôi thích Giang Chu nhất.”
“…”
Không khí dừng lại một phần ba giây.
Đầu óc Khúc Tiểu Nhã bay lộn một hồi, rốt cuộc cũng hiểu ý của Phùng Tư Nhược.
Người bình thường sẽ thích rất nhiều thứ.
Như đi dạo phố, mua sắm, đi hát karaoke, xem phim…
Còn có thể đi chơi, tụ tập với bạn bè, nói chuyện ăn uống.
Nói chung là mọi người sẽ thích rất nhiều thứ, chứ không phải chỉ có riêng chuyện yêu đương.
Nhưng mà Phùng Tư Nhược thì lại khác với người thường.
Nàng không thích tất cả những thứ đó, thậm chí nàng còn không nếm thử, nàng chỉ thích một mình Giang Chu.
Thế giới của nàng rất đơn giản, nó chỉ có một mình Giang Chu mà thôi.
Cho nên, người khác làm sao có thể thích Giang Chu nhiều bằng nàng chứ?
Đó là duy nhất và cũng là tất cả của nàng.
Khúc Tiểu Nhã nghĩ đến đây, liền nói không ra lời.
Giờ phút này, cô cảm thấy mình đã thua hoàn toàn.
Cô hẹn người ra đây để nói một đống lời tự cho là đúng, kết quả lại bị thương tích đầy mình, căn bản là không có cơ hội nói lần thứ hai.
“Mình… mình hiểu rồi…”
“Lớp trưởng, tạm biệt.”
Phùng Tư Nhược quay đầu, hít sâu một hơi.
Nàng đã mở khóa thành tựu mới, cô bé đanh dá.
Nàng vui vẻ mà cau mũi ngọc, cất bước đi lên sườn núi.
Lúc này, Giang Chu cũng nhanh chóng trở về.
Sau đó, giả vờ như không có chuyện gì mà ngồi xuống bên đống lửa.
Ba con hàng cùng phòng nhìn thấy Giang Chu trở về thì thấy hơi kỳ lạ.
“Giang Chu, ông cmn rơi nước đái à?”
Giang Chu cắn răng: “Lửa quá to, khói thổi cay mắt thôi!”
Từ Hạo Đông đắc ý: “Xem ra tất cả mọi người đều có chút bệnh vặt nhỉ.”
“Em gái ông, tiểu ra máu là bệnh nặng!”
Bữa tiệc bên lửa trại vẫn còn tiếp tục, nhưng thức ăn mua được đã ăn gần hết rồi.
Bia thì chỉ còn vỏ lon, còn có một nửa lon, nhưng không biết chủ nhân của nó là ai.
Vì vậy, mọi người trở nên rảnh rỗi, bắt đầu ngồi quây thành một vòng tròn.
Lúc này, Phùng Tư Nhược cũng quay trở về rồi.
Nàng ngồi xuống bên cạnh Giang Chu, gặm cái ngô nướng mà Giang Chu đưa cho.
“Đi vệ sinh xong rồi hả?”
“Ừm!”
“Vậy bạn làm vợ mình có được không?”
Phùng Tư Nhược ngây ngốc mà trợn tròn mắt lên.
Nàng không hiểu, vì sao đi vệ sinh xong lại phải trở thành vợ của Giang Chu.
Đây rõ ràng là hai chuyện không liên quan đến nhau mà?
Vì vậy, Phùng Tư Nhược lắc đầu rất dứt khoát.
“Làm vợ mình rất kém cỏi à?”
“Ô…”
“Haiz, hay là mình thử theo đuổi người khác nhỉ?”
“Không được!”
Giang Chu mỉm cười, không tiếp tục truy vấn nữa.
Đây chính là nguyên nhân mà hắn lặng lẽ trở về.
Bởi vì không phải Phùng Tư Nhược không thích hắn nên mới từ chối, mà nàng cố kị người nhà của mình, không dám hẹn hò với hắn.
Nếu như mình chọc thủng chuyện này, chắc chắn nàng sẽ không dám đối mặt với mình, dù sao nàng cũng không thể nào thản nhiên trở thành bạn gái mình, lại vẫn hi vọng có thể ở chung với mình.
Thà rằng mình vui vẻ với cuộc sống bị nàng từ chối, còn hơn là để nàng gánh chịu áp lực và rơi vào thế khó xử.
“Bạn cười cái gì?”
Giang Chu xoa đầu của nàng: “Mình rất vui vẻ.”
Phùng Tư Nhược nghẹo đầu ra một bên, nàng không hiểu lắm.
“Sau này, xem ai dám nói bạn là… câm điếc nữa.”
“Không phải câm điếc.”
“Ừm ừm, đúng thế, không phải câm điếc, bạn chính là một cô bé đanh đá nha.”
Chương 217 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]